Hắc Hóa Nam Chủ Tổng Tưởng Kịch Bản Ta
Chương 223:
Thời gian này, là lúc ăn cơm trưa a.
Nguyên thân biết nấu cơm, nhưng Tô Yên kh biết...
Chỉ thể ra ngoài mua đồ ăn.
Vừa nghĩ, cô đứng lên, l chìa khóa ra ngoài.
Kết quả vừa mới ra cửa, đã th một em gái nhỏ xinh đẹp đứng ở đó.
Ách... cũng kh thể xem là em gái nhỏ, tuổi cô cũng xấp xỉ với Tô Yên.
kia mặc đồng phục cao trung thánh đô, trong tay cầm một cái hộp cơm trưa lớn.
Nữ sinh sửng sốt
"Chị Tô Yên, chị muốn ra ngoài ?"
Tô Yên hồi tưởng, nữ sinh này tên Lâm Y Nhân.
Là học sinh cao trung Đế Đô, năm nay học cao tam.
Bởi vì một số việc, nguyên thân ra tay giúp Lâm Y Nhân, thế cho nên đến bây giờ hai cảm tình thực kh tệ.
Tô Yên gật gật đầu
"Đói bụng."
Cô nói trắng ra.
Lâm Y Nhân nghe vậy sửng sốt, sau đó giơ lên hộp cơm trong tay, lộ ra khuôn mặt nhàn nhạt ý cười
"Mẹ em làm cơm trưa, bảo em mang tới cho chị ăn."
"Được"
Tô Yên đang sờ sờ túi tiền, nh liền đáp ứng.
Sau đó mở cửa phòng ra, lại quay vào trong.
Lâm Y Nhân vào, phi thường tự nhiên, tự động đổi dép.
Đem hộp cơm đặt trên bàn, tự động bắt đầu giúp Tô Yên dọn nhà.
Tô Yên nghi hoặc
"Em kh ăn ?"
Lâm Y Nhân cười lắc đầu
"Em đã ăn ."
Tô Yên gật gật đầu, mở ra hộp cơm.
Hai món ăn, một phần c, phía dưới cùng là cơm trắng.
Tô Yên cầm l đôi đũa, đang chuẩn bị ăn lại ngẩng đầu thoáng qua Lâm Y Nhân
"Em thật sự kh ăn?"
Đại khái, đây là số lần ít ỏi cô nhận sự giúp đỡ từ khác.
Lâm Y Nhân lắc đầu, động tác trong tay phi thường nh nhẹn giúp Tô Yên thu dọn quần áo.
Xác định xong, cô liền cúi đầu bắt đầu ăn cơm.
Cũng kh biết là do ảnh hưởng của mỗi thân thể trong từng vị diện hay thế nào, mà lượng cơm Tô Yên ăn giống như lớn hơn nhiều.
Cô cúi đầu ăn cơm, Lâm Y Nhân liền từ phòng ngoài thu thập đến phòng trong.
Ở trong trí nhớ, cảnh tượng như vậy phát sinh qua nhiều lần.
Cơ hồ mỗi cuối tuần Lâm Y Nhân đều sẽ tới tìm nguyên chủ, hơn nữa đưa cơm cho cô ăn.
Đại khái là các cô đã quen biết từ lâu, thế cho nên đối với hành vi như vậy của Lâm Y Nhân cô đã tập mãi thành thói quen.
Hai mươi phút sau.
Tô Yên cơm nước xong.
Lâm Y Nhân cũng đem căn nhà này thu thập thỏa đáng, sau đó ngồi vào ghế đối diện Tô Yên, lộ ra tươi cười.
"Chị, em dọn nhà được kh?"
Tô Yên gật gật đầu
" lợi hại."
Lâm Y Nhân duỗi tay lau mồ trên mặt, th Tô Yên đã ăn xong .
Sau đó lên trước, đem hộp cơm thu thập tốt.
"Kia, ách, chị... em trước."
Tô Yên an tĩnh trong chốc lát
"chị muốn mua đồ."
