Hán Tử Thô Vớ Được Nàng Dâu Vượng Phu
Chương 1: Ngươi hãy chọn ta đi
“Ngươi hãy chọn ta , ta biết giặt giũ, biết nấu cơm, thể làm thê tử lại biết tr nom con cái!”
“Ta chẳng cần gì, ngươi cứ đưa ta về cho ta một bát cơm là đủ .”
Nghe th lời của cô nương nhỏ bé tuy gầy yếu tiều tụy, cố tình che giấu nhưng vẫn khó che dung nhan vốn , nam nhân cao lớn kh khỏi về phía nàng.
Vẻ mặt kh giận mà uy, hơi hung dữ đó, khiến Lạc Ca vô thức rụt cổ lại.
Nhưng vì để tránh khỏi những kẻ đang rình rập cách đó kh xa, vì để lấp đầy bụng đói, vì để sống sót, nàng vẫn cố gắng thẳng lưng.
“Thật đó, ta nghe lời.”
Do lâu ngày kh được uống nước, cổ họng nàng khô khốc khàn đặc, nhưng ánh mắt đối phương lại kiên định và sáng rỡ.
Bọn kia đã theo dõi nàng hai ngày , nàng rúc vào đám đ giả vờ đồng bạn mà tránh được hai ngày qua.
Giờ ánh mắt của bọn chúng, e rằng đã thấu nàng là kẻ kh đồng bạn , nếu kh thể tìm cách rời khỏi đây, nàng e rằng khó thoát khỏi số phận bị bắt bán vào những nơi dơ bẩn kia.
Hai ngày qua, đã kh ít nữ tử trốn nạn đến đây bị cha mẹ hoặc phu quân của bán .
Dọc đường chạy nạn đã nhiều c.h.ế.t đói, giờ đây mục đích chính là đổi l chút bạc, đổi l một bao lương thực để no bụng.
Nữ tử thân đã vậy, nàng, một kẻ kh hộ tịch, lẻ loi một khi xuyên đến đây, chẳng càng mặc ta c.h.é.m g.i.ế.c .
Nàng chỉ thể tìm mọi cơ hội, nghĩ cách rời khỏi đây, để sống sót.
Nhưng nàng kh hộ tịch, kh lộ dẫn căn bản kh thể vào thành, m ngày kh ăn nàng cũng đã sắp kiệt sức .
Nàng kh thể chạy trốn được nữa.
Nam nhân trước mắt là cơ hội duy nhất của nàng, nàng thể ra nam nhân này cũng đến mua , cũng đang đánh giá khác.
Nhưng khác với những kẻ trước đó đến đánh giá , nàng thể cảm nhận được kh là kẻ ác.
Mặc dù đối phương với vẻ mặt lạnh như gỗ vẻ hung hãn, nhưng lại kh cái cảm giác ác ý đáng ghê tởm kia, theo lẽ còn một đường sống.
thể cảm nhận thiện ác là năng lực nàng từ nhỏ, từ bé đến lớn nàng đã dựa vào ều này mà tránh được kh ít chuyện.
Hai ngày nay nàng chính là dựa vào cảm ứng này mà ẩn bên cạnh những tốt bụng mới thoát được, nhưng trốn được nhất thời trốn được cả đời.
nam nhân đang trầm tư trước mắt, trong mắt nàng kh khỏi lộ ra vẻ cầu khẩn.
Th ánh mắt như vậy của nàng, Cố Cẩm Sâm ngẩn ra một thoáng, trong lòng khó hiểu dâng lên một cảm giác kỳ lạ.
“Được.” Cuối cùng vẫn mở lời nói ra ều mà Lạc Ca lúc này mong muốn nhất được nghe.
Biết nghe lời, biết giặt giũ nấu cơm, lại biết tr nom con cái, đây quả thực là ều muốn tìm.
Tuy gầy yếu nhỏ bé, tr vẻ ốm yếu chút, nhưng mang về nuôi dưỡng hẳn sẽ kh .
Th nàng gan dạ, lại l lợi, khi kh ở nhà chắc cũng thể bảo vệ được lũ tiểu tử trong nhà.
“Đa tạ ân nhân.”
Nghe vậy, mắt Lạc Ca sáng rỡ, tự giác tới bên cạnh , từng bước theo sát kh rời.
“Ta kh thân, tự làm chủ thân .”
Th ánh mắt về phía sau lưng vẻ nghi hoặc, nàng liền khẽ nói một câu, giải thích cho đối phương hiểu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/han-tu-tho-vo-duoc-nang-dau-vuong-phu/chuong-1-nguoi-hay-chon-ta-di.html.]
Nàng quả thực kh thân, kh nói xuyên đến đây mới lẻ loi, mà ngay cả ở hiện đại nàng cũng là từ cô nhi viện ra.
