Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Hào Thương

Chương 156:

Chương trước Chương sau

Lần này đến nhà Chu Hạnh ít nhất cũng mất hơn một c giờ, giờ Ngọ đã qua, hôm nay chắc c kh thể trở về. Sợ trời đổ mưa, Hoàng chưởng quỹ lại vào trong phòng gói cho thê tử một bộ y phục thay thế, một chiếc áo tơi, một đôi guốc mộc, tiễn các nàng .

Chu Hạnh ở một nơi gọi là Thôn Thượng Trúc, dọc đường khá nhiều s suối, cây rừng, vô cùng khúc khuỷu, quả nhiên khó .

Buổi chiều thu, nắng gắt, lại kh gió, còn hơi oi bức, ba nh chóng mồ hôi đầm đìa. Mặt Minh Nguyệt nóng ran, kh biết là do bị nắng chiếu, hay là do chút rượu mận đã uống trong bữa ăn phát tác.

Lãnh Hàn Hạ Vũ

Giữa đường, các nàng dừng chân bên một con suối. Ánh dương đổ xuống mặt s, sóng nước lấp lánh, sáng rực như ánh vàng, Minh Nguyệt nheo mắt đến ngây , lại nhớ đến ánh trăng trên mặt s khi xưa nàng thuyền, quả thực là ánh vàng trôi nổi vô biên vô tận, rung động lòng .

Bế môn tạo xa (đóng cửa làm xe) quả là kh nên, chỉ ra ngoài vỏn vẹn m ngày này, trong đầu Minh Nguyệt đã nảy sinh kh ít ý tưởng khéo léo, nàng càng thêm tha thiết muốn gặp được vị thợ nhuộm nổi tiếng cổ quái nhưng tài nghệ hơn kia.

Đi thêm gần nửa c giờ, khi Minh Nguyệt và Thất Nương đã bị quay cuồng đến mức kh phân biệt được phương hướng, cuối cùng nghe th Từ chưởng quỹ hô lên như trút được gánh nặng: “Đến , phía trước chính là!”

Hai lập tức theo hướng tay nàng ta chỉ, quả nhiên th giữa rừng trúc là nhà tr mái rơm, cửa sổ rách nát kêu lách cách, thỉnh thoảng tiếng gà vịt kêu vang.

“A Hạnh, A Hạnh!” Từ chưởng quỹ lật xuống khỏi lưng la, vừa vừa gọi, “ nhà kh? Ta là Từ đại tỷ của cô đây.”

Minh Nguyệt và Thất Nương bước theo lên, th bên trong và bên ngoài sân ngoài các đồ gia dụng thường ngày ra, còn m luống rau x dở sống dở chết, đặt m cái chum lớn nhỏ. Nghĩ bụng, đa số đã lâu kh dùng, trên thành chum trống rỗng đã mọc đầy rêu x rậm rạp.

Trong kh khí lảng vảng mùi vị phức tạp lại cổ quái, Minh Nguyệt từng ngửi th ở m xưởng nhuộm.

“Đừng cử động!” Thất Nương đột nhiên hô lên.

Từ chưởng quỹ vẫn còn ngơ ngác, nhưng Minh Nguyệt – từng cùng Thất Nương sống c.h.ế.t nhau – đã lập tức đứng im, khóe mắt nàng thoáng th Thất Nương ngắt xuống từ một cành trúc x biếc một con rắn nhỏ màu x lục mảnh mai.

Toàn thân Minh Nguyệt nh chóng nổi một lớp da gà.

Cành trúc đó cách nàng chưa đến một thước.

“A da, quả nhiên là trẻ tuổi mắt tinh, ta lại kh th,” Từ chưởng quỹ vẫn còn kinh hãi, “Rừng trúc dễ dẫn dụ rắn lắm, cẩn thận mà đề phòng.”

Con rắn x nhỏ gần như hòa lẫn với lá trúc, đầu hình tam giác nhọn hoắt, đến tám chín phần là độc!

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Thất Nương lại kh hề sợ hãi chút nào, nắm chắc và mạnh mẽ bóp l thất thốn của con rắn, xách lên quật mạnh m cái, con rắn liền duỗi thẳng kh nhúc nhích, bị nàng tùy tay ném xuống rãnh nước.

