Hắc Hóa Nam Chủ Tổng Tưởng Kịch Bản Ta
Chương 168:
Donner nắm c.h.ặ.t t.a.y lại bu ra, đỡ cửa, nụ cười nhợt nhạt trên mặt dần dần biến mất.
Dường như cô đang vui vẻ.
Mà lại giống như một ngoài đứng cô hạnh phúc.
Cô sẽ yêu bao lâu?
Nếu cô còn yêu những khác thì chi bằng ngay từ đầu kh nên được.
Donner chịu đựng sự đau đớn khi vảy cá biến mất, vậy mà bây giờ lại trở nên do dự.
Kim đồng hồ đã sắp chạy tới mười hai giờ.
Thời gian của cũng đã sắp kết thúc, nhưng lại kh thể lên tiếng
Cô gái mà yêu đang được mọi theo đuổi, lấp lánh tỏa sáng trên sân khấu.
Đ.
Tiếng chu mười hai giờ vang lên
Donner ngơ ngẩn Tô Yên.
Trong đôi mắt màu đen chỉ một cô.
Tô Yên nghe th tiếng chu lại kh nhịn được mà về phía cửa.
Cô th một con trai tóc đen mắt đen mặc tây trang màu bạc đứng trước cửa.
Vừa này là biết kh là cá, nhưng Tô Yên biết là Donner.
Bởi vì chỉ Donner mới dùng ánh mắt như vậy cô.
Cô dừng bước, đẩy Beres ra chạy ra bên ngoài.
Đ.
Tiếng chu thứ hai vang lên.
Donner cảm th thứ gì đó bắt đầu lan tràn từ trái tim, vô số sợi chỉ màu lục đậm bò khắp cơ thể, bây giờ đã tới gần cổ .
biết cô th , cũng đang chạy về phía .
Cô gái của đang chạy về phía .
Chỉ là.
Trong sân quá nhiều .
Nhiều như vậy, bọn họ lại cách xa nhau như vậy, ôm nhau đều là hy vọng xa vời.
Ánh mắt Tô Yên vẫn luôn về phía Donner, cô cũng th những sợi chỉ màu x đang bò lên trên cổ , cũng nhận ra lúc này suy yếu.
Cô cảm th chút bất an,
"Tiểu Hoa, vậy? Vì đuôi cá lại biến thành chân? Còn sợi chỉ màu x trên cổ là thứ gì?"
Đ, đ, đ... từng tiếng chu vang lên
Tiếng thứ bảy, tiếng thứ tám...
Beres cười theo Tô Yên," vậy? em lại kh tiếp tục nhảy? Nhảy với kh vui ?"
Tiểu Hoa nh chóng tìm tòi báo cáo với cô,"Ký chủ! Ngài uống t.h.u.ố.c để biến đuôi cá thành hai chân, nhưng ngài chỉ hai mươi tư giờ để nghe ngài nói em vĩnh viễn yêu , nếu kh ngài sẽ biến thành một vũng bùn. Sợi chỉ trên cổ ngài là... , ký chủ, kh kịp , ngài sắp c.h.ế.t! Đã tới giờ! Ký chủ, kh còn kịp nữa !!"
Đ!
Ngay khi Tiểu Hoa nói xong thì tiếng chu thứ mười một đã vang lên.
Lúc này Beres th Tô Yên vội vàng như vậy bèn cầm l cổ tay cô,"Em vậy? th em sốt ruột."
Tô Yên dừng bước, cô Donner cách cả một biển , những sợi chỉ màu lục đ.â.m kia bò lên trên khuôn mặt của .
Hơn nữa còn đang nh chóng lan ra.
Tô Yên gấp gáp chằm chằm, kh biết trong mắt cảm xúc gì.
Một tia sáng hiện lên, cô nắm chặt lắc tay, nhắm mắt lại, phát ra một giọng nói thâm trầm,"Dừng."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/hac-hoa-nam-chu-tong-tuong-kich-ban-ta/chuong-168.html.]
Tiếng chu thứ mười hai chưa kịp vang lên thì tất cả mọi thứ trong thế giới này đã dừng lại.
Núi, s, con , âm nhạc, tất cả mọi thứ đều dừng lại.
Thời gian đình chỉ chuyển động.
Ở thế giới này, duy nhất còn tư tưởng là Tô Yên, à đâu, còn cả Tiểu Hoa trong đầu cô nữa
Tiểu Hoa khiếp sợ kh nói ra lời.
Nếu nó thân thể thì chỉ sợ đã run rẩy co vào trong một góc.
Ông trời.
Thế giới yên lặng?!
Năng lực được thần ban ân mà chỉ chín vị Chủ Thần mới được??
Tô Yên đã bị mất mảnh nhỏ Chủ Thần nên kh thể sử dụng thần lực mà.
Nhưng, thế giới này rõ ràng đã dừng lại!
Tiểu Hoa run run rẩy rẩy,"Ký, ký chủ? Đây là ngài làm ạ?"
Khuôn mặt Tô Yên trắng bệch, cô mím môi khẽ trả lời,"Ừ."
Tô Yên từng bước tới gần Donner.
Cô lẩm bẩm,
"Tinh thần lực của quá yếu nên thời gian dừng lại sắp hết ."
Cô vừa nói vừa bước nh hơn.
Bùm!
Tiểu Hoa nhớ tới câu nói giới thiệu về Tô Yên trong sách.
Chưa làm Chủ Thần, đã là thần.
Năng lực mà chỉ Chủ Thần được mà Tô Yên đã từ lúc sinh ra!!
Chả trách cô là đứng đầu trong số chín vị Chủ Thần
Chỉ là lúc này đã kh cho phép nó miên man suy nghĩ.
Tô Yên chạy tới trước mặt Donner,"Tiểu Hoa, làm gì?"
Tiểu Hoa cố gắng để giọng nói của kh lộ ra sự run rẩy và sùng bái,"Ngài nghe th câu em vĩnh viễn yêu của ngài. Nếu kh ngài sẽ hóa thành một vũng bùn."
Cô vừa bước tới trước mặt Donner thì...
Tí tách, một giọt nước dung nhập vào trong biển sâu.
Âm nhạc du dương vang lên, thời gian tiếp tục trôi .
Tô Yên ôm Donner, ánh mắt nghiêm túc,"Em sẽ vĩnh viễn yêu ."
Cô vừa nói xong thì tiếng chu thứ mười hai cũng vang lên.
Donner kh biết Tô Yên xuất hiện trước mặt bằng cách nào mà chỉ cho rằng đây là ảo giác trước khi c.h.ế.t của .
Nếu đây là ảo giác, thì cũng muốn c.h.ế.t bằng cách này.
nâng tay lên dựa đầu vào vai Tô Yên " sẽ nhớ rõ lời mà em nói."
Giọng nói khàn khàn khó nghe phát ra.
phát hiện ra trái tim của đã dần dần sống lại, mà sợi chỉ màu lục đậm kia cũng dần dần rút .
ngây ôm l Tô Yên một lúc lâu.
Cho đến khi mọi vây xung qu vỗ tay chúc mừng.
Lúc này mới biết đây là sự thật.
Lời Tô Yên nói lúc nãy cũng là sự thật.
Khóe môi tái nhợt khẽ cong lên lộ ra một nụ cười.
Kh nghĩ tới cô sẽ nhận ra , cho dù kh đuôi cá, tóc và mắt biến thành màu đen cô vẫn nhận ra.
Chưa có bình luận nào cho chương này.