Hạnh Phúc Muộn Màng
Chương 16:
l ra chiếc nhẫn hoa cát cánh đó: “Đây là chiếc nhẫn năm đó dùng để cầu hôn em, đã tìm th nó . Chiếc nhẫn mất còn thể tìm lại được, vậy chúng ta liệu còn một cơ hội nữa kh? Cho thời gian để bù đắp cho em được kh?”
im lặng cúi đầu chiếc nhẫn hoa cát cánh đó, kh nói lời nào.
Đáy mắt Tưởng Văn Cẩn dâng lên một tia hy vọng: “Chúng ta vẫn thể tốt đẹp như xưa, cho cơ hội bù đắp cho em được kh?”
, đột nhiên bật cười.
“Tưởng Văn Cẩn, chiếc nhẫn này, bên dưới khắc tên ai?”
Tưởng Văn Cẩn ngẩn ra: “Cái gì cơ?”
nói: “Mặt trong chiếc nhẫn đưa cho khắc tên Diệp Tri Vi. Còn chiếc này của , khắc tên chính kh?”
“ kh !” Tưởng Văn Cẩn cuống quýt định cầm chiếc nhẫn lên xem.
lại lắc đầu, bộ dạng ngơ ngác của , chỉ th nực cười. kh hiểu tại vẫn còn ở đây để nghe nói những lời vô nghĩa này.
“Tưởng Văn Cẩn, đã nói , kh bao giờ tha thứ cho .”
“Điều hối hận nhất đời này chính là đã gả cho .”
Ánh nắng chiếu lên mặt nhưng kh hề ấm áp, ngược lại còn mang theo hơi lạnh thấu xương.
hít một hơi thật sâu, định bước ra ngoài thì th Diệp Tri Vi đang đứng ở cửa.
Cô ta mặc một bộ đồ l màu trắng, cả trắng toát, chỉ chiếc khăn quàng cổ trên tay là màu sắc duy nhất.
Diệp Tri Vi biến mất nửa tháng nay thực ra là luôn ở trong bệnh viện, thỉnh thoảng lại sốt cao, trong cơn mê man luôn gọi tên .
Sau khi sốt suốt nửa tháng, giờ đây dường như cô ta cũng đã bình tĩnh lại.
Cô ta : “ lạnh kh?”
kh trả lời mà bước tiếp về phía trước. Diệp Tri Vi nói: “Niệm Niệm, thực ra chữ cái trên chiếc nhẫn đó là do khắc đ.”
khựng lại, kinh ngạc quay đầu, liền th Diệp Tri Vi mỉm cười đến trước mặt .
Cô ta chạm vào mặt , như thể đã hoàn toàn quên mất những lời vừa nói, đưa tay quàng khăn cho .
“ lúc nào cũng vậy, mùa đ mà mặc ít thế này, tay và mặt đều lạnh ngắt cả .”
Chiếc khăn quàng qu cổ hai vòng, cuối cùng hai đầu tua rua rủ xuống trước ngực, bao bọc l cả khuôn mặt .
Trước đây, Diệp Tri Vi cũng thường quàng khăn cho như thế.
hỏi: “Chữ cái trên nhẫn ý nghĩa gì?”
Thực ra trước khi kết hôn, đã phát hiện Diệp Tri Vi và Tưởng Văn Cẩn thường xuyên n tin trên WeChat.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Cũng lạ, rõ ràng trước đó họ hễ gặp là như t.h.u.ố.c súng, hoàn toàn kh giống kiểu thể nói chuyện ôn hòa với nhau.
Nên đã hỏi Diệp Tri Vi, cô ta nói là Tưởng Văn Cẩn hỏi cô ta xem nên dùng loại nhẫn nào để cầu hôn.
Chiếc nhẫn hoa cát cánh đó, Tưởng Văn Cẩn và Diệp Tri Vi đã cùng thiết kế suốt một tháng trời.
Trước khi cầu hôn, nhẫn cũng được gửi chỗ Diệp Tri Vi bảo quản, mãi đến ngày cầu hôn mới đưa cho Tưởng Văn Cẩn.
Tưởng Văn Cẩn chắc c đã xem qua thành phẩm, nhưng lúc bảo quản ở chỗ Diệp Tri Vi, cô ta thêm thắt cái gì vào, lẽ ta cũng kh biết.
Vậy nên, Diệp Tri Vi đã thích Tưởng Văn Cẩn từ trước khi ta cầu hôn ?
từng nghĩ sẽ kh còn cảm th đau lòng vì Diệp Tri Vi nữa.
Nhưng lúc này, vẫn cảm nhận được cái lạnh thấu tận tâm can.
“Cô thích ta, tại kh nói trước với ? Từ nhỏ đến lớn, cô muốn cái gì đều cho cô cái đó, tại cô lại nghĩ sẽ tr giành với cô? Chẳng lẽ nhất định đợi đến sau khi kết hôn mới tổn thương thì cô mới th thỏa mãn ?”
Tay Diệp Tri Vi khựng lại, khẽ vê những sợi tua rua trên tay: “Cô nghĩ tên trên chiếc nhẫn đó là vì muốn gả cho Tưởng Văn Cẩn ?”
lạnh lùng cô ta, Diệp Tri Vi đối diện với ánh mắt của .
Đột nhiên cô ta bật cười, ánh mắt đầy si mê: “Đúng , mà cũng sai .”
“Trên chiếc nhẫn của cô đúng là tên của , nhưng mà...”
“Niệm Niệm, trên chiếc nhẫn của Tưởng Văn Cẩn, cái tên được khắc chính là tên của cô đ.”
ngẩn : “Ý cô là ?”
“Hai kết hôn một năm, ta từng nói với cô là nhẫn bị mất kh?”
Diệp Tri Vi thấp giọng nói: “Thực ra là đã giấu nó . Chiếc nhẫn đó vốn dĩ là thiết kế cho cô, tên của ta làm xứng đáng xuất hiện trên đó được?”
bàng hoàng cô ta, từng luồng hơi lạnh tràn ngập trong lòng.
lùi lại một bước, những sợi tua rua trong tay Diệp Tri Vi cũng rủ xuống.
Đầu ngón tay Diệp Tri Vi siết chặt, móng tay dài nhọn đ.â.m sâu vào da thịt mà cô ta cũng kh hề hay biết.
Máu tươi từ lòng bàn tay nhỏ từng giọt xuống đất, cô ta , mỉm cười, nhưng nơi đáy mắt lệ lại dần tích tụ.
“Cô đang sợ ? Niệm Niệm, chính miệng cô đã nói chúng ta mới là những nên ở bên nhau mãi mãi, ta làm xứng đứng bên cạnh cô chứ? đã vô số lần muốn chia rẽ hai , nhưng cô lại thích ta đến thế. ta ểm gì đáng để cô thích cơ chứ?”
Diệp Tri Vi c.ắ.n chặt môi, nước mắt tuôn rơi như mưa: “Kh cô hỏi tại lại cùng ta tổn thương cô ? kh muốn làm hại cô, chỉ là đố kỵ, đố kỵ tại ngay khi ta xuất hiện, bạn quan trọng nhất bên cạnh cô kh còn là nữa!”
lắc đầu, chỉ th mọi chuyện thật hoang đường: “ luôn coi cô là bạn tốt nhất của .”
Diệp Tri Vi hét lên: “Cô kh ! Cô từng nói chúng ta là hai thân thiết nhất trên đời này, nhưng cô đã lừa ... Cô Tưởng Văn Cẩn, cô yêu ta còn hơn cả yêu !”
Chưa có bình luận nào cho chương này.