Hắc Hóa Nam Chủ Tổng Tưởng Kịch Bản Ta
Chương 171: Tiên Tôn, nhập ma
"Vậy bám vào cơ thể này thì thực hiện nguyện vọng gì để trao đổi?"
"Giữa dàn nam sủng đ như kiến của ngài một tên là Tiểu Dụ, song tu với ! Hệ thống nhắc nhở, trong vòng một tuần ngài hoàn thành xong nhiệm vụ vĩ đại nài!"
Tô Yên mờ mịt,"Tiểu Dụ?"
"Ây da, ký chủ, thật trùng hợp, Tiểu Dụ chính là nam chính của thế giới này và là mục tiêu c lược đóa-"Tiểu Hoa trưng ra bộ dáng kinh ngạc.
Sau khi im lặng một lúc lâu, Tô Yên đột nhiên nói: " nhiều nam sủng à?"
"Căn cứ vào thống kê thì một năm nay ngài đã cướp được 103 vị nam sủng. Tiểu Dụ là một trong số đó."
"Một năm nay á? Vậy là m năm trước cũng ?"
"Đúng vậy, ba năm trước ngài cướp được 408 vị nam sủng, nhưng mà trong số đó đã c.h.ế.t mất một nửa. Một nửa thì bị chơi đến mức tàn đời hoa, nguyên chủ cảm th kh thú vị nữa nên thả luôn."
Tô Yên yên lặng duỗi tay sờ sờ nhỏ giọng nói: "Cơ thể này cũng trâu bò thật."
"Ký chủ, em mong ngài kh nghĩ bậy bạ, cơ thể này vẫn còn trong trắng nhé."
"Hở?"
"Nguyên chủ tính cách cực kì tàn nhẫn, nàng đã hành hạ họ đến c.h.ế.t, cái thứ gọi là chơi tàn đời hoa nghĩa là... dùng n loại hình tra tấn."
Tô Yên lại im lặng.
"À."
Sau khi hiểu hết đống tin tức này, nàng liền bước xuống giường.
Nàng cúi đầu quần áo trên .
Bộ đồ màu đỏ rực chói mắt như ẩn như hiện toát ra cảm giác kiêu ngạo và vô cùng quyến rũ.
Nhưng mà bộ đồ này... cổ áo hơi rộng thì .
Lớp lụa mỏng lại trượt xuống, nàng vươn tay kéo nó lên bả vai.
trái , tất cả đám tỳ nữ đều cúi đầu, bộ dáng nơm nớp lo sợ kh dám ngẩng đầu lên.
" đâu."
Vừa cất lời, một tỳ nữ lập tức quỳ xuống mặt đất,"Giáo chủ gì phân phó?"
"Ừm... đưa nam sủng tên Tiểu Dụ đến đây."
"Tuân lệnh."
Giọng nói của Tô Yên mềm mại, hoàn toàn kh sát khí hay sắc bén nào.
Nhưng tỳ nữ này vẫn kh hết lo sợ, vội vàng đồng ý lui ra ngoài.
Tỳ nữ kia vừa thì bụng Tô Yên lại réo ọc ọc.
Đói bụng.
Sau đó nàng chỉ một tỳ nữ khác,"Ngươi l chút thức ăn về đây."
Tỳ nữ cung kính đáp lời,"Tuân lệnh!"
Nói xong, tỳ nữ kia liền lui xuống.
Một lát sau, tỳ nữ đầu tiên cúi gằm đầu bước vào.
Sau lưng nàng là một vị nam t.ử mặc bạch y đẹp tựa như một bức tr.
Ngẩng đầu lại, khí chất thoát tục, mang đến cảm giác cực kỳ nho nhã, chỉ cần liếc mắt một cái sẽ khiến cho ta cảm nhận được cái gì gọi là an bình, là vui vẻ.
Tầm mắt Tô Yên dừng lại một chút, hai mắt lóe lên sự chờ mong.
Nam t.ử nọ ngẩng đầu lên, diện mạo tuấn tú, khi vào sẽ th như đang ngắm một bức tr thủy mặc, kh khỏi cảm th vui vẻ thoải mái.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Tô Yên giơ tay sờ n.g.ự.c , ừm, vị trí này dường như đang đập càng lúc càng nh/
Ngay úc này, Tiểu Hoa lên tiếng,"Leng keng, nam chính, Tiểu Dụ. Nghèo rớt mồng tơi, kh cha kh mẹ, pháp lực yếu, trong một lần vô tình bị nữ ma đầu tia trúng, trực tiếp bắt c về Ma giáo."
