Hắc Hóa Nam Chủ Tổng Tưởng Kịch Bản Ta
Chương 183:
Ngẫu nhiên thể th Tiểu Dụ cúi đầu thì thầm hai câu với giáo chủ, giáo chủ nhỏ giọng hừ hừ hai tiếng đầy kh kiên nhẫn.
Thể lực của nam sủng này cũng khá là tốt, bị giáo chủ ép khô cả đêm mà bây giờ vẫn còn sức bế giáo chủ.
Đám thuộc hạ chìm trong những suy nghĩ khác nhau cho đến khi chim Phi Vân cất cánh bắt đầu bay về phía Th Phong Lĩnh
Hai c giờ sau, Tô Yên chậm rãi tỉnh lại, ló đầu ra khỏi áo choàng.
Phượng Dụ vững vàng ôm nàng, nhẹ giọng hỏi,"Giáo chủ, ngài thích cưỡi chim Phi Vân?"
Tô Yên lung tung gật gật đầu.
Nói cũng kỳ quái, Tô Yên là ma tu, hơn nữa tu vi lại cao nên thể lực hẳn là tốt mới đúng.
Nhưng tại mà chỉ lăn lộn cả buổi tối đã trở nên như vậy được, ngủ nửa ngày mới gần khôi phục lại.
duỗi tay kéo lại áo choàng cho nàng lên tiếng,"Giáo chủ đêm qua vất vả ."
Nhắc tới chuyện đêm qua, Tô Yên ngẩn , sau đó nghiêm túc chằm chằm Tiểu Dụ kh chớp mắt.
Phượng Dụ khó hiểu đôi mắt ngập nước kh chút sát thương nào của nàng,"Giáo chủ? Đêm qua Tiểu Dụ hầu hạ kh thoải mái ?"
Tô Yên héo héo, chậm rì rì trả lời,"Khá tốt."
"Giáo chủ thích chứ?"
"Cũng được."
"Tiểu Dụ sẽ cố gắng hầu hạ giáo chủ, được hầu hạ ngài là may mắn của Tiểu Dụ."
Tô Yên nghĩ đến chuyện tối qua, nàng do dự nửa này mới lên tiếng,"Ta cho ngươi bảy quyển sách, ngươi đã đọc m quyển ?"
"Hai quyển."
Phượng Dụ dừng một chút mới tiếp tục nói,"Giáo chủ yên tâm, Tiểu Dụ sẽ nh chóng nghiên cứu những quyển sách còn lại."
Tô Yên lắc đầu,"Kh cần, hôm nào về thì đốt hết ."
Phượng Dụ lặng lẽ cong cong môi, giọng nói lại mang theo chút khó hiểu,"Vì ? Giáo chủ ghét bỏ Tiểu Dụ học quá chậm ?"
Tô Yên mím môi ngẩng đầu nam sủng của .
là của nàng, yêu thương chiều chuộng là ều nàng nên làm.
Nhưng, nhưng mà cũng quá mệt mỏi .
Nhưng nghe ngữ khí sợ hãi này của ...
Cuối cùng, nàng nghiêmmặt chậm rãi nói:,"Chẳng những muốn học tập mà còn ôn tập thật tốt. Cònnhững nội dung mới thì cứ từ từ."
Cuối cùng Phượng Dụ cũng kh nhịn được nhếch môi, cúi đầu lên tiếng, giọng nói mang theo ý cười và ôn nhu,"Vâng, giáo chủ của ta."
Tô Yên l.i.ế.m liếm khóe môi, nàng cảm th... làm giáo chủ cũng kh dễ dàng.
Còn làm một vị giáo chủ yêu chiều nam sủng của nữa chứ.
May mà tu vi của thân thể này cao cường, nếu kh ngay cả một nam sủng nàng cũng kh thể sủng được.
Chim Phi Vân bay một ngày một đêm, cuối cùng tới gần sáng hôm sau cũng tới biên cảnh Th Phong Lĩnh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/hac-hoa-nam-chu-tong-tuong-kich-ban-ta/chuong-183.html.]
