Hào Thương
Chương 139:
trẻ tuổi khỏe mạnh, thân thể dồi dào sức lực trâu bò kh chỗ dùng, năm mươi cuộn vải chẳng m chốc đã được khiêng xong. Lại hăm hở chạy giúp dắt la, chất hàng lại lần nữa.
Minh Nguyệt gần như kh đụng tay vào việc gì, cười nói: “Ngươi đến sớm quá nhỉ.”
Tô tiểu lang sờ mũi. “Tổ phụ cứ ép ta đọc sách, nên ta lén trốn ra, tối hôm trước đã đến .”
Trước đây kh biết cái hay của thế giới bên ngoài, ở nhà thì cứ bị kìm kẹp, nhưng sau khi ra ngoài được một chuyến, Tô tiểu lang liền như ngựa mất cương, hoàn toàn kh thể giữ lại được nữa.
Xuân Chi trèo lên lưng la, nghe vậy cười nói: “Vậy kh khéo , Đ gia cũng ép chúng ta đọc sách đ.”
“Hả?” Tô tiểu lang nghe xong, như mất cha mẹ, khó tin nói: “Làm ăn buôn bán cũng đọc sách ?”
Đây là báo ứng vì ta ăn quá nhiều ? đâu cũng kh thoát được!
“Kh đọc sách thì làm được?” M chục ngày kh gặp, Minh Nguyệt vuốt ve chú la lớn đang làm nũng. “Kh biết chữ, kh biết viết, ngày sau bị lừa ký vào khế ước bán thân còn giúp ta đếm tiền!”
Một đoàn vừa nói vừa cười lên đường, Tô tiểu lang theo giao ước dẫn họ đường tắt, mọi việc đứng nghỉ ngơi đều do quyết định.
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Trong đó vài đoạn hoàn toàn kh được coi là đường chính thức. Một bên là sườn dốc đất đá, bên kia là vách đá cao m trượng, hố sâu, tất cả đều là đường mòn ngoằn ngoèo, gập ghềnh. Chỉ cần ở một đầu, đến đối diện lùi lại.
Đường nhỏ như thế này, đừng nói xe ngựa của các tiệm lớn như Hồ Ký kh được, ngay cả những con ngựa khỏe mạnh to lớn cũng dễ bị trượt chân.
Vẫn là la mới được.
Nhưng quả thật gần, quãng đường thường mất một ngày rưỡi, nay chỉ chưa đầy một ngày là hết. Giữa đường lại hang núi và vách đá nhô ra thể che mưa c gió, cũng thể chịu đựng được.
Cứ thế, trải qua kinh mà kh hiểm, Minh Nguyệt và đoàn đã đến Cố Huyện vào trưa ngày mười bốn tháng Tư.
Mọi vẫn ở lại Vương Gia Tửu Lâu. Minh Nguyệt đích thân đến Mã Vương và bốn khách hàng lớn khác để giao hàng, ngày hôm sau lại tìm Tú, định ngày tổ chức “Yến tiệc Thưởng Tân”.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Vừa gặp mặt, Tú liền báo hai tin lớn:
Quan Bằng, Điển Lại Hình phòng ngày trước, đã bị cách chức; Hồ chưởng quỹ nằm liệt giường, Tiểu Hồ chưởng quỹ uy tín kh đủ, dưới xao động, việc kinh do càng thêm tồi tệ.
“Ngươi kh biết đâu, hồi đó vụ kiện giữa ngươi và Hồ Ký đã ầm ĩ khắp nơi, trong vòng một tháng qua đã lan truyền khắp thành. Giờ của Hồ Ký ra ngoài đều cúi đầu mà !” Tú hả hê nói. “ nhiều muốn gặp ngươi, muốn xem rốt cuộc cô nương trẻ tuổi dám đè bẹp cả tiệm lâu đời ở địa phương là thần thánh phương nào.”
Nàng ta vui khi th m cái gọi là tiệm vải lâu đời chịu thất bại.
Minh Nguyệt bật cười, quả thực là kẻ xem kịch kh chê chuyện lớn.
Cứ xem , càng nhiều đến càng tốt.
Hôm sau, yến tiệc Thưởng Tân quả nhiên đ kh ít.
Ban đầu mọi chỉ muốn xem náo nhiệt, nhưng hàng hóa của Minh Nguyệt thực sự tốt, tính cách nàng lại sảng khoái nhiệt tình, kh giống Hồ Ký, Lý Ký chỉ biết thúc giục mua hàng. Nàng xen kẽ kể những ều tai nghe mắt th trên đường , và ển cố các loại vải, sau đó dựa vào đặc ểm của từng để chọn hoa văn, màu sắc, thậm chí là kiểu dáng y phục phù hợp.
Từ áo choàng bên ngoài cho đến nội y mặc sát của phụ nữ, thậm chí là mặc đồ gì trong dịp nào, thời tiết ra , nàng đều giúp họ nghĩ ra cách phối đồ. Những phiền phức, bất tiện riêng của phụ nữ đều được cân nhắc kỹ lưỡng. Mọi hoàn toàn kh cần động não, chỉ cần đứng đó, ngắm một cách sung sướng, gật đầu, lắc đầu, sau đó đếm bạc giao cho nàng là xong.
Sau hai chuyến buôn bán như vậy, sự tiêu ều của Hồ Ký là ều kh cần nói. Giờ đã vào tháng Sáu, chuyến sau Minh Nguyệt quay lại là nhắm vào dịp Tết Trung Thu lớn, của Lý Ký kh thể ngồi yên được nữa, chủ động chạy đến dâng , nói muốn gặp mặt, trò chuyện đôi chút.
Mặc dù ân oán giữa Hồ Ký và Minh Nguyệt chưa bao giờ được c khai, nhưng những lăn lộn trong chốn giang hồ buôn bán thì ai mà chẳng khôn ngoan. Sau một hồi dò la, những gì cần biết đều đã được biết.
Lý Ký rút kinh nghiệm từ thất bại của Hồ Ký, từ bỏ việc giở trò trong bóng tối, thẳng t nói rõ ý định: “Minh lão bản về vất vả, chăm chỉ như vậy, quả thực khiến ta kính nể. Nhưng mà dãi dầu sương gió, năm này qua năm khác, dù là thân thể bằng sắt cũng kh chịu nổi. Chi bằng ngươi bán hàng cho nhà ta, chúng ta giao nhận hàng tại bến tàu, mỗi bên chạy một nửa quãng đường, lợi nhuận cũng chia năm năm, đôi bên đều lợi, ý ngươi thế nào?”
Cái bàn tính mà kêu vang thế, Minh Nguyệt chỉ cười, kh nói lời nào.
Xuân Chi đứng bên cạnh liền lên tiếng thay nàng: “Lý chưởng quỹ chớ l chúng ta ra làm trò cười, nói gì mà mỗi bên một nửa, chia năm năm. Chẳng nói đâu xa, chỉ riêng quãng đường thôi, từ các nơi ở Hàng Châu qua lại l hàng đến bến tàu Ứng Thiên Phủ, ít nhất cũng hơn mười ngày đường thủy, nhưng lên bờ lại chỉ vài ngày!”
Hừ, những lão nam nhân năm mươi tuổi này thật đáng ghét, từ tận xương tủy đã coi thường nữ nhân. Đánh nhau c khai kh tg được, lại kh nỡ bỏ qua lợi ích, rõ ràng là ta cầu xin Đ gia của chúng ta, vậy mà lại bày ra bộ dạng bố thí này, cho ai xem chứ?!
Phì!
Chưa có bình luận nào cho chương này.