Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Hắc Hóa Nam Chủ Tổng Tưởng Kịch Bản Ta

Chương 215:

Chương trước Chương sau

Sau đó, liền nghe được các bác sĩ nói chuyện với nhau

"Tình huống cơ bản đã ổn định."

Lúc này, trai mắt vẫn luôn nhắm, mí mắt giật giật.

Giây tiếp theo liền mở mắt.

Ánh mắt đảo qua ở đây, cuối cùng, dừng lại trên Tô Yên đang đứng ở cửa.

Mà lúc này Tô Yên đang lẳng lặng đứng ở chỗ đó, một chút một chút lột ra kẹo dâu tây sữa đường.

Sau đó ăn vào miệng.

Khác với hương vị nước sát trùng chung qu, nháy mắt trong khoang miệng tràn ngập mùi dâu tây.

Lúc này, ngoài cửa truyền đến th âm.

Hẳn là một quan trọng tới.

Bác sĩ vệ sĩ đều ra ngoài.

Chỉ Kỷ Tinh Vũ một như cũ ngồi xổm chỗ đó, chậm rãi cùng trên giường nói chuyện.

nói nhiều câu mới thể nghe được trên giường ngẫu nhiên trả lời một câu.

Tô Yên chậm rãi nhấm nuốt kẹo đường, ngẩng đầu lên.

Vừa vặn cùng trai ốm yếu trên giường ánh mắt gặp nhau.

Tô Yên cảm giác rầu rĩ trong n.g.ự.c tựa hồ tiêu tán chút.

Cô chủ động tới mép giường.

Chậm rãi móc ra một viên kẹo đường, lột ra, sau đó khom lưng, đưa tới bên môi của .

nghiêm túc, từng câu từng chữ

"Ngọt lắm, muốn ăn kh?"

Bên cạnh Kỷ Tinh Vũ mày nhăn lại, đang muốn ngăn cản.

Lại th trên giường, thế nhưng hé miệng, thật sự ăn viên kẹo kia.

Một lúc sau, trên giường mới phát ra th âm khàn khàn

"Thật ngọt."

Tô Yên gật gật đầu, tầm mắt phía trên cổ tay đang bọc băng gạc.

Kh biết vì , trai tựa hồ chút thẹn thùng, kéo l tấm t.h.ả.m mỏng bên cạnh, đem tay bọc băng gạc che lại.

Mà động tác này biên độ lớn, dùng sức nên đã chạm vào miệng vết thương.

khẽ kêu một tiếng.

Kỷ Tinh Vũ lập tức đứng dậy,

"!"

vội vàng duỗi tay xốc lên tấm t.h.ả.m kia.

Kết quả tay chạm vào cánh tay trai, sắc mặt lại càng thêm tái nhợt, thậm chí đều đang run rẩy.

Ngay lập tức, Kỷ Tinh Vũ phản ứng nh, vội vàng bu lỏng tay ra.

"Em, em kh chạm vào, thực xin lỗi, , lại làm đau kh? , thực xin lỗi."

Kỷ Tinh Vũ lời nói lộn xộn, sốt ruột kh biết đang nói cái gì.

Tô Yên cũng trố mắt .

Trong đầu th âm Tiểu Hoa vang lên

"Ký chủ, bệnh trạng của nam chủ, như là bệnh về thần kinh a."

Bệnh thần kinh ảo giác đau, khác chỉ cần nhẹ nhàng chạm vào, bệnh cảm giác giống như là bị d.a.o cứa vào da thịt đau đớn.

Lúc này, bác sĩ vừa ra, nghe được động tĩnh lại vội vàng quay lại.

trên giường sắc mặt tái nhợt, ánh mắt đảo qua Tô Yên vừa lui về sau một bước.

Cũng kh biết vì , sắc mặt xấu hổ đỏ bừng, thân thể càng run rẩy lợi hại hơn.

Lôi kéo tấm thảm, bất chấp miệng vết thương, trực tiếp đem cả tất cả đều bao lại.

Hoàn toàn cự tuyệt cùng bất luận nào nói chuyện, cũng kh cho bất cứ ai xem xét.

