Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Hắc Hóa Nam Chủ Tổng Tưởng Kịch Bản Ta

Chương 181:

Chương trước Chương sau

Tô Yên chớp chớp mắt, nghiêm túc nói: "Ngươi kh nghe th tiếng bước chân của Tiểu Dụ à? Ngươi là nam, th thích hợp ở đây kh?"

Sắc mặt Độc Lão Nhi x mét, tràn đầy kh thể tin tưởng.

Tô Yên nhíu mày, xua xua tay,"Đi nh lên."

Độc Lão Nhi oán hận đứng dậy ôm đĩa nho rời .

Gã còn cố ý lướt qua Tiểu Dụ, lúc lướt qua nhau gã còn nhỏ giọng nói: "Cũng chỉ là một phế vật dựa vào da thịt thượng vị mà thôi."

Phượng Dụ chỉ lạnh nhạt Độc Lão Nhi một cái tiếp tục bước đến bên cạnh Tô Yên.

Phượng Dụ cười nhạt đến bên cạnh Tô Yên,"Giáo chủ đại nhân."

Tô Yên đang ngồi gặm táo, nàng còn chưa nói gì mà Phượng Dụ đã cầm chiếc áo dài đang vắt trên tay xuống bọc cả lại chỉ để lộ ra mỗi bàn tay đang cầm táo.

Sau đó hai đều kh nói gì cả.

Phượng Dụ đứng bên cạnh ngẫu nhiên Tô Yên ăn hết quả táo trong tay là kéo đĩa trái cây khác lại gần hơn.

Cho đến khi mặt trời xuống núi, một tỳ nữ mới run rẩy tới quỳ xuống trước mặt nàng,"Giáo chủ, đã tìm th tất cả tấm da dê ngài cần."

Tô Yên nghe vậy thì ánh mắt sáng lên một chút,"Đốt hết ."

Tỳ nữ sửng sốt nhưng cũng kh dám hỏi mà chỉ vội vàng đồng ý."Vâng thưa giáo chủ."

Tô Yên nghĩ nghĩ nói: "Mang tới đốt trước mặt ta."

"Vâng."

Một lúc sau hơn mười tỳ nữ bê khay đựng tấm da dê tới bãi đất trống cách đình hóng gió kh xa bắt đầu đốt.

Từng tấm da dê rơi xuống đống lửa.

Mùi khét gay mũi theo gió bay tới, Tô Yên nghiêng đầu , Phượng Dụ đứng phía sau tự nhiên dùng tay che mũi và miệng nàng.

Mùi hương lạnh lẽo nhàn nhạt che lại mùi khét gay mũi kia.

Nàng ngẩng đầu Tiểu Dụ.

Lúc này, Tiểu Dụ rũ mắt cúi hỏi,"Giáo chủ muốn ăn chút trái cây kh?"

Tô Yên yên lặng gật gật đầu.

Nửa ngày trôi qua, Tô Yên đã ăn tới quả táo thứ bốn.

Cũng may là đã đốt xong gần hết , nàng lên tiếng,"Tắt lửa xem bên trong đống lửa còn lại gì kh."

Sau đó hơn mười xách nước tới dập lửa.

Một lúc sau một tỳ nữ bê khay tới quỳ xuống,"Giáo chủ, những tấm da dê đó đã bị đốt thành tro tàn chỉ còn lại tấm da dê này, hình như nó... kh sợ lửa đốt."

Phượng Dụ tới cầm l khay quay lại đứng bên cạnh Tô Yên, nhẹ nhàng gọi một tiếng,"Giáo chủ."

Tô Yên duỗi tay cầm l tấm da dê kia nhưng bên trên lại kh gì.

Nếu kh chuyện ngoài ý muốn gì xảy ra thì chắc c đây là tấm bản đồ dẫn tới vị trí ngôi mộ của ma tu kia.

Dù gì lúc trước Tiểu Hoa đã từng nói tấm da dê này kh sợ đao kiếm hay là bị lửa đốt.

Nhưng làm cách nào để bản đồ hiện ra đây?

Nàng cầm trong tay nghiên cứu một lát mà vẫn kh nghĩ ra.

Nàng im lặng làm kh khí dần dần trở nên lạnh băng.