Ở hiện đại, nàng là một tiểu blogger ẩm thực, dùng tiền làm m năm mua một căn nhà cũ ở n thôn, ngày thường liền quay vài video ngắn về cuộc sống nhà n, hoặc về việc nấu ăn để kiếm sống.
Vốn dĩ hôm đó nàng chỉ chợ mua rau, chuẩn bị về quay video món ăn, kh ngờ trên đường về lại gặp tai nạn xe hơi.
Đợi đến khi nàng tỉnh lại thì đã đến thế giới này , may mà rơi vào trong núi, kh ai th nàng, nếu kh bị ta th mà coi là yêu quái, xuyên qua c.h.ế.t ngay thì thật sự là oan uổng.
Vì nạn đói và chạy nạn, nhiều thôn làng đã trống kh, nàng liền tìm quần áo trong những thôn đó mà mặc.
Nàng trà trộn theo sau những đoàn chạy nạn, một đường theo đến được nơi này.
“Ừm.” Nam nhân ít lời, nghe nàng nói vậy cũng chỉ ứng một tiếng trước nàng.
Lạc Ca vừa được vài bước, liền cảm th những ánh mắt đầy ác ý, đó là đám đang theo dõi nàng.
Cảm nhận được những ánh mắt đó, thân thể nàng cứng đờ một thoáng mới cắn chặt răng tiếp tục cúi đầu sát theo sau nam nhân mà rời .
Cố Cẩm Sâm dường như cũng nhận ra ều gì đó, quay đầu liếc đám kia, khí thế từng trải qua c.h.é.m g.i.ế.c trong núi thây biển m.á.u chợt bùng ra, khiến ta khiếp sợ.
Đám kia th vậy đều rụt cổ lại, trong lòng ngầm hận Lạc Ca thật xảo quyệt.
Nếu sớm biết nàng là cô nữ, bọn chúng đã sớm đưa nàng bán l tiền .
phụ nữ kia tuy bề ngoài tr vẻ luộm thuộm tiều tụy chút, nhưng cốt tướng lại là một mỹ nhân hoàn hảo, vẫn còn là một xử nữ, bán vào kỹ viện nhất định thể đổi được kh ít tiền đâu.
Nhưng giờ nàng lại theo nam nhân kia, là biết kẻ khó chọc vào, chỉ đành thầm than tiếc nuối.
...Nam nhân kh đưa nàng vào thành, mà trực tiếp về phía con đường lớn rẽ nhánh ở rìa thành, đó là đường về thôn của bọn họ.
Cứ mãi, mắt nàng chợt hoa lên, đầu óc choáng váng, bụng đói quặn thắt.
Nhưng sợ đối phương phát hiện nàng quá yếu ớt là gánh nặng mà kh cần nàng nữa, nàng liền cố nén sự khó chịu mà chống đỡ thân theo sát phía sau , may mà bước chân kh nh, nàng cũng thể theo kịp.
Thôn của bọn họ cách thành này kh quá xa, nàng một đường theo vào thôn, gặp gỡ những thôn dân cùng thôn ngang qua.
theo đến trước một ngôi nhà n thôn cũ kỹ dưới chân núi cuối thôn.
“Tiểu thúc, tiểu thúc về !”
Hai tiểu nam hài đang chơi cát trong sân th bọn họ xuất hiện, lập tức bỏ đồ vật trong tay xuống vui mừng chạy ra, ôm l đùi nam nhân mà gọi, giọng nói mềm mại.
“Ừm, vào .” Nam nhân gật đầu xoa xoa đầu hai tiểu nãi đoàn, sau đó mới nói với nàng.
“Gọi thẩm thẩm.” Cũng kh quên dạy hai tiểu nãi bao gọi .
Hai tiểu nãi bao nghe vậy đồng loạt quay đầu Lạc Ca, dường như là lần đầu gặp mặt nên chút ngượng ngùng, bàn tay nhỏ vẫn kh dám bu quần của nam nhân ra.
“Thẩm thẩm.”
“Thẩm thẩm.” Nhỏ giọng đồng th gọi một tiếng, Lạc Ca mắt sáng rỡ mang theo nụ cười ngượng nghịu.
“Ừm, chào các ngươi.” Lạc Ca liếc nam nhân, cũng mỉm cười với hai đứa nhỏ, gật đầu đáp một tiếng.
Hai đứa nhỏ chút gầy gò, nhưng mắt trong veo vẫn đáng yêu vô cùng.
Ngay khi nàng định cúi xoa đầu bọn nhỏ, trước mắt bỗng tối sầm, giây tiếp theo nàng liền đổ rạp xuống.
Cố gắng chịu đựng suốt đường , cuối cùng vẫn kh chống đỡ nổi.
Trước khi ngất nàng vẫn còn nghe th tiếng kêu kinh ngạc của hai đứa nhỏ, và cả động tác nam nhân vươn tay đỡ l nàng.
Chưa có bình luận nào cho chương này.