Hào Thương
Chương 116:
“Tên họ Hồ đã mua chuộc Hình phòng Điển lại, kh cho phép thăm nuôi, may mà Tôn Đô đầu nghĩ ra cách, tìm thân quyến của một nữ tù nhân khác trong lao, bảo ta mạo d thân nhân của nàng ta tới… Trời đánh thánh vật, bọn chúng dám, lại dám làm vậy!” Xuân Chi vừa th dáng vẻ tả tơi của hai đã kh kìm được nước mắt, vội vàng l từ trong giỏ ra bánh nướng kẹp thịt kho đưa vào, lại rót nước cơm, “Ăn chậm thôi, uống ngụm c trước đã, đây là dầu cơm nấu từ hạt kê, bổ dưỡng nhất…”
Tên súc sinh họ Hồ kia, thù này kh trả, thề kh làm !
Ngửi th hương lúa mì, hương thịt, Minh Nguyệt suýt phát ên, nàng dùng hết sức bình sinh mới nhịn được kh nhận l, “Đừng đưa cho chúng ta quá nhiều, bẻ, bẻ ra.”
Suốt ba ngày hầu như kh gì vào bụng, nàng sợ kh nhịn được mà ăn no đến chết.
“Tôn Đô đầu nói, nếu cứ tiếp tục như vậy, nhiều nhất là ba ngày nữa sẽ dùng hình. Cần một Trạng sư đệ đơn lên trên, trực tiếp trình lên Huyện Thái gia, yêu cầu mở c đường xét xử, đối chất tại chỗ.” Nước mắt Xuân Chi rơi lã chã, thị nghe lời bẻ bánh nướng kẹp thịt ra, nói nhỏ: “Nhưng kẻ họ Hồ làm quá tuyệt tình, đã sớm mua chuộc vị Trạng sư nổi tiếng nhất địa phương, những khác cũng kh dám nhận. Tôn Đô đầu nói, đến Châu thành mà thỉnh, các Trạng sư ở đó đa phần liên hệ với Châu nha, kh hề xem nha môn cấp huyện ra gì, thể tùy ý hành động. Chuyện này kh thể xảy ra sai sót, ta và Tôn Đô đầu đều cho rằng đã mời thì mời nổi tiếng nhất, một hầu như chưa từng thất bại, hôm trước đã phái Châu thành mời về ngay trong đêm. Chỉ là khá đắt, cần năm mươi lạng.”
Minh Nguyệt nuốt vội nuốt vàng, vừa nghe vừa gật đầu, “Khụ khụ, mua mạng, kh đắt.”
D tiếng lớn thì kh kẻ hời hợt, đã dám đòi giá này, chắc hẳn bản lĩnh thật sự.
Nửa chiếc bánh thịt xuống bụng, cảm giác no lâu ngày mới lại lan tỏa khắp cơ thể, Minh Nguyệt dựa vào song sắt, từ sâu trong cơ thể phát ra một tiếng thở dài thật dài, hạnh phúc đến mức suýt rơi lệ.
“À , hàng hóa thế nào?”
Lúc trước nhập hàng ở Hàng Châu, Minh Nguyệt đều mua theo sở thích của từng nhà, còn thêm vài tấm hoa văn mới lạ. Chỉ cần Xuân Chi làm đúng theo chỉ dẫn, ít nhất cũng bán được tám phần.
“Ta đều đã đến m nhà đó, ba nhà hỏi thăm về cô, ta nói theo những gì cô đã dặn dò. Những khác thì thôi, riêng Lão thái thái và Phu nhân Vương gia đều hỏi han vài câu, xem ra thật sự chút lo lắng…”
Ngược lại, Triệu Thái thái thật sự bạc tình, rõ ràng Minh Nguyệt giao hảo với nhà thị ta lâu nhất và nhiều nhất, mọi phương diện đều tận tâm tận lực, hơn một năm trời, đá cũng ấm lên , thế mà Triệu Thái thái lại chẳng hề giả vờ hỏi thăm l một câu. Huống hồ Mã gia là nhà thuốc, kh thiếu gì dược liệu, kh thiếu gì đại phu. Xuân Chi nói Minh Nguyệt bị bệnh, dù thị ta giả dối, cũng nên nói giúp tiến cử một vị đại phu giỏi. Lại chẳng cần thị ta tốn tiền!
