Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Hào Môn Nhận Con, Tôi Nhận Nợ

Chương 10

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

:

rõ ràng bà thấy con sống .”

bà vẫn thể trở về nhà họ Thẩm, ôm một bé gái khác, tiếp tục tiêu tiền con.”

Bà há miệng, một chữ.

tiếp:

“Nếu bà từng tìm con.”

“Con còn thể tự lừa rằng bà con chịu khổ.”

thấy.”

“Bà thấy tay con nứt vì lạnh, thấy con giúp bán rau, thấy con nghèo đến mức nỡ mua một bát canh nóng.”

đó bà lên xe rời .”

xổm xuống, mắt bà.

“Bà còn cách nào.”

“Bà chọn thêm một .”

Ánh sáng trong mắt bà từng chút vỡ vụn.

dậy.

đầu, bà chọn nhà họ Thẩm.”

thứ hai, bà chọn tiền.”

thứ ba, bà chọn để con về ký ủy quyền.”

“Mỗi bà đều lựa chọn.”

“Mỗi bà đều chọn con.”

ruột đến gần như thở nổi.

bình tĩnh đến đáng sợ.

Hóa đau đến một mức nào đó sẽ gào .

Mà sẽ đột nhiên tỉnh táo.

Thẩm Minh Châu bên cạnh, mặt cũng trắng bệch.

đột nhiên mở miệng:

“Năm mười tuổi, con nước ngoài học piano.”

“Khoản tiền đó xin từ tài khoản Thanh Lê ?”

ruột nhắm mắt .

Thẩm Minh Châu một tiếng.

thật.”

“Chị bán rau trong con hẻm.”

“Con ở nước ngoài đánh đàn piano.”

“Hai chúng con đều sắp xếp rõ ràng.”

.

“Hứa Thanh Lê, nợ cô.”

:

“Cô nợ , từ từ tính.”

gật đầu.

.”

ruột dám tin .

“Minh Châu, con cũng giúp nó?”

Thẩm Minh Châu cúi đầu bà.

giúp chị .”

đang giúp chính hai mươi năm , đứa trẻ bà đưa về.”

“Nếu hồi nhỏ ai cần, bà đưa ngoài, đó cứu .”

bà lừa hai mươi năm, xem như công cụ, đó hại .”

“Từng cứu, nghĩa thể hại mãi.”

ruột nên lời.

Khi rời khỏi nhà họ Thẩm, trời tối.

Đèn nhà họ Thẩm sáng .

từ xa, giống hệt hào môn trong phim truyền hình.

cổng nhà họ Thẩm, đột nhiên nhớ đến chiếc đèn cảm ứng âm thanh hỏng lâu ở hành lang nhà .

Mỗi về nhà, đều giậm chân hai cái.

Đèn mới miễn cưỡng sáng lên một chút.

nuôi thường :

“Đèn hỏng cũng , nhà ở .”

Khi đó hiểu.

Bây giờ hiểu .

Nơi đèn sáng chắc nhà.

Nơi đợi mới nhà.

nuôi còn nữa.

ngoài cổng nhà họ Thẩm, trong ngực trống rỗng một mảng.

Tin nhắn dì lớn đến.

“Thế nào? Hào môn nhận chiếu đến tập mấy ?”

trả lời:

“Cuối mùa.”

Dì trả lời ngay:

“Con thắng ?”

nghĩ một chút, trả lời:

.”

“Chỉ ai thua thôi.”

Ba ngày , chuyện nhà họ Thẩm vẫn truyền ngoài.

truyền.

họ hàng nhà họ Thẩm quá đông.

Một hào môn, một ruột, một bố giả, một thiên kim giả, một tài khoản thừa kế.

Loại dưa mà che mới lạ.

mạng nhanh chóng tin.

Tuy chỉ đích danh, trong giới đều nhà họ Thẩm.

Công ty Thẩm Kiến Thành ảnh hưởng.

Bà cụ Thẩm tức đến nhập viện.

Lâm Tuyết Mai yêu cầu phối hợp điều tra.

Thẩm Minh Châu dọn khỏi nhà họ Thẩm.

Lúc , cô chỉ mang theo hai chiếc vali.

tiễn.

gửi tin nhắn cho .

sắp xếp chi tiết các khoản tiêu dùng tên những năm qua.”

“Còn mấy phần giấy tờ bà từng bảo phối hợp ký.”

gửi email cho cô.”

trả lời: “ nhận.”

im lâu gửi:

“Xin .”

ba chữ đó lâu.

đó trả lời:

“Cô đầu tiên nên câu .”

trả lời:

.”

qua hai phút.

:

làm đầu tiên thật sự .”

trả lời nữa.

những lời xin để tha thứ.

để cuối cùng thừa nhận, tổn thương từng xảy .

Thẩm Kiến Thành cũng đến tìm .

Ông còn bày dáng vẻ bố nữa.

Ông chỉ , những năm qua ông nghi ngờ, chỉ mỗi đều chọn giả vờ .

xong, chỉ đáp một câu:

“Ông điều tra.”

“Ông điều tra.”

Ảo tưởng đó lợi cho ông.

Nhà họ Thẩm con gái, bà cụ hài lòng, ngoài khen ông gia đình viên mãn.

Còn đứa trẻ thật sự biến mất ở .

Ông quan tâm.

Sắc mặt ông khó coi, cuối cùng hỏi :

con về nhà họ Thẩm ?”

:

“Ông Thẩm, đến bây giờ ông vẫn hiểu.”

đến để nhận tổ quy tông.”

đến để kiểm tra sổ sách.”

xong, rời .

Tối hôm đó, nhận tin nhắn từ một lạ.

“Thanh Lê, gặp con.”

cần đoán, Lâm Tuyết Mai.

xóa.

Tin thứ hai đến.

“Chỉ một thôi.”

Xóa.

Tin thứ ba.

đồ bà ngoại con để cho con.”

khựng .

Đồ bà ngoại.

Tối đó, đến nơi Lâm Tuyết Mai đang ở.

nhà cũ họ Thẩm.

nhà họ Thẩm đuổi ngoài.

Tạm thời ở trong một căn hộ nhỏ.

Lúc mở cửa, bà gầy một vòng, tóc cũng chải kỹ.

thấy , mắt bà lập tức đỏ lên.

“Thanh Lê, con đến .”

.

“Đồ ?”

Bà sững một chút, vội nhà lấy một chiếc hộp gỗ.

“Đây đồ bà ngoại con để .”

vẫn luôn giữ.”

nhận hộp gỗ, mở .

Bên trong một chiếc vòng bạc cũ.

Một tấm ảnh trắng đen.

Và một lá thư.

phong thư :

Gửi cháu ngoại nhỏ bà.

Nét chữ cũ.

cầm lá thư lên, tay vững.

Lâm Tuyết Mai , trong mắt lộ một tia hy vọng.

“Năm đó bà ngoại con thương con lắm.”

“Bà còn đặt tên mật cho con, gọi Lê Lê.”

ngẩng mắt.

“Bà xứng gọi.”

Mặt bà trắng bệch.

mở thư.

Thư dài.

“Lê Lê, bà ngoại khi con lớn lên trách bà .”


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...