Hào Môn: Tôi Nghe Được Tiếng Lòng Trẻ Sơ Sinh
Chương 4
“Xin ông nể mặt đứa bé, cho nghỉ ? thật sự chịu nổi nữa .”
lời , tim lập tức lộp bộp.
Đến lúc cô vẫn còn lấy cái bụng làm lá chắn.
Bà Phó chằm chằm bụng cô , ánh mắt càng lúc càng lạnh.
“Đứa bé?”
Bà chậm rãi thẳng , giơ tay chỉ thư ký.
“Đưa cô đến bệnh viện, lập tức làm xét nghiệm quan hệ huyết thống.”
6
Sắc mặt thư ký lập tức đổi.
Gần như theo bản năng, cô co lùi về .
“, cần chứ?”
“Hôm nay cảm xúc kích động quá, lỡ ảnh hưởng đến đứa bé…”
Bà Phó từng bước ép sát, ánh mắt lạnh đến đáng sợ.
“ chẳng cô luôn miệng cốt nhục nhà họ Phó ?”
“Bây giờ bảo cô kiểm tra, cô sợ cái gì?”
Ngón tay thư ký siết chặt váy.
“ sợ, chỉ …”
năm nhà họ Phó trực tiếp lạnh.
“Chỉ cái gì?”
“Sợ trong bụng cô căn bản hàng ?”
Câu , trong mắt thư ký rõ ràng lóe lên vẻ hoảng loạn.
Tổng giám đốc Phó tại chỗ, sắc mặt khó coi đến cực điểm.
“Cô cô thai, giấy xét nghiệm ?”
Thư ký nghẹn một chút.
“, để ở văn phòng .”
bảy đá bay bàn bên cạnh.
“Văn phòng?”
“Cô hôm nay mới kiểm tra ? Giấy xét nghiệm mang theo bên , thời gian chạy tới tiệc đầy tháng?”
Nước mắt thư ký rơi lộp bộp, giọng run rẩy.
“Lúc đó vui quá, đầu óc rối hết lên, chỉ nhanh chóng cho Chủ tịch Phó …”
ôm cô tiểu thư nhỏ khôi phục thở yếu ớt bên cạnh, càng càng thấy dáng vẻ cô chướng mắt.
Trong đầu, giọng trẻ con tuy vẫn yếu đầy ghét bỏ.
“Nếu bụng cô thật sự con nhà họ Phó, cô nào dám nhào tới giằng .”
“Cú đó va bụng, cô chẳng đau lòng chút nào.”
Ánh mắt ngưng , đột nhiên nhớ cô mấy nhào tới với động tác mạnh, giống một để ý đến thai nhi.
Bác sĩ Chu cũng như nghĩ điều gì, do dự mở miệng.
“Nếu thật sự mang thai hơn một tháng, cảm xúc lên xuống dữ như , còn tát, xô đẩy, ngã xuống đất, bình thường sớm kêu đau bụng .”
Ông cụ Phó lười nữa, trực tiếp phất tay.
“Đưa .”
Mấy vệ sĩ lập tức tiến lên.
thư ký thật sự hoảng, đột ngột nhào về phía Tổng giám đốc Phó, túm chặt tay áo ông .
“Chủ tịch Phó, ngài thể đối xử với như !”
“ theo ngài nhiều năm như thế, công lao cũng khổ lao. Ngài tin một ?”
Tổng giám đốc Phó cúi đầu cô , trong mắt còn chút ấm nào.
Đừng bỏ lỡ: Thời Gian Suy Nghĩ Ly Hôn, Cô Đường Lên Án - Đường Vãn, Hạ Hạo Từ, truyện cực cập nhật chương mới.
“Cô suýt hại chết con gái .”
Môi thư ký run lên, bỗng như bắt điều gì đó, giọng đột nhiên cao vút:
“ tiểu thư sống !”
“ cố ý, vì các cứ ép đường chết?”
Câu thốt , bà Phó giơ tay định đánh.
cô tiểu thư nhỏ trong lòng bỗng hừ hừ hai tiếng.
Động tác tất cả khựng .
Bác sĩ Chu vội ghé tới kiểm tra, mặt cuối cùng cũng lộ chút vui mừng.
“Tần suất hô hấp định .”
“ nhanh chóng đưa phòng chăm sóc sơ sinh, tạm thời thoát khỏi trạng thái nguy hiểm nhất.”
nhà họ Phó đều thở phào nhẹ nhõm.
Tổng giám đốc Phó đưa tay ôm con gái, cẩn thận đưa đứa bé qua.
lòng cha ruột, giọng trẻ con trong đầu ghét bỏ lẩm bẩm:
“Tư thế bế con ông bố cũng tệ quá…”
“Thôi, nể mặt ông trông cũng , tha thứ một .”
suýt nhịn .
Căng thẳng lâu như , mà một câu cô bé chọc đến cay sống mũi.
Bên , thư ký vệ sĩ giữ .
Cô vẫn giãy giụa, vẫn .
“Chủ tịch Phó! Chủ tịch Phó, ngài ! Trong bụng …”
Ông cụ Phó bực đến mức thái dương giật giật, gậy chống mạnh xuống đất.
“Bịt miệng cô .”
Tiếng hét thư ký lập tức chặn .
