Hào Thương
Chương 205:
Cao Quản sự há hốc miệng, cuối cùng chịu thua, kh còn vòng vo nữa: "Chỉ hai hôm nữa các nha môn sẽ phong ấn nghỉ Tết, ngài là rể quý đã chắc c, kh đích thân đến thăm hỏi sẽ kh hay đâu?"
Chuyến khứ hồi, tính cả việc nghiệm thu hàng, nh nhất cũng hơn bốn mươi ngày, về đến nơi đã sang tháng Hai !
Trong mắt Thẩm Vân Lai thoáng qua một tia kh kiên nhẫn, phất tay: " cứ tự chuẩn bị, chỗ Phụ thân, ta sẽ tự nói."
Th Cao Quản sự còn chút ngập ngừng, nói thêm: "Lão nhân gia sẽ đồng ý thôi, Trần đại nhân cũng sẽ kh bận tâm."
Nói xong, bỏ lại Cao Quản sự, quay về phía thư phòng.
Trần đại nhân thiếu thực sự là một con rể ?
Kh, ngài thiếu là bạc, bạc thật nhiều!
Chỉ cần thể kiếm được bạc, đừng nói là kh về thăm Tết, Thẩm Vân Lai cả đời kh về Kinh đô cũng kh .
"Rể quý"?
Ha, ngoài kh biết, cái gọi là kh th được ánh sáng kia, thì tính là rể quý gì, thăm viếng kiểu gì!
"Ây, thế này!" Cao Quản sự dậm chân tại chỗ, cúi đầu bước nh ra ngoài.
Mặc kệ thôi!
Dù ta đã nhận lệnh của Chưởng quầy, ta ngay đây, việc ngài hay kh kh liên quan đến ta! Cho dù Chưởng quầy đồng ý, ngài đuổi kịp thì cùng, kh kịp thì thôi!
Ta đang bận kiếm tiền, ta kh đợi ai cả! Ngay cả Chưởng quầy đến cũng vô dụng!
Cao Quản sự thật lòng thích kiếm tiền, đàn ngoài bốn mươi tuổi này lại nh như gió. Trà của Minh Nguyệt mới được thay ấm thứ hai, y đã lau mồ hôi quay lại, nói một tràng như s.ú.n.g liên th: “Đã ổn thỏa , chiều mai chúng ta sẽ quan đạo về phía Nam trước, đổi sang đường thủy Tào vận ở bến đò Vương Bàn…”【Chú thích 1】
Tào vận?!
Thuyền quan phủ?!
Thảo nào việc buôn bán của họ lại vững vàng kh sụp đổ, hóa ra là thực sự chỗ dựa vững chắc!
Tim Minh Nguyệt ngừng đập trong chốc lát, nhưng ngoài mặt lại cố gắng giữ bình tĩnh, “Trời tháng Chạp, mặt s phía Bắc vẫn còn đóng băng chứ?”
Cao Quản sự đầy tự tin nói: “Lòng s chính của đường thủy Tào vận hoạt động qu năm kh ngừng, tự thuyền chuyên dụng phá băng, huống hồ đây lại là thuyền lớn, thể sâu dưới nước, đương nhiên thể phá băng về phía Nam!”
Thuyền nhỏ thì kh làm được, thân thuyền nhẹ, mớn nước cạn, kh bao lâu sẽ bị đóng băng.
Đến Kinh thành chưa đầy một tháng, Minh Nguyệt đã được chứng kiến vô số kiểu cách làm ăn của các thế lực, lúc ban đầu còn th nghẹt thở, giờ đây dường như đã chút tê liệt.
Từ biệt Cao Quản sự, Minh Nguyệt thẳng đến cửa hàng thuốc nhuộm lớn nhất Khai Phong.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Ba loại vải "Hà Nhiễm" cần số lượng thuốc nhuộm cực lớn. Những loại thuốc nhuộm đó đến từ khắp nơi trên cả nước, mặc dù Hàng Châu đều thể mua được, nhưng nhiều loại từ phía Bắc, hoặc kênh đặc biệt thể vận chuyển thẳng đến Kinh thành, giá bán sẽ rẻ hơn nhiều so với việc mua tại Hàng Châu.