Tỳ nữ kia quỳ một đầu gối xuống đất, cung kính nói: "Giáo chủ, nam sủng mà muốn đã được mang tới."
Tô Yên dùng đôi mắt to tròn ta chằm chằm, đến nỗi suýt nữa là dính vào mặt luôn.
Sau đó mới nói: "Tên của ngươi là gì?"
Cô coi như kh th và bỏ qua đống thoại luyên thuyên trước đó của Tiểu Hoa.
nọ ngẩng đầu đối diện với Tô Yên,"Tiểu Dụ."
Tô Yên suy nghĩ,"Ngư?"
"Dụ." (1)
Sau khi nghe rõ tên của , Tô Yên vô thức nhớ lại một kí ức xa xôi nào đó, nàng đang đứng ở dưới kia, bóng dáng của như hòa thành một với đứa trẻ mới bảy tám tuổi trong đầu.
Nàng thấp giọng nói gì đó, nhưng âm th quá nhỏ, chỉ nàng mới nghe được.
-
Ngư (-鱼) và Dụ (-喻) hai từ này cách phát âm gần giống nhau (Yú - Yù)
Vào lúc này, những món ăn tinh xảo cũng được bưng lên.
Tô Yên ngửi th mùi thức ăn mới l lại tinh thần.
Nàng xuống giường bước từng bước xuống phía dưới.
biết rằng, chỗ này là chính ện của tòa cung ện này.
Đây chắc hẳn chính là ghế dựa của giáo chủ Ma giáo, đừng nói là một , cho dù năm thì vẫn thể thoải mái mà lăn lộn trên đó.
Nàng tới trước mặt Tiểu Dụ nói: "Ngươi ăn cơm chưa?"
Tiểu Dụ nghe th câu hỏi này, hình như chút ngạc nhiên, sau đó mới lắc đầu,"Chưa ăn."
Tô Yên gật đầu,"Vậy ngươi lại đây ăn chung luôn ."
Nói xong nàng duỗi tay ra cực kì thản nhiên mà dắt tay ta, hoàn toàn kh chút thẹn thùng nào mà kéo kia về phía bàn ăn - nơi đặt các món ăn thơm ngon bổ dưỡng.
Ngay lúc này, giọng nói của Tiểu Hoa lại vang lên,"Ký chủ! Ngài là nữ ma đầu của Ma giáo! Như vậy là quá dịu dàng đó!"
"Ừm... vậy hả?"
"Đương nhiên! Coi như kh g.i.ế.c như ma, thích ngược đãi bla blo thì thôi, nhưng mà chỉ là tên nam sủng nhỏ nhoi nên kh thể ngồi cùng bàn ăn với ngài!"
Tô Yên nghe xong, ừ hử, cảm th là hợp lý.
Sau đó, lặng lẽ thả bàn tay thon dài trắng nõn kia ra.
Nàng ngồi trên ghế t.ử đàn, thức ăn tinh xảo đặt trên bàn.
Chớp chớp mắt.
Nhưng nàng còn chưa kịp nói gì thì tỳ nữ bên cạnh đã quỳ xuống đất cầm một đôi đũa ngọc được mài giũa cẩn thận sạch sẽ lên, dựa theo sở thích trước kia của nguyên chủ, kẹp thức ăn bỏ vào cái đĩa trước mặt Tô Yên.
Tô Yên kh động đậy mà chỉ tỳ nữ đang quỳ trên mặt đất.
Mà tỳ nữ bị nàng lại cho rằng vừa phạm sai lầm gì đó nên run rẩy quỳ trên đất,"Giáo chủ tha mạng."
Cơ thể run rẩy kịch liệt như một cái máy sàng.
Tô Yên nữ nhân này, sau đó lại những thứ đặt trên mâm, mơ hồ nhận ra tỳ nữ đang làm gì.
Nàng vẫy tay,"Ngươi lui xuống "
Tỳ nữ kia nghe xong cảm động đến mức rơi cả nước mắt, vội vàng nâng làn váy lên ra ngoài.
Chưa có bình luận nào cho chương này.