Hai Số Phận
Chương 16:
Trước mặt bao nhiêu , quỳ một gối xuống trước mặt Tang Ngữ, thâm tình nói: “Tang Ngữ, thích em lâu , em đồng ý ở bên kh?”
Tang Ngữ hoàng t.ử đang quỳ trước mặt .
Cũng nghĩ rằng nếu nhận l bó hoa này, cũng chứng minh mục đích của sắp đạt được .
Để đạt được mục đích, Tang Ngữ chậm rãi đưa tay nhận l bó hoa hồng này của Ôn Ngôn.
Chỉ là sâu trong đáy mắt chút thần sắc phức tạp.
Vẻ mặt Ôn Ngôn tràn đầy sự nhu tình, đầy vẻ nu chiều đứng dậy, đến trước mặt Tang Ngữ.
cứ cảm giác như lại đang nằm mơ vậy.
đưa tay ôm Tang Ngữ vào lòng.
Hơi thở ấm áp như ánh mặt trời sượt qua gò má cô, nhịp tim vào khoảnh khắc này dấu hiệu tăng tốc, cảm giác tê dại truyền đến từ sau gáy như một luồng ện chạy khắp toàn thân.
Phen này kh ổn .
Như vậy thì chuyện của cô và Ôn Ngôn đã là chuyện chắc c như nh đóng cột .
Tang Ngữ vừa mới tạm biệt Ôn Ngôn, Văn Lâm đã bảo Tang Ngữ xem diễn đàn.
Vào ngày 20/5 này, nam thần trường học đã tỏ tình với Tang Ngữ.
Hai ngày này đang ở trong giai đoạn mặn nồng, gần như là hình với bóng.
Nào là cùng nhau ăn trưa ăn tối, mỗi ngày đều mang bữa sáng đến cho Tang Ngữ đúng giờ.
Lúc Ôn Ngôn kh tiết, còn tìm đến Tang Ngữ để cùng cô lên lớp.
Buổi tối biết được Tang Ngữ kh tiết tự học, liền kéo Giang Ngữ ra gần cổng trường dạo phố hoặc dạo bộ.
Trước đây Ôn Ngôn đã cứ quấn l Tang Ngữ , giờ ở bên nhau thì còn nói làm gì nữa.
Dù đ.á.n.h giá mà Văn Lâm đưa ra là m ngày nay đã kh còn cơ hội để tận hưởng thế giới hai với Tang Ngữ nữa .
Ôn Ngôn giống như một cái đuôi bám đuôi vậy, đuổi thế nào cũng kh .
Tang Ngữ cũng dần quen với sự hiện diện của Ôn Ngôn bên cạnh.
Mặc dù cũng chỉ mới hai ngày, nhưng trong hai ngày này.
Tang Ngữ cảm nhận được sự nhẹ nhõm chưa từng .
Hơn nữa những khác đều mong đợi kỳ nghỉ Tết Đoan Ngọ, chỉ Ôn Ngôn biết chuyện này thì kh m vui vẻ, vì sắp xa Tang Ngữ ba ngày .
Tiễn cô đến cổng trường mà cứ lưu luyến kh rời, ánh mắt nồng nàn như muốn tan chảy.
Tang Ngữ dáng vẻ tủi thân của Ôn Ngôn, liền kiễng chân hôn một cái lên khuôn mặt trắng trẻo sạch sẽ của .
Mặt Ôn Ngôn lập tức đỏ bừng, theo bóng lưng cô mà còn vô cùng luyến tiếc sờ sờ vào vị trí vừa được Tang Ngữ hôn qua.
Tô Cẩn vẫn lái xe đến đón Tang Ngữ về nhà, lúc ở trên xe liền th dáng vẻ đầy sức sống như gặp gió xuân của Tang Ngữ.
hạ cửa kính xe xuống liền hỏi: “Gặp chuyện gì vui thế em?”
Tang Ngữ th là Tô Cẩn, nghĩ thầm lẽ thực sự sẽ để ý chuyện cô yêu đương, nên đã kh nói thật với Tô Cẩn: “Nghỉ lễ đương nhiên là vui .”