Nhưng lại chẳng gì.
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Nói đến đây, Xuân Chi ngượng nghịu nói, “Chỉ là ta kh bản lĩnh như cô, vẫn còn một tấm đoạn, một tấm lăng và hai tấm sa chưa bán được.”
“Ngươi đã làm tốt, tốt hơn ta tưởng tượng.” Minh Nguyệt cố gắng kiểm soát kh vào thức ăn còn lại trong giỏ, bưng chén dầu cơm nhấp từng ngụm, “Bốn tấm đó, ngươi hãy mang đến nhà Tôn Đô đầu, đưa cho Tú, nàng ta sẽ hiểu ý của ta.”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Dù là giữ lại để may mặc hay dùng để th mối quan hệ, đều là vật phẩm tốt.
“Vâng.” Xuân Chi ghi nhớ, thăm dò bẻ thêm một mẩu bánh thịt nhỏ cho nàng, “Ở đây còn một bầu c gà mái tơ, thêm gừng để xua lạnh, râu sâm để bổ khí. Các cô đã nhịn đói m ngày, tỳ vị suy yếu, hãy đợi vài c giờ nữa mới uống. Ngoài ra còn hai viên thuốc trị phong hàn, nơi này âm u ẩm thấp khó chịu đựng, nên uống trước để xua hơi ẩm lạnh.”
Kỳ thực, lần trước Xuân Chi còn nghĩ Minh Nguyệt sốt sắng chạy chọt mối quan hệ với Tôn Tam liệu quá vội vàng, nhưng giờ lại, kh vội vàng, mà là suýt nữa kh kịp.
Nếu kh Tôn Tam, cách duy nhất Xuân Chi thể nghĩ đến lúc này là quay về Mã gia cầu cứu. Nhưng thị đã từng khiến Mã Đại quan nhân kh vui, tên quản sự thèm muốn thị ta kia cũng chắc c ôm hận trong lòng, lỡ như ta lại bồi thêm lời gièm pha… Triệu Thái thái vốn dĩ bạc tình, làm chịu phí tâm vì một kẻ đã bị chủ bỏ rơi?
Chỉ sợ Minh Nguyệt lần này thật sự chịu họa.
Dù đã xác định được sự an toàn của Minh Nguyệt và Thất Nương, lúc rời , Xuân Chi vẫn lo lắng kh yên, thần trí kh tập trung, suýt nữa đ.â.m sầm vào đường.
“Xuân Chi cô nương, ngươi ở đây !” Đang nói chuyện, nha đầu Hỉ Nhi bên cạnh Tú chạy tới.
Trên đường , Hỉ Nhi ghé sát tai Xuân Chi thì thầm.
“Đã tới , nh vậy ư?!” Xuân Chi mừng rỡ.
Hỉ Nhi cũng mừng thay cho nàng, nói nhỏ: “Vị đó cực kỳ tiếng tăm, nổi d là kẻ yêu tiền như mạng…”
Tận năm mươi lạng bạc cơ đ, nghe nói vị Trạng sư kia còn chưa kịp ăn cơm, cưỡi ngựa chạy đến suốt đêm, tốc độ còn nh hơn cả đón.
Tốt tốt tốt, đến là tốt ! Cuối cùng cũng thật sự th thạo cửa quan để bàn bạc, Xuân Chi lập tức cảm th nhẹ nhõm, trong mắt cũng ánh lên tia hy vọng.
Vị Trạng sư đến từ Châu thành họ Ngô, khoảng hơn ba mươi tuổi, thân hình vạm vỡ, giọng nói như tiếng chu lớn, Xuân Chi thoạt kh dám tin: Đây thực sự là kẻ đọc sách ?
Tôn Đô đầu ho khan một tiếng bên cạnh, “Đây chính là Ngô Cử nhân Ngô Trạng sư.”
Đừng nói Xuân Chi, vừa nãy cũng giật , tưởng là đồng nghiệp nhầm chỗ.
Chưa có bình luận nào cho chương này.