Hắc Hóa Nam Chủ Tổng Tưởng Kịch Bản Ta
Chương 153:
Beres bị Tiểu Hồng nhốt trong phòng kia ...
ta mới là nam chính cơ mà!!
Tiểu Hoa hừ hừ một tiếng.
Đúng là bị sắc đẹp làm cho mê !!
Khi Tô Yên ăn hết một đĩa bò bít tết, cô đột nhiên phát hiện ra mỹ nhân ngư nhỏ bé ngồi đối diện chẳng ăn được m miếng.
Dù gì Tô Yên cũng đã được th khả năng ăn uống của .
Cô chớp chớp mắt khó hiểu hỏi," vậy? Kh đói à?"
Donner về phía sư t.ử nhỏ," là cá dưới biển sâu, vào những lúc này ngủ đ."
Đây cũng là lý do vì m ngày hôm trước ăn nhiều như vậy.
Bởi vì cả mùa đ sẽ kh ăn bất cứ thứ gì.
Tô Yên lập tức nhớ tới gần đây Tiểu Hồng cũng ngủ càng ngày càng nhiều.
Cô đứng dậy đến trước mặt Donner bế lên.
vung vung cái đuôi, một bàn tay ôm Tô Yên, ngẩng đầu, đôi mắt màu lục đậm cô chằm chằm,"Vì lại ôm ?"
Tô Yên cúi đầu nghiêm túc trả lời
"Kh muốn ngủ đ à? Bây giờ thể ngủ ."
Donner nghe vậy, cái đuôi màu bạc càng vui vẻ hơn.
dựa đầu vào bả vai Tô Yên nhắm mắt lại, đôi môi tái nhợt hiện lên một nụ cười nhạt,"Ừ, đúng là buồn ngủ."
Sau đó, Tô Yên ôm Donner từng bước lên cầu thang về phòng ngủ.
··········
Cha Beres được thả ra nhưng ta ở lại cái lâu đài con quái vật này.
Lúc ban đầu ta kh muốn th con quái vật kia.
Mỗi ngày đều ở trong phòng của kh muốn ra ngoài.
Nhưng từng ngày trôi qua, ta phát hiện con quái vật này chẳng làm gì .
Chuyện này làm cho ta dần dần thả lỏng.
Sau đó, ta chậm rãi mở cửa ra bên ngoài.
Đây đúng là một cái lâu đài kỳ quái, mâm, ấm trà, khay thể tự di chuyển, nghe hiểu tiếng giống như sinh mệnh vậy.
Bất cứ lúc nào, chỉ cần ta nói một tiếng muốn ăn hay muốn uống gì đó thì đồ ăn và nước trà lập tức bay đến trước mặt ta.
Beres cảm th, ngoại trừ con quái vật kia thì lâu đài này cũng kh tệ lắm.
Hơn nữa con quái vật kia... cũng kh làm gì ta
ta là một đàn , hơn nữa lại thích mạo hiểm.
Kết quả là kh bao lâu sau, ta đã hết mọi ngóc ngách trong lâu đài này ngoại trừ phòng ngủ của con quái vật kia.
ta th con rắn lúc trước cướp kiếm của ta đang nằm ngoài cửa.
Chỉ cần liếc mắt đã làm da đầu ta tê dại.
Một ngày, ta quyết định sẽ ăn cơm ở bàn dài bên ngoài.
Chỉ là, lúc ta đang ăn thì cửa lâu đài lại mở ra.
ta nắm chặt d.a.o nĩa trong tay quay đầu lại.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/hac-hoa-nam-chu-tong-tuong-kich-ban-ta/chuong-153.html.]
Lại th con quái vật xấu xí nhưng lại thể hành động nói chuyện như này.
Chỉ là lần này con quái vật kia còn ôm thứ gì đó trong lòng.
Là một cực kỳ xinh đẹp.
Thật sự quá xinh đẹp, mái tóc màu lục đậm, đôi mắt màu lục đậm, khuôn mặt tinh xảo trắng nõn, đôi môi tái nhợt hơi mỉm cười.
đang nằm trong lòng con quái vật kia được đắp một cái t.h.ả.m dày, trên nó, trên thảm, trên những sợi tóc xinh đẹp kia kh ít truyết.
À đúng , bây giờ tuyết đang rơi.
Tô Yên th Beres thì dừng bước lại.
Sau đó thả mỹ nhân ngư trong lòng xuống đất.
Mỹ nhân ngư mặc một cái váy dài chấm đất, hơn nữa bên ngoài còn khoác một tấm t.h.ả.m dày nên khó để biết kh con .
Beres ngơ ngác .
Donner cũng lười chẳng muốn biết Beres đang nghĩ chuyện gì.
chỉ duỗi tay phủi hết tuyết trên Tô Yên .
Cô cúi đầu mỹ nhân ngư nghiêm túc hỏi,"Ngày mai còn muốn ngắm tuyết kh?"
Donner khuôn mặt sư t.ử nghiêm túc của cô mà th buồn cười.
sư t.ử nhỏ của lại ngốc nghếch như vậy nhỉ?
tới gần Tô Yên, nhẹ nhàng hôn một cái lên má cô nói: "Kh ."
Tô Yên gật gật đầu.
Cô yên lặng l kẹo ra, đầu tiên là đút cho mỹ nhân ngư một cái, sau đó lại bóc vỏ ăn một cái.
Hành động thân mật ăn ý của hai làm Beres khiếp sợ kh nói được gì.
Donner khẽ liếc về phía Beres cầm l bàn tay của Tô Yên.
Biểu thị rõ ràng sự độc chiếm của bản thân.
Nhưng mà hình như Beres kh hiểu ý mà Donner muốn biểu đạt là gì.
Dù gì thì ai cũng kh nghĩ tới một xinh đẹp lại yêu thương một con quái vật xấu xí đáng sợ.
Thậm chí Beres còn nghĩ chắc c Donner cũng giống như , bị nhốt trong tòa lâu đài này.
Nếu kh thì tại một xinh đẹp như vậy lại thân thiết với một con quái vật xấu xí đến thế chứ??7
Đôi mắt ta lúc sáng lúc tối, còn kh ngừng về phía hai .
ta là một kỵ sĩ, trách nhiệm của là là cứu những đang gặp khó khăn, nguy hiểm.
khác khó khăn mà kh giúp đỡ kh tính cách của ta.
ta nghĩ, ta nhất định sẽ cố gắng hết sức để cứu xinh đẹp này ra.
Kết quả là một sự hiểu lầm buồn cười được tạo thành.
Sau khi Donner và Tô Yên về phòng ngủ.
Donner cởi cái áo vướng víu kia ra ngồi xuống giường, đuôi cá màu bạc lấp lánh, chỉ cần một cái đã làm rung động.
Donner vung vung đuôi cá ngẩng đầu Tô Yên,"Bẩn."
Vừa nói còn vừa ngâm đuôi cá vào trong bồn tắm đong đưa.
Tô Yên Donner lại về phía đuôi cá.
Sau đó móc ra một cái khăn sạch sẽ tới nhẹ nhàng lau hết bụi bẩn trên cái đuôi cá xinh đẹp kia.
Chưa có bình luận nào cho chương này.