Hắc Hóa Nam Chủ Tổng Tưởng Kịch Bản Ta
Chương 149:
Trải qua một tuần dưỡng thương và mỗi ngày đổi t.h.u.ố.c ba lần của Tô Yên, vết thương của mỹ nhân ngư đã bắt đầu khép lại.
Tiểu Hoa lên tiếng,"Ký chủ ơi sắp đến mùa thu , trong truyện cổ tích c chúa và quái vật, ngày bắt đầu mùa thu cha của cô gái trong truyện sẽ ngang qua đây và bị bắt lại."
Tô Yên nghe vậy gật gật đầu.
Tiểu Hoa nghĩ nghĩ lại nói: "Bây giờ ký chủ là quái vật nên chắc cốt truyện sẽ thay đổi, vì bảo đảm thể bắt l cha thì em kiến nghị ký chủ nên ra ngoài chờ."
Kh biết cốt truyện sẽ bị ảnh hưởng thế nào, vậy nên Tiểu Hoa c chừng sợ mọi chuyện sẽ lệch khỏi quỹ đạo, lỡ như ký chủ của nó kh trở lại thành được thì làm ?
Tô Yên th Tiểu Hoa nói đạo lý.
Kết quả là mỗi ngày lúc hoàng hôn cô sẽ ngồi c ở cửa lâu đài.
Lâu đài của cô ở trên một ngọn núi nên trừ cha của nữ chính thì sẽ chẳng ai đến cả.
Buổi sáng thì tìm mỹ nhân ngư nhỏ bé, miệng vết thương của thay thuốc, hoặc là ăn cơm chung.
Hoàng hôn thì ra cửa lâu đài, buổi tối lại về phòng ngủ.
Mỗi một ngày đều quy củ.
Tô Yên và mỹ nhân ngư nhỏ bé kia cũng dần thân thiết hơn.
Dù ngày nào cũng th nhau.
Ngẫu nhiên còn thể nói hai ba câu gì đó.
Hôm nay, mỹ nhân ngư nhỏ bé ăn trưa với Tô Yên.
Cái đuôi đong đưa trong dòng nước, tư thái vẻ nhàn nhã.
ăn một miếng bò bít tết "khá" dày, một miếng thể cao gấp năm miếng bò bít tết của Tô Yên.
Bên trên còn mang theo tơ máu, Donner Jane rắc một ít hạt tiêu lên ăn ngon lành.
Mà sư t.ử Tô Yên ăn một miếng bò bít tết nhỏ kh thể nhỏ hơn, chín toàn bộ, kh còn chút m.á.u nào.
Tô Yên cũng muốn dùng d.a.o nĩa, nhưng mà, cái bàn tay này... kh thích hợp.
Sau khi cô thử vài lần bèn quyết đoán cầm nĩa chọc vào miếng thịt bò kia nâng lên gặm.
Donner đã th sự vụng về này của cô nhiều lần, nhưng mỗi lần đều bị sự ngốc nghếch của cô làm cho buồn cười.
bu d.a.o nĩa xuống, một tay chống cằm,"Tô Yên."
Một giọng nói dễ nghe vang lên.
Tô Yên chớp chớp mắt qua," vậy?"
Donner nghĩ, cô kh giống một con sư t.ử chút nào.
Ánh mắt kia kh chút phòng bị nào, ngây thơ non nớt đến ngu ngốc.
Đây cũng là nguyên nhân khi gặp cô mà kh nuốt sống cô luôn ?
Chậc, thịt sư tử, chắc là ngon lắm đây.
Bị Tô Yên chằm chằm một lúc Donner mới l lại tinh thần, lộ ra một hàm răng trắng sáng,"Cô kh biết dùng d.a.o nĩa à?"
Tô Yên miếng thịt bò trên nĩa yên lặng đặt xuống dĩa.
Sau đó lại th Donner vừa cầm tay cô vừa dạy,"Tay trái cầm nĩa, tay cầm dao, làm chậm thôi, kh cần nóng nảy."
Thật ra Tô Yên muốn gặm cho nh nhưng nghe nói lại yên lặng vụng về cắt từng miếng bò bít tết một.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/hac-hoa-nam-chu-tong-tuong-kich-ban-ta/chuong-149.html.]
Khi ăn được miếng bò bít tế đầu tiên, cô nghe th Donner khen,"Tô Yên thật th minh."
Tô Yên c.ắ.n thịt bò.
Mỹ nhân ngư nhỏ bé đong đưa cái đuôi, biểu đạt ra sự vui vẻ bản thân.
Ghép tên nam phụ trong thế giới này [ B E E R S, tên tiếng ]
Đúng , vết thương của cũng sắp khỏi hẳn, sư t.ử nhỏ này... cũng nên ăn luôn.
Ăn kiểu gì đây?
Ăn chỗ nào trước?
Mỹ nhân ngư nhỏ bé chút buồn rầu, lại chút hưng phấn.
Từ trước tới nay, đây là lần đầu tiên động vật cứu .
Là bởi vì khuôn mặt của à?
Chỉ là lúc th đôi mắt màu lục đậm của cũng nên cảnh giác chứ.
kh là mỹ nhân ngư hiền lành tốt bụng thích giúp đỡ mọi đâu -
Trong sách ghi chép lại
Mỹ nhân ngư, nửa nửa cá, khuôn mặt xinh đẹp, hiền lành tốt bụng, đôi mắt màu lam nhạt, m.á.u màu đỏ, giọng nói như tiếng ca trên trời.
Biểu tượng cho may mắn, biểu tượng cho hạnh phúc.
Chỉ là còn một loại, khuôn mặt xinh đẹp, lại là loài ăn thịt , đôi mắt màu lục đậm, m.á.u màu lục đậm, đuôi bạc, qua làm kinh diễm.
Giọng nói của nó nghe như là tiếng trời, nhưng lại hát khó nghe.
Nó là biểu tượng cho tai nạn, biểu tượng cho thống khổ.
Vì phân chia hai loại, một loại được gọi là mỹ nhân ngư, một loại được gọi là cá ăn thịt .
Đây cũng là nguyên nhân vì Donner thích ăn những thứ máu, bởi vì vốn kh là mỹ nhân ngư.
Chỉ là loại cá ăn thịt này còn thưa thớt hơn mỹ nhân ngư nhiều, chỉ sống ở nơi sâu nhất dưới đáy biển.
Hiện tại đã sắp vào mùa thu, Tô Yên lại ở trên núi nên thời tiết lạnh, gần như là kh độ.
Trên mặt nước cũng xuất hiện một vài miếng băng mỏng.
Tô Yên đứng lên đến bờ s, duỗi tay chạm vào nước.
Lạnh quá.
Suy nghĩ một lát, cô lại chạm chạm vào bàn tay bé nhỏ của mỹ nhân ngư.
Cũng lạnh lẽo.
Như vậy kh tốt với miệng vết thương đó.
Vừa nghĩ Tô Yên vừa ngồi xổm xuống, nghiêm túc mỹ nhân ngư, cô hỏi," lạnh kh?"
Lúc cô nói, còn dùng hai cái móng vuốt bọc l bàn tay của mỹ nhân ngư nhỏ bé.
Mở miệng ra, hà hà hơi.
Chỉ là... cô vừa mở miệng ra, hầu biến thành khay đứng bên cạnh đã bắt đầu run rẩy.
Chẳng lẽ c chúa muốn ăn mỹ nhân ngư nhỏ bé này ?
Cho đến khi th cô hà hơi, cái khay mới thở phào nhẹ nhõm.
Chưa có bình luận nào cho chương này.