Hắc Hóa Nam Chủ Tổng Tưởng Kịch Bản Ta
Chương 147:
Kh nghĩ tới Tiểu Hồng kh th sâu nhỏ mà vẫn thể nhiều đề tài như vậy.
Một tháng sau, một ngày nào đó, Tô Yên nhàm chán bèn tới vườn hoa trong lâu đài.
Phát hiện nơi này nước chảy róc rách, một dòng s nhỏ xinh đẹp chảy qua.
Cô qua đó dòng nước phản chiếu lại hình dáng của .
Được , thật ra là do cô tò mò nên thử nhe răng, nhếch miệng, hình dáng sư t.ử này.
Nhưng đột nhiên lại một con cá với cái đuôi màu bạc lướt qua dòng s.
Nó nhảy lên, vẽ một độ cong xinh đẹp trên bầu trời.
Kh, kh cá, là đuôi cá nhưng bên trên là thân .
Đây là... mỹ nhân ngư?
Tô Yên còn chưa lên tiếng thì Tiểu Hoa đã kinh ngạc mở to mắt vị mỹ nhân ngư kia.
Oa, đẹp quá -
Chỉ là giây tiếp theo, vị mỹ nhân ngư kia đã nh chóng rơi xuống mặt đất.
Khi nó rơi xuống thì khuôn mặt kia cũng chợt lướt qua đôi mắt Tô Yên.
Đôi mắt màu lục đậm, mang theo sự suy yếu, ngũ quan tinh xảo kh thể bắt bẻ, đôi môi tái nhợt, mỗi một ểm đều thể hiện đây là một vị mỹ nhân ngư yếu ớt.
Trái tim Tô Yên co rút lại.
Cơ thể của cô còn nh hơn suy nghĩ một bước, vội vàng chạy tới ôm mỹ nhân ngư bé nhỏ yếu ớt kia vào trong lòng ngực.
Sau đó hai cùng ngã xuống mặt đất.
Mỹ nhân ngư bé nhỏ kia nâng mắt về phía Tô Yên, bàn tay kh biết là cố ý hay vô tình mà đặt lên vị trí trái tim của cô, yếu ớt nói: "Ngươi là ai?"
Tô Yên ôm mỹ nhân ngư bé nhỏ, cô chớp chớp đôi mắt của dã thú nghiêm túc nói: "Ta là Tô Yên"
Tiếng nói khàn khàn khó nghe làm ta kh biết cô là sư t.ử đực hay là sư t.ử cái.
Bạn nam chính bị thương ở đâu???
Tô Yên bị mùi m.á.u tươi hấp dẫn.
về phía eo , vẻ bị thương nghiêm trọng.
Máu chảy ra lại kh màu đỏ mà là màu lục đậm.
Tô Yên chút ngạc nhiên nên kh nhịn được mà m lần, sau đó lên tiếng,"Đi l một ít t.h.u.ố.c giảm đau, t.h.u.ố.c sát trùng và băng gạc tới."
Phía sau lại vang lên tiếng động lạch cạch.
Một cái khay nh chóng bay tới, bên trên là các loại t.h.u.ố.c và băng gạc.
Cô muốn đứng dậy nhưng vị mỹ nhân ngư này lại đè cô lại, một bàn tay ấn chặt bả vai kh để cô hành động. .
Đôi mắt màu lục đậm kia tối tăm chằm chằm Tô Yên, nhưng do quá suy yếu nên qua ngoan ngoãn, kh thể kh nói, gương mặt này thật sự tính chất lừa gạt.
Tô Yên nghĩ nghĩ," vừa ôm vừa bôi t.h.u.ố.c cho ?"
Nói cô l một lọ t.h.u.ố.c sát trùng, sau đó nâng tay lên giải thích với vị mỹ nhân ngư yếu ớt này,"Miệng vết thương của xử lý."
Cô nói chậm để vị mỹ nhân ngư này thể nghe hiểu.
Vị mỹ nhân ngư nằm trong lòng cô chỉ im lặng, kh nói được hay là kh được.
Tô Yên lên tiếng,"Vậy bôi t.h.u.ố.c cho đ nhé."