Tỳ nữ quỳ dưới đất cả run rẩy, nói là quỳ trên mặt đất còn kh bằng nói nằm liệt dưới đất, khuôn mặt trắng bệch sợ kh giữ được mạng.

Phượng Dụ bước tới cười nhạt,"Giáo chủ, trời tối ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/hac-hoa-nam-chu-tong-tuong-kich-ban-ta/chuong-181.html.]

Tô Yên nghe được giọng nói của mới ngẩng đầu lên .

Tiếp đó lại nghe Phượng Dụ nói: "Giáo chủ đói bụng?"

"Hử?"

"Tiểu Dụ đã sai chuẩn bị đồ ăn, đều là món ngài thích, còn một đĩa thịt tiên hạc xào để đổi mới món ăn."

Tô Yên nghe th hai chữ tiên hạc thì chớp chớp mắt,"Thịt tiên hạc á?"

"Đúng vậy."

Giây tiếp theo, Tô Yên đã ném tấm da dê đang cầm vào trong tay Phượng Dụ đứng lên nghiêm túc nói: "Đi, ăn cơm."

Phượng Dụ nhịn cười gật gật đầu,"Vâng thưa giáo chủ."

Nàng còn chưa từng được ăn thịt tiên hạc bao giờ, kh biết ngon kh.

Nhưng mà vừa nghe đã kh nhịn được mà nuốt nước bọt.

Đi vào trong tẩm ện, bữa tối cũng đã được dọn sẵn lên bàn.

Tô Yên ngồi trên ghế, Phượng Dụ đứng bên cạnh hầu hạ.

Nàng kh cần cầm đũa mà chỉ cần chỉ tay vào một đĩa đồ ăn,"Thịt tiên hạc."

Phượng Dụ lập tức vươn đũa gắp một miếng đút cho nàng.

Nàng ăn, ừm, kh tồi.

Từ sau ngày Tô Yên được Phượng Dụ hầu hạ, kh cần cầm đũa gắp thức ăn mà chỉ cần chờ đợi thức ăn được đưa đến tận miệng thì nàng cảm th... cảm giác này thật quá thoải mái.

Hơn nữa Tiểu Dụ nghe lời, nàng muốn ăn món gì sẽ gắp món đó.

Đang nghĩ vu vơ thì một thìa cháo lại được đưa đến bên miệng.

Tiểu Dụ nhẹ giọng gọi,"Giáo chủ?"

Tô Yên nghiêm túc Tiểu Dụ.

Chỉ là trong mắt Phượng Dụ lại giống như nàng đang làm nũng, đôi mắt ngập nước chớp chớp làm muốn hôn lên.

Nàng đang định nói kh muốn ăn thì đã lên tiếng,"Giáo chủ, thịt tính lạnh, ăn quá nhiều sẽ kh tốt cho dạ dày, uống chút cháo lại ăn, ngài muốn ăn bao nhiêu cũng được."

Sau đó... Tô Yên yên lặng há miệng.

Phượng Dụ cười nhẹ bộ dáng ngoan ngoãn nghe lời lại nghiêm túc này của nàng.

cúi đầu hôn lên gương mặt nàng.

Tô Yên nghiêng đầu , lại th nam sủng của nở một nụ cười dịu dàng,"Mong giáo chủ thứ tội, Tiểu Dụ th giáo chủ nên kh khống chế được bản thân."

Tô Yên múc một thìa cháo đưa tới bên môi.

Nàng nâng tay, hất .

Sau đó nắm l vạt áo trước n.g.ự.c kéo lại gần ngửa đầu hôn lên.

Hôn thoải mái hơn uống cháo nhiều.

Vốn dĩ chỉ là một nụ hôn nhợt nhạt nhưng lại kh biết tại mà cuối cùng nụ hôn này càng ngày càng mờ ám, càng ngày càng kịch liệt.

Áo khoác dài trên Tô Yên bị ném đầy đất.

Nàng đè Tiểu Dụ xuống, tư thế hoàn toàn chủ động.

Ừm, phù hợp với thân phận giáo chủ của nàng.

Chỉ là... khuôn mặt nhỏ bị hôn đến đỏ bừng, một bàn tay thon dài đỡ gáy kh để nàng chạy trốn.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...