Hai Cô Dâu
Chương 29:
Quả nhiên, Lâm Nhược nghe nói xong, kinh ngạc quay đầu , vẻ mặt khó tin: "Thiên Hằng, , nói là..."
"Đúng vậy, Nhược Nhược, em mang th,ai , em em bé !"
"Em bé..." Lâm Nhược cười nhạt: “Là triệu chứng giả thôi!”
“Kh, là thật đó, em con ! Là con của em!”
Cô cẩn thận đưa hai tay lên bụng , cô con , ở đây con của cô , nghĩ vậy nước mắt lại kh kìm được mà rơi xuống, kh biết là vì vui mừng hay vì đau buồn.
"Cho nên Nhược Nhược, chúng ta vì con, hãy sống thật tốt được kh!" Cố Thiên Hằng cô chằm chằm, trong lòng sợ cô sẽ kh đồng ý.
"... Được!" Lâm Nhược liền đồng ý với .
Cố Thiên Hằng kh ngờ cô lại đồng ý nh như vậy, kh muốn tìm ch,ết nữa. Nhưng chỉ cần Lâm Nhược sống thì dù trả bất cứ giá gì cũng chấp nhận.
Lâm Nhược sờ bụng , cảm giác như thể cảm nhận được sự tồn tại của sinh linh bé nhỏ này, cô sắp làm mẹ , khóe miệng khẽ nở một nụ cười.
Đột nhiên chợt nghĩ đến ều gì đó, cô hoảng sợ Cố Thiên Hằng, ánh mắt toàn là nỗi sợ: "Thiên Hằng, nói xem nếu Tần Tề Hiên biết em chưa c,hết, biết em đã mang t,hai, ta tha cho em và con em kh? giúp em được kh? Thiên Hằng, em kh thể để ta làm hại con em!"
Lâm Nhược chỉ cần nghĩ đến việc Tần Tề Hiên thể ra tay với con , trong lòng liền kh nhịn được sợ hãi, làm hại cô kh , nhưng cô kh thể để bất cứ ai làm hại con cô.
Cố Thiên Hằng cảm th Lâm Nhược nói cũng lý, trước đó cũng chưa tính toán chu toàn, suy nghĩ một chút cuối cùng vẫn quyết định để Lâm Nhược rời khỏi nơi này trước, dù chỉ cần cô còn ở thành phố này, Tần Tề Hiên sớm muộn sẽ phát hiện ra.
"Nhược Hàm, ngày mai chúng ta Mỹ nhé, vừa hay bên Mỹ quen một chuyên gia uy tín, thể xử lý an toàn chứng bệnh của em, sau đó đợi sinh em bé xong, chúng ta lại quay về được kh?" Cố Thiên Hằng cảm th đây là cách tốt nhất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/hai-co-dau/chuong-29.html.]
Lâm Nhược suy nghĩ một chút cảm th nói lý liền đồng ý: “Vâng. Chỉ cần đưa em quá đó là được. Em kh muốn liên luỵ . Em biết Cố gia vẫn luôn giục chuyện lập gia đình. Em xin lỗi, nhưng vẫn nói rõ cho hiểu, chúng ta kh thể đâu .”
“ hiểu. Đưa em qua đó sẽ rời . Yên tâm!”
-
Sắp rời khỏi thành phố này , bây giờ duy nhất khiến cô lo lắng chính là bố, chắc hẳn vẫn đang đau lòng.
"Thiên Hằng, em muốn gọi ện cho bố em, em kh muốn lo lắng."
Cố Thiên Hằng cô chút do dự, dù chuyện này càng ít biết càng tốt, nhỡ như bị lộ ra ngoài, hậu quả thật sự kh dám tưởng tượng.
Nếu ác ma kia biết được sẽ lại giày vò Lâm Nhược.
vẻ mặt lo lắng của , cô biết đang nghĩ gì, liền nói: "Thiên Hằng, em biết đang lo lắng ều gì, yên tâm , sẽ kh đâu."
Cố Thiên Hằng th Lâm Nhược như thế, cũng kh tiện nói gì thêm, liền trực tiếp gọi ện thoại cho Lâm. Mở loa ngoài. ra hiệu cho Lâm Nhược tạm thời đừng nói gì.
"Alo? Ai vậy?" Trong ện thoại truyền đến giọng nói khàn khàn mệt mỏi của Lâm, Lâm Nhược nghe th giọng nói của bố suýt chút nữa đã bật khóc, giọng nói bình thường của kh như vậy, nhất định là vì lo lắng cho cô, nên mới thế.
Cố Thiên Hằng Lâm Nhược một cái, trong lòng tràn đầy lo lắng: "Bác trai, cháu là Cố Thiên Hằng, bác tiện nói chuyện kh ạ? Cháu chuyện quan trọng muốn nói với bác!"
"Tiện, bác đang ở phòng ngủ!" Trong ện thoại lại truyền đến giọng nói mệt nhọc của Lâm.
Cố Thiên Hằng đưa ện thoại đến trước mặt Lâm Nhược, cô hít sâu một hơi, nh chóng ều chỉnh cảm xúc kí,ch động của . Sau đó gọi một tiếng: "Bố..."
Chưa có bình luận nào cho chương này.