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Giọng nói mềm mại ấm áp nhưng khi phát ra lại khàn khàn khó nghe giống như muốn ăn vị mỹ nhân ngư yếu ớt này vậy.
Thuốc mỡ bôi lên miệng vết thương, thể nghe th tiếng kêu đau đớn của .
Tô Yên đặt lọ t.h.u.ố.c sang một bên sau đó móc một cái kẹo sữa dâu gói bằng gi dầu từ trong túi áo ra.
Đại khái là biết bàn tay của Tô Yên kh được bé cho lắm nên lớp vỏ đơn giản, vừa động đã lộ ra một viên kẹo trắng mềm mại.
Cô đặt kẹo đến bên miệng vị mỹ nhân ngư này,"Cái này là kẹo, ăn ."
Mỹ nhân ngư chằm chằm cái kẹo này nửa ngày, vào đôi mắt dã thú của Tô Yên.
Cũng kh biết vì mà lại mở miệng ăn.
Mùi dâu tây và mùi sữa bò bắt đầu tràn ra khắp khoang miệng.
Sau đó Tô Yên lại bắt đầu vụng về bôi t.h.u.ố.c cho .
Bôi t.h.u.ố.c xong thì quấn băng gạc, quấn một tầng thật dày.
Làm xong mọi chuyện, Tô Yên về phía mỹ nhân ngư bé nhỏ này, sau đó ôm đứng lên.
Đại khái là do cô biến thành sư t.ử nên kế thừa được sức mạnh của nó, cho dù giá trị thể lực của cô là 10 nhưng vẫn thể bế mỹ nhân ngư bé nhỏ lên.
Cái đôi màu bạc của lấp lánh dưới ánh mặt trời, mái tóc mềm mại màu lục đậm, khuôn mặt tinh xảo tái nhợt, thật sự là... cho dù là hầu đã biến thành cái khay cũng kh nhịn được mà ngây .
Tô Yên đưa tới bờ s đặt ngồi xuống mặt đất.
Cái đuôi vừa vặn ngâm trong nước s nhưng miệng vết thương ở nửa trên vẫn ở trên bờ, sẽ kh làm cho miệng vết thương bị nhiễm trùng.
Tô Yên làm xong lùi về sau m bước.
Cô nghiêm túc dùng một đôi mắt của dã thú mỹ nhân ngư bé nhỏ," thể dưỡng thương ở đây, sau khi khỏi thể ."
Nói lại suy nghĩ một lát,"Nếu muốn ăn cơm thì thể nói."
Lại kh nhịn được mà hỏi," muốn ăn cơm kh?"
Mỹ nhân ngư bé nhỏ nhẹ nhàng đong đưa cái đuôi,"."
Cuối cùng vị mỹ nhân ngư nhỏ bé này cũng nói chuyện.
Tô Yên hơi hơi vui vẻ," muốn ăn món gì?"
Mỹ nhân ngư ngẩng đầu Tô Yên,"Thịt."
"Thịt bò được kh?"
"Chín ba phần."
Tô Yên kh phản ứng gì mà chỉ nói với cái khay để nó chuẩn bị.
Ngược lại là Tiểu Hoa, nó ôm một quyển truyện cổ tích đọc đọc.
Ừm, mỹ nhân ngư ăn thịt, lại còn muốn chín ba phần à. ...
Câu truyện cổ tích nào mỹ nhân ngư ăn thịt nhỉ?
Còn thịt bò chính ba phần là cái loại m.á.u chảy đầm đìa giống như ăn thịt sống đúng kh?
Được , đồng chí Tiểu Hoa ngã một lần khôn hơn một chút, từ khi qua các thế giới thì nó đã kh bao giờ đắm chìm trong những thứ bề ngoài xinh đẹp nữa .
Thế giới nào nam chính cũng đẹp như vậy nhưng mà hung tàn, kh đáng yêu chút nào cả.
Mà mỹ nhân ngư ăn thịt bò chính ba phần này... , đồng chí Tiểu Hoa cảm th cần cảnh giác.
Nhưng mà là mỹ nhân ngư đó.
Chưa có bình luận nào cho chương này.