Hai Cô Dâu
Chương 8:
Khi Lâm Nhược mở mắt ra lần nữa, cô phát hiện đang nằm trên giường trong phòng khách sạn, cúc áo sơ mi trên bị giật bung hơn phân nửa, Cố Thiên Hằng nằm bên cạnh, cởi trần.
"Cố Thiên Hằng!" Cô kh khỏi biến sắc, hét lên thất th, " đã làm gì!"
Cố Thiên Hằng bị tiếng hét của cô đá:nh thức, mơ màng mở mắt, nhưng khi rõ cảnh tượng trước mắt, cũng kh khỏi biến sắc.
"Nhược Nhược, em hãy tin , kh biết gì cả!" vội vàng đứng dậy định mặc quần áo, "Lúc nãy ở quán cà phê em đột nhiên ngất , cũng đột nhiên cảm th chóng mặt, sau đó..."
Lời giải thích của Cố Thiên Hằng còn chưa nói xong, cửa phòng đột nhiên "rầm" một tiếng, bị ta thô bạo đạp tung từ bên ngoài.
đàn như con mãnh thú lao vào túm l Cố Thiên Hằng đấ:m liên tiếp.
"Tề Hiên..." Lâm Nhược th Tần Tề Hiên, trong nháy mắt, cả đều ngây ngẩn, nhưng giây tiếp theo, cô như bừng tỉnh khỏi cơn mộng, hoảng loạn quấn chặt quần áo trên , chạy tới nắm l tay áo ta, " nghe em giải thích, chuyện kh như nghĩ đâu, em và Thiên Hằng kh gì cả, chúng em... a!"
Lời giải thích của Lâm Nhược còn chưa nói xong, cổ đã bị Tần Tề Hiên bóp chặt.
ta cúi đầu, cô từ trên cao xuống, ánh mắt lạnh lùng kh chút hơi ấm.
"Lâm Nhược, thật sự đã đá:nh giá thấp cô ." ta mở miệng, giọng nói cũng lạnh lẽo đến cực ểm, "Dám cắm sừng ? Cô mẹ nó thèm khát đến vậy ?"
"Kh... kh ... Tề Hiên... em..." Lâm Nhược giãy giụa muốn giải thích, nhưng bàn tay Tần Tề Hiên đang bóp cổ cô đột nhiên dùng sức, trong nháy mắt cô đã mất quyền lên tiếng.
"Lâm Nhược, kh muốn nghe cô nói nhảm." Tần Tề Hiên nghiến răng nghiến lợi, "Ly hôn, lần này, kh muốn nghe th bất kỳ lời từ chối nào từ cái miệng choá của cô nữa."
Nói xong câu đó, ta hất Lâm Nhược xuống đất, kh thèm quay đầu lại mà rời .
"Tề Hiên!" Lâm Nhược gắng gượng đứng dậy muốn đuổi theo ta, nhưng đột nhiên trong dạ dày dâng lên một cơn buồn nôn.
"Ọe..." Cô lao vào nhà vệ sinh, nôn thốc nôn tháo vào bồn cầu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/hai-co-dau/chuong-8.html.]
"Nhược Hàm, em kh chứ?" Cố Thiên Hằng lo lắng theo vào.
Lâm Nhược lại kh tâm trạng trả lời, chỉ ngẩng đầu khuôn mặt tái nhợt của trong gương.
cô lại đột nhiên nôn? Khoan đã... hình như từ sau đám cưới, cô vẫn chưa kinh nguyệt? Chẳng lẽ...
Sắc mặt Lâm Nhược càng tái mét.
-
Tập đoàn Tần Thị, phòng làm việc của tổng giám đốc.
"Tần tổng, lần thu m:ua này gây ra nhiều bất mãn, cổ đ ban đầu của c ty đó vẫn luôn muốn kiện chúng ta, chúng ta nên áp dụng biện pháp gì kh?" Trợ lý vừa báo cáo vừa chờ đợi câu trả lời của Tần Tề Hiên, nhưng kh ngờ lâu sau ta vẫn kh nói gì.
Trợ lý ngẩng đầu, mới phát hiện Tần Tề Hiên đang ra ngoài cửa sổ, kh biết đang suy nghĩ gì.
"Tần tổng?" Trợ lý lại gọi một tiếng, Tần Tề Hiên mới hoàn hồn.
"Kh cần để ý, tiếp tục thu m:ua, cho dù ra tòa thì luật sư của chúng ta cũng sẽ kh thua." Tần Tề Hiên lạnh lùng nói, vẫn quyết đoán như vậy, dường như vừa căn bản kh hề mất tập trung.
"Vâng." Trợ lý gật đầu rời khỏi phòng làm việc, lòng thầm th kỳ lạ, Tần tổng lại thể lơ đãng trong lúc làm việc, đây là chuyện mà ta làm trợ lý bao nhiêu năm nay chưa từng gặp qua.
Sau khi trợ lý rời , Tần Tề Hiên bực bội day thái dương.
ta cũng kh biết bị làm nữa, từ hôm qua đến giờ, trong đầu kh ngừng hiện lên cảnh tượng Lâm Nhược và Cố Thiên Hằng quần áo xộc xệch nằm cùng nhau.
Một cảm xúc kỳ lạ, giống như tức giận, nhưng lại kh chỉ tức giận, mà còn xen lẫn cảm giác phức tạp hơn, giống như dã thú kh ngừng gào thét trong lồng ngự:c, khiến ta bực bội đến mức kh thể tập trung làm việc.
Ch:ết tiệt.
ta vò nát tập tài liệu trong tay.
Chưa có bình luận nào cho chương này.