Tô Yên cầm bản đồ , vị trí của ngôi mộ kia là một đỉnh núi của Th Phong Lĩnh.
Nàng cẩn thận , nửa ngày sau mới lên tiếng,"Núi Phù Hoa."
Nàng về phía thành trì Th Phong Lĩnh ở phía trước.
Phượng Dụ ở bên cạnh nhẹ nhàng lên tiếng,"Giáo chủ, đã một ngày một đêm , ta tìm một nơi để nghỉ ngơi nhé?"
Tô Yên gật đầu,"Được."
Th Phong Lĩnh là một tòa thành trì, tòa thành trì này cực kỳ phồn hoa, cũng bởi vì ngư long hỗn tạp thể tới chỗ này nên khá hỗn loạn.
Hai một trước một sau vào bên trong.
Tô Yên cởi áo choàng, nàng mặc một thân váy mỏng màu đỏ, lại xinh đẹp, vừa vào đã hấp dẫn phần lớn ánh mắt của những ở đây
Vốn dĩ cái áo choàng kia đang nằm trên tay Phượng Dụ.
Nhưng vừa vào thành chưa được một trăm mét thì nó đã quay trở lại trên Tô Yên.
Tiểu Dụ lên tiếng,"Giáo chủ, thời tiết thất thường, nên khoác thêm áo choàng để đỡ bị cảm lạnh."
Tô Yên yên lặng ngẩng đầu mặt trời trên cao lại Tiểu Dụ đang cúi đầu im lặng
Nàng kh phản đối, cũng kh cởi cái áo choàng kia ra mà tiếp tục bước về phía trước.
Hai vừa bước tới gần một khách ếm thì nghe th tiếng cãi nhau.
Một giọng nói thô cuồng vang lên,"Nhãi con ở đâu mới tới cũng dám kiêu ngạo trước mặt ta!"
Nói tên đại hán kia móc ra một cái rìu lớn, trên đầu rìu còn mang theo dòng khí màu x nhạt bổ về phía cô nương trước mặt.
Cô nương kia mặc một bộ quần áo màu hồng nhạt, qua giống như trang phục của đệ t.ử trong môn phái nào đó.
Nàng ta cầm kiếm định đỡ l chiêu này của đại hán nhưng tu vi lại thấp nên chỉ chịu đựng được một lát đã bị đ.á.n.h bay ra ngoài.
Thân thể bay thẳng về phía Tô Yên.
Ban đầu Tô Yên cũng kh muốn quan tâm tới chuyện này, nhưng mà nam sủng của lại đang đứng phía sau, nếu nàng né thì chắc c nữ t.ử kia sẽ va vào .
Vì thế nàng nâng tay lên, một dòng khí màu đỏ xuất hiện đỡ l cô nương kia, ngón tay giật giật ngăn cản lực lượng của đại hán.
"A!"
Nàng ta ngã xuống chân Tô Yên.
Tô Yên định bước ...
Chỉ là cô nương này... hình như muốn ăn vạ nàng, à, kh đúng, là ăn vạ nam sủng của nàng.
"Đại hiệp cứu mạng!"
Phượng Dụ sửng sốt nữ t.ử đang túm l ống quần của .
Bộ dáng chút chật vật, trong mắt tràn đầy kỳ vọng,"Đại hiệp, nếu ngươi thể cứu ta, ngày nào đó chắc c ta sẽ trả ơn ngươi gấp mười lần!"
Tô Yên yên lặng , nàng nâng chân lên đá bay cái tay đang túm l ống quần nam sủng của .
Phượng Dụ cũng cảm th buồn cười, chẳng lẽ nữ t.ử này kh ra tu vi của ?
Cho dù là cầu xin thì cũng nên cầu xin Tô Yên chứ, cầu xin tác dụng gì?
Chưa có bình luận nào cho chương này.