Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Hào Thương

Chương 166:

Chương trước Chương sau

“Lỗi thời ư...” những gi màu kh khuyết ểm nào, nhưng cũng kh ểm đặc sắc nào này, Minh Nguyệt càng kiên định quyết tâm nhuộm màu làm sản phẩm mới.

Đối với bán, sự nhàm chán của khách hàng kh nghi ngờ gì là ều đáng sợ nhất.

Nhưng thích cái mới chán cái cũ là bản tính của con , ều Minh Nguyệt thể làm, chỉ là mau chóng đổi mới mẫu mã trước khi họ chán ghét.

--- Chương 47 ---

Hai ngày tiếp theo, Minh Nguyệt dứt khoát dẫn Thất Nương và Chu Hạnh ở lại xưởng gi, kh, bây giờ gọi là xưởng nhuộm. Gia đình chủ xưởng cũ đều là cẩn thận, dọn dẹp trong ngoài sạch sẽ, ngay cả bể bột gi cũng được cọ rửa, các nàng kh cần tốn c sức gì mà đã thể dọn vào ở, vô cùng thoải mái.

Bốn phía quá mức trống trải, đêm xuống gió núi rít gào, bóng cây trùng trùng, quả thực chút đáng sợ. Vả lại, gần đó cũng kh nha dịch, binh lính tuần tra, khó tránh khỏi bất an, Minh Nguyệt bèn nhờ Tú Cô tìm xin hai chú chó con.

Chó con lớn nh, kh cần quá hai tháng đã thể tr cửa giữ nhà.

Ngày hai mươi sáu tháng chín, giờ tốt để dọn nhà, Minh Nguyệt chọn giờ lành đốt hai tràng pháo, bái tế đài, cúng bái trời đất, quỷ thần bốn phương, coi như chính thức an cư lạc nghiệp.

Hai chú chó đất nhỏ cũng được đeo thẻ bài, con màu vàng tên là Bảo Gia, con màu đen tên là Phát Tài, được Minh Nguyệt ôm mỗi tay một con vòng qu tượng Thổ Địa C hai vòng, lại ấn dấu chân, coi như nhập hộ khẩu.

“Xong , chơi !” Xử lý xong những việc này, Minh Nguyệt đặt hai chú cún con xuống đất, cười vỗ vỗ cái m.ô.n.g mũm mĩm và cái đầu nhỏ của chúng, để lại đầy tay mùi chó con.

Bảo Gia và Phát Tài ưm ưm hai tiếng, vẫy vẫy đuôi, chạy ra ngoài hai bước, lại vẫy đuôi chạy về, m.ô.n.g ngồi phịch lên chân Minh Nguyệt, ngáp dài một cái thật mạnh, kh nữa.

“M tiểu quỷ này.” Thất Nương ngồi xổm xuống chọc chọc đầu chúng, cười mắng, “Ban nãy ta gọi chúng nó còn chẳng thèm tới, giờ thì biết ai là chủ nhà , tinh r lắm đây!”

Trên cái đầu l xù của chó con bị chọc lõm vài chỗ, chúng đuổi theo ngón tay nàng mút hai cái. Răng sữa non nớt, cắn kh đau, chỉ th nhột.

Chu Hạnh th lòng cũng ngứa ngáy khó nhịn, cũng xúm lại trêu đùa chó con.

Theo nàng ta th, việc đối phó với chó còn đơn giản hơn nhiều so với việc giao tiếp với .

Lãnh Hàn Hạ Vũ

Hai hai chó náo loạn thành một đoàn, cho đến khi Minh Nguyệt tuyên bố ngay trong ngày sẽ bắt đầu thử nhuộm vải mới dừng lại.

Chu Hạnh dù cũng còn trẻ, lại là lần đầu làm ăn lớn như vậy, khó tránh khỏi chút căng thẳng, ngược lại là Minh Nguyệt an ủi nàng ta, “Ngươi cứ mạnh dạn làm , vài lần đầu nhuộm hỏng thì , nhà ta nhiều thế này, cứ thế mà làm y phục mặc là được !”

Chu Hạnh nghe xong, quả nhiên mạnh dạn bắt tay vào làm, và quả nhiên nhuộm hỏng.

