Hắc Hóa Nam Chủ Tổng Tưởng Kịch Bản Ta
Chương 158:
Tô Yên Donner, hai đều im lặng.
Một lúc sau, Tô Yên vừa định nói chuyện thì Donner đã giành trước một bước
"Em sợ à ? Ghét bỏ à ?"
vừa nói vừa nâng bàn tay dính đầy m.á.u lên.
Ban đầu Donner cho rằng này sư t.ử ngốc này chỉ là đồ ăn của .
Chuyện ăn cô chỉ là vấn đề thời gian mà thôi.
Nhưng ngay lúc nãy, lại sợ hãi khi cô phát hiện ra những hành động của .
Đó là một loại khủng hoảng khó thể miêu tả thành lời.
kh muốn trong mắt cô sự sợ hãi, ghê tởm, chán ghét .
Nó sẽ làm muốn phát ên.
Từ khi nào, à bắt đầu để ý đến cô vậy?
Là lúc mới gặp cô ôm cùng nhau ngã xuống mặt cỏ ?
Hay là khi nắm tay cô ngủ trong cùng một căn phòng?
để ý đến cô, để ý ánh mắt của cô, để ý cái của cô với bản thân .
thích cô lúc cô hoàn toàn tin tưởng và dựa dẫm vào .
Thích cô vui vẻ khi ôm .
Thích ánh mắt sáng bừng của cô khi .
Đúng vậy, Donner Jane thích con sư t.ử ngốc này.
Thích đến nỗi làm lần đầu tiên chán ghét thân phận cá ăn thịt của .
Bên ngoài xinh đẹp lộng lẫy nhưng lại một trái tim dơ bẩn.
cảm th ghê tởm bản thân dưới ánh mắt im lặng kia của Tô Yê.
Donner rũ mắt xuống bàn tay đầy m.á.u của .
mím môi nâng một bàn tay lên, dùng bàn tay còn lại vẻ từng miếng vẩy cá màu bạc xuống dưới.
Giọng nói mang theo sự tự giễu khó nén."Em ghét ."
giật mạnh vẩy cá trên cổ tay , m.á.u tươi màu lục đậm lập tức xuất hiện.
Giọng nói của trở nên nhỏ bé giống như đang lẩm bẩm, rũ đầu kh dám về phía Tô Yên,"Sau này, kh g.i.ế.c , kh sát sinh, loại bỏ tất cả đặc ểm là cá ăn thịt trên cơ thể, em thể thích như lúc trước được kh?"
Tí tách, tí tách, từng giọt m.á.u màu lục đậm rơi xuống trộn lẫn với m.á.u dưới đất.
Khuôn mặt tinh xảo kia lập tức trở nên tái nhợt.
Lúc một giọt m.á.u màu lục đậm rơi xuống mặt đất thì Tô Yên mới l lại tinh thần, cô nhíu mày nắm l bàn tay kh vui nói: " làm gì?"
Donner ngẩng đầu về phía Tô Yên, đôi mắt lục đậm mang theo cảm xúc mà cô kh hiểu, khẽ lộ ra một nụ cười nhạt,"Muốn làm em thích như trước kia."
Giống như lúc trước, thích khi em vẫn chưa biết là cá ăn thịt .
Tô Yên cổ tay đang chảy m.á.u của .
Tiểu Hoa lên tiếng,"Ký chủ, cá ăn thịt cũng giống như mỹ nhân ngư, vảy chính là áo giáp của họ, xé một miếng vẩy cá cũng đau đớn y như bị gãy ba cái xương sườn vậy."
Tiểu Hoa vốn cảm th cá này xấu.
Nhưng, nhưng hình như cá này thích ký chủ nhà .
Điều quan trọng nhất là ký chủ đối xử với này kh giống những khác.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/hac-hoa-nam-chu-tong-tuong-kich-ban-ta/chuong-158.html.]
Máu loãng và nước hỗn loạn trên mặt đất, vảy cá dính m.á.u cũng đang trôi nổi ở bên trên.
Donner này chẳng những tàn nhẫn với kẻ thù mà còn tàn nhẫn với cả chính bản thân nữa.
Tiểu Hoa mà cũng cảm th run sợ và đau đớn.
Tô Yên dùng móng vuốt sờ sờ trái tim , nơi này hơi đau đớn.
Mà lúc này, một giọt m.á.u màu lục đậm cũng rơi xuống viên đá quý trên lắc tay của cô.
Một tia sáng màu đỏ tươi nh chóng lóe lên biến mất.
Tô Yên mím môi nói: " kh ghét ."
Cô vừa nói vừa bế cá đã trở nên yếu ớt này lên quay về lâu đài.
Đi vào phòng ngủ, Tô Yên đặt ngồi xuống mép giường, Tiểu Hồng cũng nh nhẹn cuốn hòm t.h.u.ố.c tới gần
Tô Yên tìm t.h.u.ố.c cầm m.á.u cầm l cánh tay đang chảy m.á.u của Donner để bôi t.h.u.ố.c cho .
Nhưng mà hình như... đồng chí Donner vẻ kh muốn lắm.
Khuôn mặt tái nhợt của Donner mang theo một nụ cười yếu ớt,"Đừng vì th đáng thương mà nói kh ghét . Nếu em làm vậy thì sẽ đau lòng."
Tô Yên cũng hơi sốt ruột, nếu cứ tiếp tục chảy m.á.u như vậy thì c.h.ế.t kh?
Cô l.i.ế.m liếm môi nghiêm túc nói: " kh ghét , cũng kh đáng thương ."
Cô vừa nói vừa cầm t.h.u.ố.c bôi lên cổ tay Donner.
Bị thương nặng như vậy mà dường như tâm trạng của vẻ vui mừng.
híp mắt lại hưởng thụ Tô Yên bôi thuốc, lại hỏi thêm,"Vậy em còn ôm như trước kia kh?"
"."
" còn tin tưởng kh?"
"."
" còn ôm ra ngoài ngắm tuyết rơi chứ?"
"."
" còn ăn cơm cùng nhau, khiêu vũ cùng nhau, ngủ cùng nhau kh?"
"."
" còn..."
Tô Yên ngẩng đầu Donner,"Giống như lúc trước, sẽ kh thay đổi."
Donner nhẹ nhàng lắc lắc đuôi tỏ vẻ sung sướng.
Hừ, quả nhiên, sư t.ử nhỏ của là tốt nhất.
Sau khi Tô Yên băng bó cho Donner xong thì cả cánh tay đều bị quấn l thành một cục to đùng.
Donner lắc lắc đuôi cá, sắc mặt tái nhợt suy yếu, qua đáng thương,"Bẩn quá ."
Tô Yên nghiêm túc hỏi,"Vì lại rời khỏi lâu đài với xa lạ?"
Donner cúi đầu, ấp úng một tiếng.
cũng kh thể nói là ra ngoài để g.i.ế.c .
Tô Yên th vậy, cuối cùng vẫn thở dài bế vào bồn tắm để rửa đuôi.
Ngoại trừ cánh tay được băng bó lộ ra bên ngoài thì cả cơ thể Donner đều chìm trong dòng nước.
là cá nên chuyện c.h.ế.t đuối là kh khả năng tồn tại
Chưa có bình luận nào cho chương này.