Hào Thương
Chương 158:
Kẻ tài giỏi mà kh gặp thời trong thiên hạ này nhiều lắm, nhưng được m vị Bá Lạc? Cứ qua loa đại khái như thế này, m vị khách nhân chịu đựng được?
Sau khi Từ chưởng quỹ rời , Chu Hạnh vẻ luống cuống trong chốc lát, đứng chôn chân tại chỗ với hai tay đan vào nhau, kh biết nên nói gì.
Giao tiếp với khác, quả thực kh sở trường của nàng ta.
Vẫn là Thất Nương tự tìm hai chiếc ghế trúc kiểu dáng khác nhau, trước hết dùng khăn tay mang theo lau sạch sẽ, mời Minh Nguyệt ngồi xuống, hỏi Chu Hạnh: “ thể mượn ấm trà dùng một chút được kh? Chúng ta đường xa, hơi khát .”
Vào cửa nói chuyện lâu như vậy, cũng kh mời ngồi, ngay cả một chén trà cũng kh , đâu là đạo đãi khách!
“Ồ ồ,” Chu Hạnh như tỉnh cơn mê, tay chân luống cuống tìm ấm trà, lại xấu hổ vào cái hũ đựng trà trống rỗng đến mức sắp mọc mốc mà nói: “Kh còn lá trà nữa.”
Trà vụn cũng m văn một cân, đủ để đổi m ngày gạo , nàng ta đã bỏ uống trà từ lâu.
“Kh , nước lọc là được.” Minh Nguyệt thầm than trong lòng, rõ ràng tài nghệ xuất chúng như thế, lại túng quẫn đến mức này?
Thất Nương nhận l ấm trà, th trong ngoài loang lổ, kh thể kh cọ rửa sạch sẽ hai lượt, sau đó mới đun nước.
Phía bên kia, Chu Hạnh cũng dần dần bình tĩnh lại, hỏi Minh Nguyệt: “Ngài muốn nhuộm ráng ban mai hay ráng chiều? Ráng của ngày nào, ở nơi nào?”
Minh Nguyệt chưa từng nghĩ tới vấn đề này, nhất thời ngây , “Ráng ban mai và ráng chiều chẳng đều gần như nhau ?”
Cứ… nhuộm một màu ráng chiều, khiến ta vừa là biết? Bầu trời lớn như vậy, ta làm mà xem hết được!
“ lại gần như nhau, khác biệt lớn!” Giọng Chu Hạnh đột nhiên lớn lên, trợn mắt giận dỗi nói: “ ngài lại ngay cả ều này cũng kh ra được?”
Màu sắc nàng ta th khác biệt một trời một vực so với những gì thường th, ngôn từ khó mà diễn tả cặn kẽ, chỉ thể làm theo mẫu sẵn. Nhưng hiện tại, này lại kh đưa nổi một cái mẫu!
“Đ gia của chúng ta – đang bỏ bạc ra – còn chưa vội, cô vội cái gì!” Thất Nương nín nhịn nửa ngày, cuối cùng kh kìm được, mở lời mắng châm chọc, “Nếu ai cũng ra được, chúng ta đã tự làm , hà tất lặn lội đường xa đến tìm cô? Cô kiếm tiền chẳng là nhờ vào tài nghệ này ! Ráng chiều luôn , chúng ta kh chê nhà cửa cô rách nát, cũng kh cần cô cung phụng, cứ từ từ mà xem là được, la hét cái gì!”
Dù chúng ta cũng là đến đưa bạc, từ lúc chúng ta đến, cô cứ khó chịu, ngay cả phép đối nhân xử thế tối thiểu cũng kh biết! Chẳng trách nghèo đến mức này!
Thất Nương mặc kệ Chu Hạnh thực tài hay kh, cho dù , cũng kh thể đối xử với Đ gia như vậy.
Nàng ta chính là kh chịu nổi!
Chu Hạnh bị nàng ta nói đến đỏ mặt, miệng há ra khép vào, kh nói nên lời.