Hôm nay là Đoan Ngọ, Tô Cẩn vốn luôn bận rộn chuyện c ty, hôm nay cũng hiếm khi một ngày nghỉ.
Cho nên dậy khá muộn.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Vì hôm nay nhà khách buổi tối sẽ đến, mẹ Tang sau khi làm xong bữa trưa, liền phát hiện gạo cho buổi tối đã kh còn đủ nữa.
Liền bảo Tang Ngữ và Tô Cẩn mua một bao gạo về.
Tang Ngữ lúc đang đ.á.n.h răng, liền nghe th mẹ Tang đang gọi ở đó.
Cô đ.á.n.h răng xong, lập tức đến phòng Tô Cẩn gọi dậy.
Cũng may Tô Cẩn kh thói quen gắt ngủ, cũng kh lười giường.
Tang Ngữ gọi một tiếng, Tô Cẩn liền thức dậy xuống lầu, đ.á.n.h răng rửa mặt.
Ăn xong bữa trưa này, liền lái xe đưa Tang Ngữ mua ít thức ăn và gạo về.
Tang Ngữ ở chợ chọn thức ăn lâu, toàn chọn những món thích ăn.
Tô Cẩn bất đắc dĩ mỉm cười: “Em đừng chỉ l toàn món thích ăn chứ A Ngữ.”
Tang Ngữ thức ăn đang xách trên tay, mới phản ứng lại hình như đúng là toàn món thích ăn thật.
Chỉ thể cười ngượng ngùng, sau đó bảo Tô Cẩn chọn thêm một ít thức ăn gia đình cần chuẩn bị.
Họ bỏ hết thức ăn vào cốp xe, sau đó đến chỗ mua gạo.
Tô Cẩn đang trả tiền chỗ chủ, Tang Ngữ cúi đầu bao gạo tải đó.
“Bao gạo này nặng bao nhiêu vậy ?” Tang Ngữ tò mò hỏi.
Tô Cẩn liếc mắt qua, đoán rằng: “Ước chừng nặng bằng một nửa em đ.”
“Thật ?”
Tang Ngữ vừa nói xong liền định đưa tay ra xách bao gạo ít nhất cũng bốn mươi cân kia.
Tô Cẩn thoáng th từ khóe mắt, lập tức lên tiếng ngăn cản: “Đợi đã!”
Tang Ngữ bị tiếng gọi này của Tô Cẩn làm cho ngẩn tại chỗ, ai kh biết còn tưởng đây là một túi b.o.m chứ kh một bao gạo.
Cô nhíu mày, kh hiểu lại hỏi: “ thế ?”
Tô Cẩn vẻ mặt lo lắng nắm l cổ tay Tang Ngữ, nói những lời trách móc: “Em quên mất cổ tay của từng bị thương ? Còn dám xách đồ nặng thế này.”
Tang Ngữ đứng tại chỗ hơi sững lại một chút, một chút ký hiệu liên quan đến việc tay bị thương lập tức ùa vào tâm trí.
“Ồ, đúng , nhất thời em đột nhiên quên mất.”
Sau đó Tô Cẩn vác bao gạo này lên vai.
Tang Ngữ theo sau Tô Cẩn, càng nghĩ càng th kỳ lạ.
Nhưng nhất thời lại kh nghĩ ra được chỗ nào kh đúng.
Cho đến khi về nhà, cô ngồi trên ghế sofa phòng khách, nghĩ lại hành động định lên xách bao gạo vừa của .
Cơ thể Tang Ngữ đột nhiên cứng đờ, cơ bắp căng thẳng.
Sau đó chậm rãi dời tầm mắt của sang bàn tay từng bị thương kia.
Hồi tưởng lại lúc đó tay của cô đúng là từng bị một vết thương khá nghiêm trọng, nên suốt một thời gian sau đó.
Đều sẽ cẩn thận từng li từng tí.
Cố gắng tránh dùng tay .
Tang Ngữ còn nhớ lúc đó là để đỡ l một con búp bê sứ rơi xuống từ trên tủ.
Chưa có bình luận nào cho chương này.