Bà Phó đầu, vành mắt vẫn đỏ, đây đầu tiên bà nghiêm túc .
“Cô, bệnh viện cùng chúng .”
Tim căng lên.
“Phu nhân, …”
Bà .
“Hôm nay nếu cô, con gái thật sự mất .”
“ khi chuyện điều tra rõ, cô cũng thể rời khỏi tầm mắt .”
hiểu .
Bà đang bảo vệ , cũng đang đề phòng .
gật đầu.
“.”
Ông cụ Phó bỗng sang , ánh mắt trầm nặng.
“Cô bé, nếu phát hiện cô còn giấu chuyện gì…”
Sống lưng lạnh toát.
Giọng trẻ con trong đầu yếu ớt bổ sung một câu:
“Thật cô giấu nhiều lắm, ví dụ như chuyện thì thể …”
âm thầm nuốt hết những lời đến bên miệng xuống.
thôi.
Một tỷ còn tài khoản, giữ mạng .
7
Đến bệnh viện, các kiểm tra đều mở đường xanh.
Khi cô tiểu thư nhỏ đưa phòng giám sát, gần như cả nhà họ Phó đều canh ở bên ngoài.
, ngoài , ngược giữ riêng trong phòng nghỉ ở cuối hành lang.
Cửa đóng, hai vệ sĩ hai bên trái , như phạm nhân.
ghế, đầu gối vẫn đau đến tê dại, trong lòng chỉ nhớ một chuyện.
Một tỷ.
, ý cô tiểu thư nhỏ.
Giọng trẻ con trong đầu nghỉ ngơi một lúc, cuối cùng cũng khôi phục chút tinh thần.
“ cô đang nghĩ đến tiền ?”
chột sờ mũi.
“Tiện thể nghĩ một chút thôi.”
Cô bé hừ một tiếng.
“ , cô cứu , tham tiền một chút cũng bình thường.”
“ đừng vội tranh công. Cái váy trắng vẫn lật xe .”
sửng sốt.
“Ý cô gì?”
Giọng trẻ con hạ thấp xuống, giống như đang lén tố cáo.
“Lọ nước hoa trong túi cô chỉ chứng cứ bên ngoài thôi.”
“Thứ thật sự vấn đề chất trộn đầu xịt. tra cô vẫn thể đổ tội cho khác.”
Tim căng thẳng.
Quả nhiên, bên ngoài nhanh truyền tới tiếng cãi vã.
Cửa đẩy , ba nhà họ Phó mặt đen sì .
“ đàn bà đó cắn chết nhận.”
“Chỉ nước hoa khác tặng, cô gì.”
dậy.
“ tặng nước hoa ?”
ba đấm một cú tường.
“Trợ lý điều tra . Đối phương dùng dịch vụ giao hàng nội thành ẩn danh, camera cũng chỉ mũ và khẩu trang.”
lúc , thư ký mà vùng thoát khỏi khác, đầu tóc rối bù lao tới cửa phòng nghỉ.
“Đều tại cô!”
“Nếu cô nhiều chuyện, căn bản sẽ nông nỗi !”
Vệ sĩ vội vàng chặn.
cô đột ngột đẩy , lao về phía .
còn kịp phản ứng, cô cầm ly thủy tinh bàn, hung hăng ném thẳng mặt .
“Cô hết đến khác phá hỏng chuyện , cô chết !”
Theo bản năng, nghiêng đầu. Chiếc ly sượt qua trán đập xuống, máu lập tức chảy .
ba nổi giận, túm cô kéo ném tường.
“Cô điên !”
Trán thư ký đập tường, đau đến mặt mày trắng bệch, vẫn trừng mắt .
“Cô chính đồ đê tiện!”
“Một bảo mẫu thực tập như cô dựa mà giẫm lên đầu !”
ôm vết thương trán. Giọng trẻ con trong đầu đột nhiên hét lên:
“Mau! Trong túi cô còn đồ!”
ngẩn , kịp phản ứng, thư ký như ý thức điều gì, đột ngột cúi đầu thò tay túi áo.
ba nhanh tay lẹ mắt, túm chặt cổ tay cô .
“Cô giấu cái gì?”
Sắc mặt thư ký đổi.
“, …”
ba trực tiếp lộn túi áo khoác cô .
Một chai xịt cực nhỏ lăn xuống đất.
Cả hành lang lập tức yên tĩnh.
Thư ký chằm chằm chai xịt nhỏ đó, huyết sắc mặt từng chút một rút sạch.
Bạn thể thích: Thập Niên 70 Thủ Tiết 3 Năm, Mang Song Bào Thai Đến Quân Đội Tìm Chồng Ly Hôn - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
ba cúi xuống nhặt lên, giọng dần lạnh .
“Cái cũng khác tặng cô ?”
Môi thư ký run rẩy, một chữ cũng .
lúc , cuối hành lang vang lên tiếng thang máy “ting”.
Một đàn ông mặc vest vội vã chạy , trong tay còn nắm một tập tài liệu, mở miệng liền hét:
“Chủ tịch Phó! Tra , hôm nay cô căn bản khám thai!”
8
Tiếng hét đó rơi xuống, tất cả trong hành lang đều đầu .
Hai chân thư ký mềm nhũn, suýt nữa ngã quỵ tại chỗ.
Chưa có bình luận nào cho chương này.