Chẳng bao lâu nữa, con rắn nhỏ đã c.h.ế.t sẽ trở thành mồi cho sâu bọ và chuột kiến.

“Sau này ở nơi rừng sâu núi thẳm thế này, ta sẽ trước.” Thất Nương lần đầu tiên dùng giọng ệu kh cho phép phản bác để nói với Minh Nguyệt.

Quê nhà nàng ở Mân Nam, côn trùng bò sát còn nhiều hơn ở đây gấp bội, nàng khá kinh nghiệm.

“Được.” Đến lúc nên nhận thua thì nhận thua, Minh Nguyệt thuận theo lẽ nói.

Trong lúc nói chuyện, Từ chưởng quỹ đã tìm một cây trúc ngoài cửa để buộc la lại, “A Hạnh?”

Minh Nguyệt và Thất Nương cũng tự tìm chỗ cột gia súc của , liền nghe th tiếng cửa gỗ kẽo kẹt, một cô gái trẻ tuổi lẽ trạc tuổi Minh Nguyệt bước ra.

Khu sân này lộn xộn bừa bãi, chủ nhân của sân cũng vẻ lôi thôi, tóc tai kh được chải chuốt cẩn thận, chỉ dùng một cành trúc nhỏ làm trâm búi tạm lên, tóc con xơ xác bay tứ phía. Cổ tay áo, thắt lưng và vạt áo còn vài chỗ dính màu nhuộm lộn xộn rõ ràng kh thể giặt sạch, hẳn là do bất cẩn làm v lên trong lúc làm việc.

Từ chưởng quỹ giải thích đơn giản về mục đích đến, Chu Hạnh chằm chằm Minh Nguyệt một lúc, sự cảnh giác trong mắt dần dần tan , nàng ta cố gắng mím môi nói: “Giá của ta đắt đó, vả lại trả tiền trước, thuốc nhuộm cũng cần ngài tự chuẩn bị.”

Minh Nguyệt bộ y phục giặt đến bạc màu của nàng ta, m luống rau còi cọc lộn xộn trong sân, nh chóng hiểu ra sự khó khăn của đối phương.

Các xưởng nhuộm lớn, cửa hàng lớn đều nuôi thợ nhuộm riêng của , Chu Hạnh tuổi đời còn trẻ, tư lịch n cạn, tiếng tăm ở địa phương lại kh tốt, bằng lòng thuê mướn tự nhiên ít . Mà các xưởng nhuộm vừa và nhỏ phía dưới hoặc các thương nhân tự tìm đến, phần lớn chỉ muốn một màu sắc dễ bán là được, cố tình Chu Hạnh vừa đắt vừa bướng bỉnh, e rằng khó để khai trương.

“Trả tiền trước kh thành vấn đề,” Minh Nguyệt gật đầu, “Nhưng cô cho ta xem bản lĩnh của cô đã.”

Những tụ họp qu nàng đều kh hạng khuôn phép, trả tiền trước thì là gì? Thêm một kẻ cứng đầu chống lại lẽ thường nữa cũng kh quá đáng.

Chu Hạnh gật đầu, xoay vào nhà l ra một chiếc váy, “Đây là ‘Tây Hồ Xuân Cảnh’ do chính ta tự nhuộm, ngoài ra còn vài chiếc khăn tay thêu hoa văn các kiểu…”

Những lời sau đó Minh Nguyệt đều kh nghe lọt tai, hoàn toàn chìm đắm trong chiếc váy ‘Tây Hồ Xuân Cảnh’ kia.

Sương mù mịt mờ, nước mưa lất phất, quả nhiên là mưa tuyết bay bay, liễu rủ dịu dàng, xuyên qua chiếc váy này, Minh Nguyệt dường như lại quay về quang cảnh ngày đó cùng thím thêu và con gái du ngoạn Tây Hồ, ngay cả cơn gió thoảng qua cũng dường như mang theo hơi nước và sự dịu dàng đặc trưng của nơi đó.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...