Hải Đường Vẫn Như Xưa
Chương 3: 3
5
Ngày thứ hai, vị khách viện phía Tây khởi hành từ biệt.
Một ăn mặc kiểu quản gia của gia đình giàu cầm theo một chiếc hộp đến bái tạ.
"C t.ử nhà ta bệnh đã khỏi hẳn, ngài nói đã qu rầy cô nương nhiều ngày, gây cho cô nương nhiều phiền phức."
"Mong cô nương nhận l món quà tạ lễ mọn này để cho ngài được yên lòng."
Ta bảo Vũ Linh nhận l, lại bảo Trung bá tiễn ra ngoài.
Vũ Linh mở chiếc hộp đó trước mặt ta, ta th trục tr, thấp thoáng cảm th gì đó kh đúng.
Lại gần kỹ, mắt kh khỏi nóng lên, da đầu tê dại.
Đừng nói đây là lễ mọn.
Ngay cả dùng làm quốc lễ cũng quá đỗi quý trọng.
"Tiểu thư, đây là... Lạc Thần Phú Đồ."
Vũ Linh ngẩn ngơ than thở.
"Lạc Thần Phú Đồ" là tr do họa sĩ thời Đ Tấn vẽ, là bảo vật vô giá.
Bức tr này vốn luôn được cất giữ trong cung, là món đồ yêu thích của quan gia.
Ta đã năm lần bảy lượt cầu xin Minh Nhan tỷ tỷ là Hoàng hậu hồi lâu mà vẫn chưa từng toại nguyện được xem một lần.
phúc được chiêm ngưỡng thì đời này đủ .
Món quà trước mắt quá đỗi nóng bỏng tay, ta tuyệt đối kh thể nhận.
"Vũ Linh, mời."
Một lát sau, một mặc bạch y từ ngoài viện bước vào, tĩnh lặng đứng dưới gốc hải đường.
đó thần dung như ngọc, như cây tùng cây bách hiên ngang.
"Thư Dư bái kiến Thập Nhị vương gia."
Ta hành lễ với y.
Y bình thản mỉm cười, đáy mắt tràn đầy vẻ dịu dàng.
"Kh cần đa lễ, ta và phụ thân ngươi vốn là đồng liêu cũ."
"T lão đức tài vẹn toàn, khiêm tốn kín đáo, là nhân tài hiếm của Đại Lương, ta vốn luôn kính trọng ."
Những ngày phụ thân bị bãi quan phát phối này.
Ta đã thấu nhân tâm thay đổi, thói đời nóng lạnh.
ngoài đều tuyệt đối kh nhắc đến phụ thân, chưa từng nghĩ tới vẫn còn nhớ đến ểm tốt của .
Dù chỉ là vài lời ngắn ngủi, nhưng thực sự mang lại hơi ấm đã mất từ lâu.
"Thư Dư thay phụ thân tạ ơn vương gia."
Thập Nhị Vương gia Cố Lan Chu vốn là đệ đệ cùng mẫu với quan gia, vì dung mạo xuất chúng, thiên tư th minh nên từng được Tiên Đế đưa vào d sách nghị trữ.
Y từng nhậm chức phủ doãn Khai Phong một năm, khoảng thời gian ngắn giao thiệp với phụ thân ta trên quan trường.
Nhưng bản thân y lại chỉ yêu thích Lão Trang, nhàn vân dã hạc.
Hoàn toàn kh tâm thế kinh thế chí dụng, một lòng chỉ muốn làm một vương gia nhàn tản.
Khi mẫu thân chọn rể cho ta, cũng từng ý nhắm đến y.
Khi đó Thái Hậu đã mất, nhân phẩm y quý trọng, tài mạo song tuyệt, lại kh dính dáng đến đảng tr, là quý rể tốt nhất.
Chỉ tiếc ba năm trước.
Khi vương gia mang sính lễ đến phủ Tể tướng, quan gia đã chỉ hôn cho y một vị c chúa ngoại bang làm phi.
Ý của quan gia là nếu y muốn cưới ta, thể bắt chước Nga Hoàng, Nữ , cưới cả c chúa ngoại bang và thiên kim Tướng quốc cùng lúc, địa vị ngang nhau.
Thập Nhị Vương gia dứt khoát từ chối đề nghị của quan gia, nhất quyết kh cưới c chúa ngoại bang.
Đợi đến khi y làm lay chuyển được Quan gia thì đã là một năm sau.
Ta sớm đã mười dặm hồng trang gả vào Yến phủ.
Những chuyện âm sai dương thác trên thế gian chưa bao giờ ngừng nghỉ.
"Vương gia, Lạc Thần Phú Đồ là bảo vật vô giá."
"Thư Dư chỉ tạm cho mượn gian nhà cỏ để vương gia nghỉ tạm, kh dám nhận trọng lễ như thế này."
Vương gia khựng lại, khẽ ho một tiếng.
"Tuyết Lư ở nơi này giống như ốc đảo giữa sa mạc. Nếu kh ngươi lòng tốt, tiểu vương còn kh biết nằm liệt giường bệnh bao lâu."
"Bảo vật hiếm này nếu kh thưởng thức, cứ để kh như vậy cũng thật cô quạnh."
"T tiểu thư là trong nghề của những trong nghề giới sưu tầm."
"Lạc Thần Phú Đồ gặp được chủ nhân như ngươi mới là tạo hóa tốt nhất của nó."
Mặt mày Vũ Linh tươi cười rạng rỡ, cùng m tiểu nha hoàn khác ôm chiếc hộp, nhất quyết kh chịu đặt xuống.
"Thư Dư thật kh biết vương gia lại tài ăn nói như vậy, đúng là một thuyết khách bẩm sinh."
