Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Hào Quang Không Tên

Chương 2: Khi nhân vật phụ bắt đầu thở

Chương trước

Buổi sáng thứ Hai, bầu trời Thịnh Hoa x đến mức phi lý.

Tia nắng sớm chiếu xuyên qua khung cửa sổ, rải lên bàn học những vệt vàng nhạt.

Trương Tư Nghiên ngồi trong lớp, cằm chống lên tay, mắt ra ngoài sân thể dục nơi vài học sinh đang chạy khởi động.

Hệ thống im lặng cả buổi, chỉ tiếng bút viết sột soạt và tiếng giảng bài đều đều của cô giáo vang lên.

Thật kỳ lạ thế giới này vốn được dựng nên từ con chữ, mà lại… sống động đến vậy.

Mỗi hơi thở, mỗi cái nhíu mày, mỗi tiếng cười đều mang nhiệt độ con .

Tư Nghiên (hay Tô Diệp trong sâu thẳm) chợt tự hỏi:

“Nếu cứ sống thế này, khi nào sẽ bị ‘xóa dữ liệu’ kh?”

Một âm th “ting” vang lên, như thể hệ thống đã nghe th dòng suy nghĩ đó.

[Hệ thống: Ký chủ hiện đang lệch khỏi cốt truyện 12%. Cảnh báo nhẹ.]

“Ừ, 12% thì vẫn còn đường sống,” cô thì thầm.

Cô lật trang vở, viết vài dòng nguệch ngoạc:

“Kh nhân vật phụ nào cũng muốn nổi bật. chỉ muốn được sống thật.”

Ngay lúc đó, tiếng xôn xao vang lên ở hành lang.

Tư Nghiên ngẩng lên đúng như cô đoán, Lâm An Nhiên vừa bước vào lớp.

Kèm theo là Cố Dương, lạnh lùng, tay đút túi quần.

Hai vừa cãi nhau, y như mô tả trong chương 23 của tiểu thuyết gốc.

Mọi ánh đều đổ dồn về phía họ.

Cô bạn cùng bàn huých nhẹ tay Tư Nghiên, háo hức thì thầm:

“Ê, lại drama. Lần này chắc họ giận nhau lâu hơn.”

“Giận nhau?”

Tư Nghiên cảnh tượng trước mắt Lâm An Nhiên khẽ cúi đầu, Cố Dương liếc chỗ khác.

Mọi biểu cảm đều đúng kịch bản đến từng nhịp thở.

Nhưng một thứ kh nằm trong truyện:

ánh mắt Cố Dương thoáng lướt qua cô lạnh nhạt, nhưng dừng lại một giây quá lâu.

[Hệ thống: Cảnh báo. Ký chủ vừa thu hút sự chú ý của nhân vật nam chính.]

[Nguy cơ lệch tuyến: +8%.]

“Ơ, kh! làm gì đâu!”

Cô lặng lẽ cúi gằm mặt, vờ như đang ghi chép ên cuồng.

Tiết học trôi qua, nhưng cả buổi cô kh nghe nổi chữ nào.

Cứ mỗi lần ngẩng lên, ánh mắt Cố Dương lại dừng trên cô trong thoáng chốc lạnh, trầm và khó đoán.

Đến khi ra chơi, Tư Nghiên mới thở phào.

Cô quyết định chuồn ra sân sau, nơi hàng cây bằng lăng đang rụng hoa tím.

Mỗi bước trên nền gạch, cô đều tự nhủ: “Kh , chỉ là nền, chỉ là nền thôi.”

Nhưng đời hay nói đúng hơn là “thế giới tiểu thuyết” lại chẳng bao giờ nghe lời.

Cố Dương xuất hiện ở cuối hành lang, tay vẫn đút túi, bóng đổ dài trên tường.

“Trương Tư Nghiên.”

Giọng nói khiến cô đứng khựng.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Trời ạ, đây là cảnh… kh trong kịch bản!

Cô quay lại, nở nụ cười gượng: “Ơ… Cố Dương? tìm à?”

im lặng vài giây, ánh mắt như muốn thấu ều gì đó.

… hôm nay khác.”

Khác?

Cô nuốt nước bọt. “Khác gì đâu. vẫn là nữ phụ số 8 thôi.”

nhíu mày. “Hả?”

“À kh, ý là… vẫn là Trương Tư Nghiên như mọi khi.”

[Hệ thống: Cảnh báo đỏ. Đoạn hội thoại này kh tồn tại trong nguyên tác.]

[Khả năng cốt truyện sụp đổ: 24%.]

Tư Nghiên khẽ cười, trong lòng lại d lên cảm giác vừa sợ vừa buồn cười.

Nếu đã bị kéo vào truyện, chẳng lẽ cả hơi thở cũng diễn ?

Cố Dương, nhẹ giọng nói:

biết kh, đôi khi con chẳng cần đúng hay sai, chỉ cần… được là chính .”

Một cơn gió nhẹ thổi qua.

Bằng lăng rụng từng cánh tím, rơi lên vai họ.

Cố Dương kh đáp, chỉ cô thêm vài giây quay .

Còn Tư Nghiên thì đứng lặng, lòng dậy sóng.

[Hệ thống: Nhân vật nam chính bắt đầu thay đổi cảm xúc. Xác suất hình thành tuyến tình cảm phụ: 11%.]

“Ơ kh, kh, kh! kh cần romance đâu!”

Cô nhăn mặt, quay , vừa vừa lẩm bẩm.

Nhưng bước chân lại nhẹ hơn hẳn.

Kh vì rung động mà vì lần đầu tiên, cô th thực sự tồn tại.

Buổi chiều, cô mua một cây kem, ngồi ở ghế đá dưới gốc bằng lăng.

Gió lướt qua tóc, nắng nhuộm cả sân trường thành màu vàng dịu.

Cô mở ện thoại à nhầm, mở vở và viết dòng chữ to tướng:

“Ngày thứ hai ở thế giới tiểu thuyết.

kh muốn trở thành nhân vật phụ nữa.

muốn làm kể chuyện.”

Hệ thống im lặng hồi lâu, vang lên khẽ khàng:

[Hệ thống cập nhật trạng thái: Ký chủ ‘tồn tại tự do’ 94%.

Cốt truyện gốc: bắt đầu biến đổi.]

Tư Nghiên cười, cắn thêm miếng kem cuối cùng.

Xa xa, Cố Dương và Lâm An Nhiên đang đứng nói chuyện dưới tán cây, ánh nắng rải lên vai họ như một cảnh trong phim.

Nhưng lần này, cô kh còn chỉ là khán giả.

Cô là viết lại chương tiếp theo theo cách của riêng .

“Nếu thế giới này là truyện,” cô nghĩ, “thì sẽ là cây bút.”

Và như thể nghe th, hệ thống khẽ “ting”:

[Chương mới bắt đầu.]


Chương trước

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...