Lâm Y Nhân sửng sốt, sau đó kh xác định hỏi
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/hac-hoa-nam-chu-tong-tuong-kich-ban-ta/chuong-223.html.]
"Em cùng chị được kh?"
Tô Yên gật đầu.
"Được"
Lâm Y Nhân bị lời này của Tô Yên làm cho chút kh kịp phản ứng.
Nhưng mà vẫn thật nh đổi giày chờ Tô Yên.
Tiểu Hoa tiếp xúc kh nhiều lắm, ách... ờm thì, nó cũng chỉ cùng ký chủ tiếp xúc qua.
Nhưng, cũng kh biết vì cái gì, Tiểu Hoa cảm giác Lâm Y Nhân này ểm quái quái.
Kh nói cô ý xấu.
Mà là nói... cùng ký chủ kh quá giống nhau.
Rốt cuộc, sau nửa giờ hai trầm mặc cùng nhau dạo phố, Tiểu Hoa rốt cuộc nhịn kh được.
"Ký chủ, ngài cảm th Lâm Y Nhân cùng những khác kh giống nhau kh?"
"Chỗ nào kh giống nhau?"
"Ách... cô hình như là thiệt tình đối tốt với chị, thật sự là loại yên lặng trả giá.
Hơn nữa, cũng giống như, thật thể ủy khuất chính vì chị a."
Nhưng, loại này... thể thực sự là tốt ?
Đại khái, Tiểu Hoa tự bổ sung tri thức đến quá nhiều, thế cho nên cứ ai tới gần ký chủ , lại cảm th đó mưu đồ.
Tiểu Hoa vẫn luôn đợi, kết quả ký chủ chậm chạp cũng chưa trả lời.
Sau đó, Tô Yên vào một cửa hàng bánh kem, mua một khối bánh kem Black Forest.
Duỗi tay đưa cho Lâm Y Nhân.
Lâm Y Nhân vội vàng vẫy vẫy tay
"Kh kh kh, chị Tô Yên cứ ăn , em kh quá thích ăn đồ ngọt."
Tô Yên suy nghĩ trong chốc lát
"Thật sự?"
Lâm Y Nhân gật gật đầu
"Chị cứ ăn , kh cần mua cho em."
Tô Yên trầm mặc trong chốc lát.
Cô yên lặng hỏi Tiểu Hoa
"Tiểu Hoa, cô kh muốn ăn, nhưng cái này là ta mua cho cô , nên làm cái gì bây giờ?"
Tô Yên năng lực xã giao bằng 0.
Cho nên vẫn là yêu cầu trợ giúp từ Tiểu Hoa.
Mà đồng chí Tiểu Hoa chúng ta...
"Ký chủ, chị nghĩ ăn bánh kem này kh?"
"Ta cũng nghĩ thế"
"Vậy chị thể ăn luôn a.
Bằng kh quá lãng phí tiền."
Tô Yên nghĩ nghĩ, sau đó cầm l nĩa lên ăn.
Đi dạo phố một buổi trưa.
Trừ bỏ một khối bánh kem Black Forest kia, cái gì cũng chưa mua.
Trên cơ bản, Tô Yên cùng Lâm Y Nhân đối thoại như sau
"Cái quần áo này em thích kh? chị mua cho em."
"Kh kh kh, chị Tô Yên, kh cần phiền toái."
"Kia cái này thì ? Thích kh? chị mua cho em."
"Kh được, kh được."
"Vòng cổ đây? Thích kh? chị mua cho em"
"Kh cần, quá quý giá, chị Tô Yên."
Kết quả là, khi mặt trời xuống núi.
Hai một thứ cũng kh mua được.
Kỳ thật Tô Yên lần này mua đồ, chính là muốn trả thay cho bữa cơm kia.
Kết quả, Lâm Y Nhân cái gì cũng kh cần.
Ban đêm bu xuống, vốn dĩ về nhà.
Chưa có bình luận nào cho chương này.