Vương gia bất đắc dĩ mỉm cười.
"Kh biết hôm nay liệu phúc cùng ngươi thưởng tr?"
Bóng đó đứng dưới gốc hải đường.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/hai-duong-van-nhu-xua/3.html.]
Đá xếp như ngọc, tùng đứng như thúy, quân t.ử hiên ngang, thế gian kh ai bằng.
Sắc xuân tươi đẹp như vậy, l gì để phụ bạc?
"Được cùng vương gia thưởng tr là phúc của Thư Dư."
Lạc Thần Phú Đồ từ từ mở ra trước mắt ta, ta rảo bước xem tr, bỗng chốc cảm nhận được sự chồng lấp của thời gian.
Ta chuyên tâm thưởng tr.
Kh biết từ lúc nào một b hoa hải đường rơi lên mái tóc đen nhánh của ta.
Đang lúc định gạt , một bàn tay trắng trẻo thon dài đã giúp ta l b hoa hải đường đó xuống.
Ta khẽ quay đầu lại.
Hóa ra lần đầu tiên biết được hương vị của "một cái liếc mắt bằng vạn năm".
6
Ngày hôm đó, ta vẫn kiên quyết để vương gia mang bức Lạc Thần Phú Đồ .
Dẫu , vô c bất thụ lộc.
Sau lần thưởng tr , vương gia cũng kh còn đến Tuyết Lư nữa.
Nghĩ bụng chắc y đã nản lòng, sớm quay về kinh thành .
Cuộc tr đấu giữa phái cải cách và phái bảo thủ ngày một gay gắt.
Ta nhờ biểu Vương Hữu An - tiểu c t.ử của phủ Trấn Quốc c tìm ra bằng chứng các môn sinh của Yến tướng là Thái Thuần và Tăng Biện mượn d cải cách để tham ô hối lộ, mưu lợi riêng.
Quan gia vô cùng tức giận, một lúc bãi bỏ chức tham chính của cả Thái Thuần lẫn Tăng Biện.
Cùng lúc đó, ca ca ta là T Cách Phi nhờ c chỉnh đốn quân vụ trong kinh, từ Kinh Do Tiết độ sứ thăng thẳng lên Cửu Tỉnh Đô kiểm ểm.
Ca ca gửi mật thư cho ta, nói rằng nghe khẩu khí của quan gia, việc phụ thân được triệu hồi về kinh là hy vọng.
Ca ca nói vốn tưởng Thập Nhị Vương gia là bậc nhàn vân dã hạc, kh màng thế sự.
Kh ngờ y lại vì phụ thân mà bôn ba khắp nơi, lo liệu mọi bề như thế.
Đọc những dòng chữ này, lòng ta bách cảm giao tập, gợn lên muôn vàn sóng gió.
Quản gia vào báo, nói vương gia đến bái phỏng, đã đứng đợi ngoài Tuyết Lư từ lâu.
Ta sai mời vương gia vào, y vẫn mặc một thân bạch y, khí độ phi phàm, tư dung tg tuyết.
"Một tháng kh gặp, vương gia gầy kh ít."
Y cười bất đắc dĩ.
"Đâu chỉ một tháng? Là tròn ba mươi bảy ngày kh gặp."
Ta ngẩn ra, gương mặt kh kìm được mà nóng bừng lên.
" , hải đường trong viện đều đã tàn."
Ta ngẩng đầu màu x mướt mắt trong Tuyết Lư, khẽ thở dài.
"Trong lòng ta, hải đường ở Thịnh Kinh chưa từng tàn lụi."
Nói đoạn, y từ từ l ra từ trong lòng áo một bộ diêu hải đường tịnh đế, cánh hoa trên đó được làm từ ngọc Điền Hòa sắc hồng và trắng.
Sống động như thật, tỏa ra ánh sáng ôn nhuần tinh tế.
"Yên chi làm mặt ngọc làm da, chẳng đợi gió xuân tháng hai kỳ."
"Năm đó ta đã lỡ mất một mùa hải đường nở rộ, hối hận khôn nguôi."
"Quãng đời còn lại, kh muốn lỡ mất lần thứ hai nữa."
Gió nhẹ lay động trong đình viện, ta lặng yên hồi lâu.
Chỉ th ánh sáng rực trong mắt Vương gia dần dần lịm tắt.
Vũ Linh đứng bên cạnh sốt ruột thay cho ta vô cùng.
"Lan Chu."
"Sau này ngày ngày ta đều đeo bộ diêu này, được kh?"
Vương gia ngẩn : "Chỉ cần nàng nguyện ý, thế nào cũng được."
Ta mỉm cười rạng rỡ, hơi nghiêng đầu.
Một bàn tay ngọc thon dài vững chãi cài chiếc bộ diêu hải đường vào b.úi tóc của ta.
Đúng lúc này.
Tại cổng viện vang lên một giọng nói vừa lạ vừa quen.
"Thư Dư."
Ta quay đầu lại.
Dưới gốc hải đường, hóa ra là một cũ.
Nếu là trước kia, khi ta tan triều về phủ.
Vũ Linh nhất định sẽ là đầu tiên đưa khăn nóng tẩm nước hoa hồng cho ta lau mặt, pha chén trà Long Đoàn nóng bảy phần.
Ta cười nói với ta, hôm nay nhận được món đồ quý hiếm nào, gặp được chuyện gì thú vị.
Chỉ là, vật còn mất mọi sự thôi.
Đối với ta, ta đã sớm chẳng còn chút vương vấn nào.
"Yến đại nhân, kh biết hôm nay đến hàn xá việc gì?"
Chương trước Chương sau
Chưa có bình luận nào cho chương này.