Nếu mọi việc diễn ra đúng như dự đoán của Cao Quản sự, chẳng bao lâu nữa, giá của một số loại thuốc nhuộm sẽ tăng vọt, kh tích trữ vào lúc này thì còn đợi đến bao giờ?
Cho dù kh tăng giá, sau này ta vẫn sẽ nhuộm nhiều vải hơn, sớm muộn gì cũng dùng đến, kh sợ lỗ vốn!
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Chỉ là, thuốc nhuộm quả thực quá đắt!
Đặc biệt là một vài loại thuốc nhuộm khoáng vật quý hiếm, hoặc do quá khan hiếm, hoặc do được vận chuyển từ nước ngoài xa xôi đến, giá trị tăng gấp bội, ngang ngửa vàng ròng!
Chúng kh bán theo "lạng" mà bán theo "tiền", cái "tiền" mà "một lạng bằng mười tiền" đó!
Dù vậy, chủ cửa hàng vẫn tỏ ra lạnh nhạt, kiểu như "ra khỏi Kinh thành thì ngươi tìm đâu ra mà mua", "mua hay kh tùy ngươi", "ngươi kh mua, khối mua".
Sau khi mua vài gói lớn các loại thuốc nhuộm, Minh Nguyệt đã tiêu tốn hơn một nghìn một trăm lạng bạc!
Ba gói nhỏ nhất lại là đắt nhất, chiếm gần bảy trăm lạng!
Hơn một nghìn lạng!
nh bằng việc cầm d.a.o c.ắ.t c.ổ chảy m.á.u kh?!
Nhưng Minh Nguyệt vẫn cắn răng mua.
Nàng nhớ Chu Hạnh đã từng nhắc đến tên của m loại này, còn tiếc nuối vì mua ở Hàng Châu kh đủ tinh khiết, kh đủ tốt…
Th tiền mặt, Chưởng quầy mới nở nụ cười, tr như thay đổi thành một khác, chủ động gọi tiểu nhị giúp đỡ đóng gói, bọc thêm cẩn thận, còn tặng kèm một chiếc hộp gỗ chắc c, kín khít. Y hỏi Minh Nguyệt nơi ở, muốn giúp nàng vận chuyển hàng.
Y tò mò hỏi: “Cô nương mua nhiều thế làm gì vậy, đủ dùng trong vài năm . Chẳng lẽ muốn làm bích họa ở đâu ?”
Ngoại trừ bích họa cỡ lớn, y thực sự kh thể nghĩ ra việc gì thể tiêu thụ nhiều đến mức này.
Minh Nguyệt thầm nghĩ, việc này ta thể nói cho ngài biết ?
Mua xong thuốc nhuộm, Minh Nguyệt lại mua thêm một số quà thổ nghi, vừa mua vừa lẩm nhẩm trong miệng, “Của Thất Nương, của Xuân Chi, của Chu Hạnh…”
Tô Tiểu Lang ở ngay bên cạnh, đưa tiền cho tự mua món thích là xong!
Ngoài những tâm phúc luôn theo sát nàng, còn Tiết Chưởng quầy, gia đình Tú Cô, vợ chồng Tôn Đô đầu Cố Huyện, Lâm Thái thái của tửu lầu họ Vương, ồ, còn Ngô Trạng sư Từ Châu nữa.
Gia đình Phương Tinh là những thuê nhà tốt, họ làm thêu thùa giỏi, kh thể quên.
Tạ phu nhân nhà bên cạnh cũng là một hàng xóm tốt, ‘họ xa kh bằng láng giềng gần’ mà, phu quân của bà lại làm việc trong nha môn, bản thân ta lại thường xuyên vắng nhà, vạn nhất chuyện gì, quan hệ tốt trước thì sau này dễ mở lời nhờ vả.
Ngoài ra còn vợ chồng Từ Chưởng quầy của xưởng dệt ngoài thành, m tháng gần đây kh chỉ cung cấp tơ hồ mà còn giúp giới thiệu nhân tài như Chu Hạnh, c lao kh nhỏ…
Chưa có bình luận nào cho chương này.