Minh Nguyệt: “...”

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Minh Nguyệt kh nói gì, chỉ kh ngừng than khóc trong lòng: A a a a a ngân lượng của ta!

Nói nghiêm túc, kỳ thực cũng kh nhuộm hỏng quá tệ, chỉ là cả cuộn vải quá dài, các nàng lại thiếu nhân lực, kh kiểm soát tốt lực kéo, sau khi trải phẳng xuống, vị trí ở giữa khó tránh khỏi bị lệch lạc, mặt vải bị xê dịch và ma sát với mặt nước, màu đã pha bị nhòe , kém xa so với vẻ kinh diễm khi thử nghiệm với mảnh nhỏ.

Trớ trêu thay, cả Chu Hạnh lẫn Minh Nguyệt đều là thà thiếu chứ kh dùng hàng kém, lại thích soi mói chi tiết, đành đau lòng vứt bỏ.

Một tấm hồ ti, vài loại thuốc nhuộm thượng hạng, Thất Nương đứng bên cạnh tính toán tiền vốn, tim gan phèo phổi đều co thắt lại, “Đ... Đ gia, màu này cũng đẹp, đỏ rực rỡ, lát nữa ta cắt cho ngươi một bộ thu phục nhé!”

Minh Nguyệt hít sâu, “Được.”

Ta cũng xem như giàu , lại được khoác lên y phục bằng hồ ti.

Bà lão bán dầu chải đầu bằng nước lã, đã trải qua nhiều hồ ti như vậy, nếu kh lần này nhuộm hỏng, nàng thật sự kh nỡ may mặc!

Tối hôm đó, vài hàng giá tre trong sân dựng lên thành phẩm thất bại số một, tr như những cánh buồm cong phồng lên, lại như những vòm trời hình cung khổng lồ từ trên trời giáng xuống, vô cùng hùng vĩ.

Ba phụ nữ ôm bát cơm dưới đó, suy nghĩ tìm cách.

Trong nồi lớn hầm xương thịt, Minh Nguyệt và những khác ăn thịt, Bảo Gia và Phát Tài còn nhỏ, kh gặm được xương, bèn ăn cơm trộn nước thịt, vừa ăn vừa ư ử, tiếng nhai t tách nghe ngon lành.

“Hồ ti màu thuần dễ bám màu nhất, chạm vào là hỏng,” Minh Nguyệt nuốt miếng thịt trong miệng, cầm l khúc xương lớn bị đập vỡ hút tủy, “ nghĩ cách giữ cho nó ổn định mới được.”

“Chúng ta thiếu nhân lực quá.” Thất Nương lo lắng.

Chu Hạnh vùi đầu nhai cơm, ăn lưng bụng mới lên tiếng, “Dài quá.”

Cả cuộn dài đến bốn trượng! Nếu muốn kéo phẳng hai bên, ít nhất cũng mười m !

Thậm chí chỉ thôi cũng chưa đủ, bởi vì tơ lụa mềm mại dễ biến dạng, càng dễ bị bung sợi, cần tất cả nhân viên được huấn luyện thuần thục, răm rắp tuân lệnh, từ đầu đến cuối duy trì lực đạo đồng nhất, nếu kh cũng dễ hỏng.

“Nếu khâu cả hai bên vào sào tre dài thì ?” Thất Nương vắt óc suy nghĩ, “Mỗi thể cầm được một đoạn dài.”

“Vẫn là dài,” Chu Hạnh cũng học Minh Nguyệt hút tủy xương ăn, nghe vậy lắc đầu, “Dù là Tô Tiểu Lang võ nghệ, muốn thi triển trường thương cũng tốn bao năm c phu, thường làm ều khiển được?”

Chỉ cầm được thôi thì chưa đủ, kiểm soát được, như thể cánh tay tùy ý ều khiển thì mới tốt.

“Dài ư...” Minh Nguyệt ba hơi hai hơi uống cạn bát cháo, lau miệng đứng dậy, vòng qu bể bột gi cũ, nay là bể nhuộm, hai vòng, vỗ vỗ vết màu còn sót lại trên thành, đột nhiên nhớ ra ều gì đó, cánh tay chỉ lên trời, “Treo lên thì ?”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...