Kỷ Tinh Vũ phản ứng của trai , lại về phía Tô Yên, thần sắc phức tạp khó phân biệt.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Sau đó, Tô Yên cùng Kỷ Tinh Vũ tất cả đều bị mời ra ngoài.

Trong phòng lại lần nữa tràn ngập hương vị nước sát trùng, một chút vị ngọt trong miệng cũng bị phai nhạt bớt, tiêu tán .

Kỷ Tinh Vũ Tô Yên, há mồm

"Cô..."

Giọng nói vừa ra, lại kh biết nên nói cái gì.

Tô Yên vẫn luôn cúi đầu, móc ra một viên lại một viên kẹo sữa dâu tây ăn.

Cả căn nhà đều kín mít.

"Tinh Vũ"

Một th âm già nua lực chấn nhiếp vang lên.

Một tóc gần như hoa râm, ăn mặc kiểu áo Tôn Trung Sơn, cùng với cây quải trượng, vững vàng ngồi ở trên sô pha.

Kỷ Tinh Vũ về phía sô pha màu đen.

Kh cùng Tô Yên nói chuyện nữa, bước bước chân đến trước mặt vị lão nhân kia.

Đến nơi cúi đầu

"Ông."

Lão nhân kia ngẩng đầu lên, Kỷ Tinh Vũ.

Lúc sau chậm rãi thở dài

" thời gian, thì lại đây chăm sóc của cháu nhiều chút."

Kỷ Tinh Vũ gật đầu.

"Cháu biết, ."

Nghe Kỷ Tinh Vũ gọi .

Lập tức liền biết thân phận lão nhân này.

Kỷ Kiến Quốc, hiện giờ là gia chủ Kỷ gia.

Kỷ Kiến Quốc hai con trai một con gái, con trai cả mười năm trước t.a.i n.ạ.n xe cộ đã c.h.ế.t.

Con thứ hai hiện giờ ở quân đội, nghe nói cấp bậc cao.

Mà Kỷ Tinh Vũ, là con của con thứ hai.

Ánh mắt Lão nhân phía cửa phòng đang đóng chặt, gắt gao nắm chặt quải trượng.

Cảm xúc trong mắt thực phức tạp.

Một chút áy náy, còn chút tưởng niệm.

Đoán là, cũng muốn vào đó xem.

Cũng kh biết vì lại chậm chạp kh động một bước.

Lão gia t.ử vẫn luôn ngồi chờ ở nơi này, chung qu đều là vẻ mặt ngưng trọng.

Nửa giờ sau, hai vị bác sĩ từ trong phòng ra.

Nói

"Kh việc gì, tình huống còn ểm lạc quan."

Lão gia t.ử nghe, tay run run.

Th âm so với vừa nãy càng thêm già nua

"Cái sự lạc quan này, là ý nói nó khả năng bình phục, hay là nói nó kh c.h.ế.t được?"

Hai vị bác sĩ lẫn nhau một cái, trầm mặc.

Sau đó, lão gia t.ử ra tiếng

"Nói thật cho ta, bệnh tình của nó rốt cuộc nghiêm trọng tới trình độ nào."

Kỷ Tinh Vũ muốn ra tiếng đ.á.n.h gãy, nhưng lão gia t.ử bướng bỉnh, lúc này đây nếu kh hỏi ra chân tướng quyết kh bỏ qua.

Trong đó một thở dài, lên trước.

Vị này là bác sĩ tâm lý chủ trị cho bên trong kia, đã trị liệu cho hơn mười năm.

"Lão gia tử, Kỷ Diễn bản thân bệnh tự kỷ, bệnh trầm cảm nặng, cùng với bệnh thần kinh ảo giác đau, lúc nãy ở trong phòng tắm tự sát, may mắn phát hiện kịp thời, bằng kh dựa theo trình độ vết thương kia, dù bất tử, cũng sẽ trở thành thực vật."

Bác sĩ tâm lý đơn giản trần thuật sự tình vừa mới phát sinh.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...