Thất Nương tốt! Minh Nguyệt trong lòng cảm th an ủi, nhưng ngoài miệng lại bắt đầu hòa giải, “Nói gì thế, cô vẫn còn là một đứa trẻ thôi mà.”
Thất Nương hừ hừ hai tiếng, kh phục lắm, lí nhí lẩm bẩm: “Kh chừng nàng ta còn lớn tuổi hơn ngài đ!”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Ai mà chẳng là trẻ con? Cớ gì ngài chịu ấm ức!
Nói dễ nghe một chút là chúng ta việc nhờ cậy nàng ta, nhưng nói khó nghe một chút, chúng ta là mang tiền cứu mạng đến cho nàng ta!
Chu Hạnh giật , theo bản năng về phía mặt Minh Nguyệt, th sau đang cười như kh cười chằm chằm, vội vàng thu hồi ánh mắt, cả khuôn mặt bắt đầu đỏ bừng từ vành tai.
Minh Nguyệt thầm cười, kh nói thêm gì nữa.
Cái tính vừa mở miệng đã quăng sắc mặt cho khách nhân, quả thực khó đối phó. Với thái độ như thế này, Từ chưởng quỹ kh những kh chấp nhặt, còn giúp kéo khách… quả đúng là từ bi như Quan Thế Âm Bồ Tát!
Làm ăn buôn bán, trước tiên học chữ “Nhẫn.” Dù trước đó chịu bao nhiêu ấm ức, cũng kh nên trút lên đầu khách nhân.
lẽ trước đây nàng ta được nhà bảo vệ quá tốt, quá đỗi ngây thơ tùy ý, m năm gần đây liên tục gặp khó khăn mà vẫn kh tiến bộ.
Mang tài năng mà kiêu ngạo cũng nên giới hạn.
Nếu Chu Hạnh thực sự là sắt đá, kh vì năm đấu gạo mà khom lưng thì thôi, nhưng đã muốn kiếm tiền, thì nên tôn trọng khách nhân hơn một chút, chớ khiến ta bỏ tiền mà còn rước l ấm ức.
Minh Nguyệt từ trước đến nay kh thích làm bản thân chịu thiệt thòi, nếu Chu Hạnh cứ mãi sắc sảo như thế này…
Thiên hạ rộng lớn, kh ai là kh thể thay thế.
Nàng kh muốn ngày sau khi đang dốc sức tiến lên, đối phương lại đột nhiên giở tính, chỉ vì một lời kh hợp đã bỏ gánh kh làm nữa.
Trước hết cứ thử cọ xát tính tình với nhau , nếu quả thực kh hợp, đành tính toán lại.
Minh Nguyệt đánh giá sân viện, “Lâu cô chưa khai trương kh?”
Nồi nào kh mở thì cứ nhắc (ý là cứ nhắc đến ều khiến khác khó xử), bàn tay Chu Hạnh đặt trên đầu gối chợt siết chặt, bụng nàng ta kêu lên một tiếng 'ọc ọc'.
Thất Nương liếc nàng ta một cái.
“Từ chưởng quỹ là một nhiệt tình tốt bụng, ta cũng thành ý,” Minh Nguyệt bật cười, nâng chén trà uống một ngụm nước trắng vị kỳ lạ, “Nói một câu khó nghe, nếu ngươi bỏ lỡ ta lần này, e rằng trong vòng hai ba năm nữa, ngươi chưa chắc đã gặp được phù hợp hơn.”
Trồng trọt ? Nuôi gà ?
Chỉ dựa vào những luống rau xiêu vẹo kia? Đám gà vịt gầy trơ xương, ủ rũ đó ? Hay ngươi định bỏ thân thể gầy guộc này, đến nơi khổ sở mà cày c?
Cái tài đ.â.m thẳng vào tim của Minh Nguyệt ngày càng tiến bộ, lập tức khiến mặt Chu Hạnh khi trắng khi đỏ, gần như muốn trào ngược axit dạ dày.
Những việc này nàng đều từng làm qua, nhưng chẳng làm được gì.
Chưa có bình luận nào cho chương này.