Hạnh Phúc Trong Mơ
Chương 9:
Những tầng mây trắng muốt như b nằm ngay sát tầm tay, sự tương phản giữa cái nhỏ bé và cái vĩ đại khiến ta cảm th như thể chiếc máy bay đang đứng yên vậy.
"Cái gì đây?!"
Bên cạnh, Khương Dương Dương sau khi tỉnh dậy, th chiếc hộp gỗ màu đỏ sẫm cạnh chỗ ngồi của thì chút kinh ngạc.
Lương Mục Kinh vỗ nhẹ vào cô như một lời an ủi.
"Là một Hoa qua đời ở Thụy Sĩ, thân muốn đưa về nước để lá rụng về cội."
Khương Dương Dương ngẩn một lát, lại lần nữa mới nhỏ giọng nói: "Về nhà là tốt , ở ngoài dù cũng kh thoải mái bằng ở nhà."
Suốt quãng đường, Lương Mục Kinh kh tài nào rời mắt khỏi chiếc hộp gỗ đỏ sẫm hình vu kia.
Hơn mười tiếng đồng hồ sau, máy bay hạ cánh, màng nhĩ lùng bùng vì áp suất.
nữ tiếp viên bế hũ tro cốt khuất.
Một cảm giác mất mát khó tả dâng lên trong lòng.
"Chồng ơi, còn gì thế? Đi thôi." Khương Dương Dương vỗ vai nhắc nhở Lương Mục Kinh đang thẫn thờ.
sực tỉnh, dẫn Khương Dương Dương ra ngoài.
Cả nhóm chia tay nhau tại sân bay, Trần Kiêu đưa các thành viên về đơn vị, còn Lương Mục Kinh đưa Khương Dương Dương về nhà trước.
Khương Dương Dương và gia đình sống ở một khu ngoại ô khá hẻo lánh, yên tĩnh, thích hợp để nghỉ dưỡng.
Trong nhà sáng sủa, gọn gàng, nhưng trên tường vẫn còn vương lại vết tích của những khung ảnh cũ, rõ ràng là đã treo từ nhiều năm trước nhưng nay đã bị gỡ xuống.
"Được , em vào nghỉ ngơi , trước đây." Sau khi đặt đồ đạc xuống, Lương Mục Kinh đứng ở cửa nói với Khương Dương Dương.
Khương Dương Dương , chút kh nỡ rời xa.
"Chồng ơi, kh về nhà nghỉ ngơi một lát ?"
Lương Mục Kinh lắc đầu: "Ở đội vẫn còn việc, trước đây, chuyện gì thì cứ gọi ện cho là được."
Nói xong, đợi Khương Dương Dương đóng cửa mới quay xuống lầu.
Nhà của Khương Dương Dương ở tầng ba, lối cầu thang được quét dọn sạch sẽ. Lương Mục Kinh mới được nửa đường thì gọi lại.
"Đội trưởng Lương, đưa Dương Dương về đ à?"
Lương Mục Kinh ngẩng đầu, th tới là chị gái của Khương Dương Dương, gật đầu chào chị: "Chị Khương Hà."
Vẻ mặt Khương Hà lộ rõ sự mệt mỏi và áy náy.
"Dương Dương châu Âu với về mà vẫn như vậy ?"
Lương Mục Kinh thành thật gật đầu, lại an ủi: "Nhưng đã tốt hơn trước nhiều, ít nhất thì cảm xúc kh còn bị mất kiểm soát nữa."
Nghe nói vậy, Khương Hà cúi đầu lau nước mắt.
"Thật sự cảm ơn . Chúng cũng kh ngờ sau khi lão Chu qua đời lại gây đả kích lớn đến thế cho Dương Dương, khiến con bé bị loạn thần, nhận nhầm thành lão Chu."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/h-phuc-trong-mo/chuong-9.html.]
"Nếu kh , chúng thật sự kh biết làm . Nhưng thế này thì quá bất c với ..."
Khương Hà khóc kh thành tiếng, Lương Mục Kinh mím môi, nhất thời cũng kh biết nên an ủi thế nào cho .
nh sau đó, Khương Hà bình tâm lại, nói với : "Chúng cũng đang nghĩ cách , sẽ cố gắng để con bé sớm hồi phục, kh làm phiền quá lâu đâu."
Ánh mắt Lương Mục Kinh trầm xuống, nỗi day dứt dâng trào trong lòng.
"Cứ đợi cô sinh con xong tính tiếp ạ. Vốn dĩ tham gia buổi chữa cháy hôm đó là , là lỗi với mọi ."
Khương Hà nghe vậy vội vàng lắc đầu.
Chị kh kh hiểu chuyện, thiên tai nhân họa đều là do mệnh trời.
"Chúng biết, hôm đó đổi ca cho là vì hôm sau muốn đưa Dương Dương khám thai. Chuyện này kh trách được, đội trưởng Lương."
" vừa mới về chắc vẫn còn việc, kh làm mất thời gian của nữa."
Lương Mục Kinh cũng kh nói gì thêm, xuống lầu rời .
lái xe về phía đơn vị, nhưng hễ cứ yên tĩnh lại, tâm trí lại tràn ngập mẩu tin tức về Kiều Húc Sơ.
Lương Mục Kinh mạnh tay bẻ lái, đạp lút ph, tấp xe vào lề đường.
mở ện thoại, muốn tìm kiếm tin tức về Kiều Húc Sơ để xem phản hồi thế nào.
Nhưng ện thoại vừa l ra thì cuộc gọi đến.
bắt máy, đầu dây bên kia vang lên giọng nói của một phụ nữ.
" là Triệu Th, chúng ta gặp nhau một lát , chuyện muốn nói với ."
Phong cách làm việc của Triệu Th đúng như cái tên của chị, dứt khoát và ngắn gọn.
Lương Mục Kinh vị trí quán cà phê mà Triệu Th gửi tới trên ện thoại, th cách kh xa lắm.
khởi động xe, sự bất an và nỗi khao khát muốn biết sự thật khiến đạp ga sát giới hạn tốc độ để lao đến đó.
Đẩy cửa bước vào, tiếng chu gió trên cửa vang lên hai tiếng th thúy.
Lương Mục Kinh ngồi xuống đối diện Triệu Th.
"Đây là d của bác sĩ Đ y mà Tiểu Sơ nhờ tìm cho trước đây."
Triệu Th kh lộ cảm xúc gì, đẩy tấm d về phía Lương Mục Kinh.
kh nhận l mà chỉ chị: "Cô còn ở Thụy Sĩ kh? Bao giờ thì tin tức đó mới được đính chính?"
Từ tận đáy lòng, kh muốn tin vào ều đó. Ánh mắt chị kh còn vẻ bình tĩnh như xưa, mà mang theo sự mong chờ và căng thẳng chính cũng kh nhận ra.
"Cô về nước ."
Giọng Triệu Th trầm, Lương Mục Kinh còn chưa kịp thở phào thì đã nghe chị nói tiếp.
"Tin tức đó sẽ kh đính chính đâu, Tiểu Sơ đã qua đời vào ngày 23 tháng 11 . Cô ra bằng phương pháp an lạc tử, kh chịu nhiều đau đớn."
Lương Mục Kinh ngồi c.h.ế.t lặng trên ghế, đại não đóng băng trong chốc lát.
Chưa có bình luận nào cho chương này.