Hào Thương
Chương 208:
Đi nh vài ngày, Minh Nguyệt cũng tạm thời nghỉ ngơi được. Nàng đến cửa hàng cho thuê xe ngựa nói rõ mọi việc, thuê thêm một đánh xe cùng, Tô Tiểu Lang cũng ngồi cùng đó ở phía trước xe để tr hàng.
Minh Nguyệt m ngày nay nằm trên xe ngựa gần như đã thành cái xác chết, toàn thân cứng đờ đau nhức, liền cầm theo ngân phiếu xuống cưỡi ngựa.
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Tr thủ lúc mọi dừng lại ăn trưa, nàng cưỡi con ngựa được Vũ Dương Quận chúa ban tặng một đoạn, xác nhận kh vấn đề gì, lúc này mới mạnh dạn cưỡi.
Trời chút lạnh, nhưng trong xe quá chật, lại xóc nảy, chốc lát tứ chi đã mất hết cảm giác, vừa nhói vừa ngứa, chi bằng cưỡi ngựa còn th sảng khoái hơn.
Ánh mắt Thẩm Vân Lai lướt qua dấu ấn ở chân sau của con ngựa, khen nàng thiên phú và can đảm.
Biểu cảm và giọng ệu của đều cực kỳ chân thành, lời khen cũng chỉ dừng lại đúng lúc, khiến ta cảm th mọi thứ đều xuất phát từ tận đáy lòng.
Thành quả học tập của được khác kịp thời khẳng định thực sự là một ều đáng mừng. Dù Minh Nguyệt cảnh giác đến đâu cũng thừa nhận, Thẩm Vân Lai này quả thực dễ l lòng .
Hai ngày sau, đoàn đến bến đò Vương Bàn đã hẹn.
Đang giữa tháng Chạp, gió lạnh gào thét, phần lớn mặt s đã đóng băng, bến đò vô cùng lạnh lẽo, chỉ neo đậu cô độc một chiếc thuyền quan phủ hai tầng, m lá cờ treo trước sau đang phần phật bay trong gió Tây Bắc.
Minh Nguyệt ngẩng đầu lên, phát hiện d xưng và chức quan trên mỗi lá cờ đều kh giống nhau, lá còn dài.【Chú thích 1】
Nàng biết ít về quan trường, nhất thời kh phân biệt được là phẩm cấp nào, nên cũng kh bận tâm.
Cho dù biết thì ? Là đối tác, dù về tình hay về lý, nàng cũng kh thể vượt qua của Cẩm Hồng để tìm kiếm quan hệ. Nói khắc nghiệt hơn, nàng là nhân vật cỡ nào chứ? thể lay chuyển được ?!
Vì là ều kh thể, nàng dứt khoát kh nghĩ nữa, nghĩ nhiều nhức đầu.
Vị trí bến đò Vương Bàn đặc biệt, nơi giao nhau của vài hệ thống s ngòi Nam Bắc, nghe nói gần đó còn suối nước nóng, địa mạch đều nóng, nên khó bị đóng băng hoàn toàn. Ví dụ như hiện tại, dù mặt s đóng băng, lớp băng ở giữa s cũng kh dày, thuyền lớn vừa qua liền nghiền nát.
Cẩm Hồng bốn chiếc xe và nhiều con ngựa, cùng với hơn mười tiểu nhị, và các tùy tùng phụ tá khác. Những này còn mang theo các loại dụng cụ, sau khi lên thuyền lại chất thêm củi, gạo, dầu, muối và nhu yếu phẩm đủ dùng trong hai mươi ngày, cùng với m chục thùng nước sạch đủ dùng trong ba đến năm ngày.
Tổng cộng hàng hóa lớn nhỏ nặng vài nghìn cân được chất lên, Minh Nguyệt dần nghe th tiếng vỡ vụn giòn tan: Thân thuyền vốn dĩ bị đóng băng cùng mặt s, nay mớn nước hạ xuống liền xé rách lớp băng.
Sợ băng trôi dính vào nhau, trong quá trình bốc hàng, còn thủy thủ buộc dây thừng ngang eo được thả xuống, dùng gậy gỗ gõ từng chút một để loại bỏ những cục băng dưới đáy thuyền.
Sau khi mọi thứ được chất lên xong, mớn nước của thuyền đã sâu, đủ khả năng tự phá băng.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Sau khi lên thuyền, mọi đều cảm th nhẹ nhõm. Minh Nguyệt và Tô Tiểu Lang cũng được sắp xếp cho mỗi một phòng nhỏ riêng biệt, tuy kh quá rộng nhưng chắc c thể duỗi thẳng chân nghỉ ngơi.
Mùa đ thuyền về phía Nam thuận buồm xuôi gió, tốc độ cực nh, theo đường Tào vận thẳng và gần nhất, lại ngồi thuyền quan phủ, hầu như kh cần bị kiểm tra dọc đường, tối đa nửa tháng là thể đến Hàng Châu.【Chú thích 2】
Những ngày thuyền chút nhàm chán, Minh Nguyệt ngoại trừ thời gian cố định lên boong tàu hoạt động tay chân, về cơ bản đều ở trong phòng, cố gắng đọc sách và luyện chữ.
Bây giờ nàng kh còn bị say sóng nữa, nhưng khổ nỗi gió biển mùa đ lớn, thuyền kh tránh khỏi bị lắc lư, kh thể làm được việc tinh tế. Thời gian thực sự thể dùng để đọc và viết kh nhiều.
Trước đây là kh được ngủ, giờ lại là ngày nào cũng ngủ, ngủ đến mức đau đầu buồn nôn.
Kh còn cách nào khác, nàng đành mượn dụng cụ câu cá của thủy thủ, ra ngoài câu cá g.i.ế.c thời gian.
Kh ngờ Cao Quản sự cũng ở đó.
Gió trên thuyền lớn, y quấn như một con gấu, dưới chân một chiếc thùng gỗ, dáng vẻ cầm cần câu tr ra dáng.
Tuy thân thuyền lớn, nhưng chỗ yên tĩnh thích hợp để câu cá kh nhiều, Minh Nguyệt thẳng đến chào hỏi y, ngồi cách y vài bước.
Cao Quản sự đáp lại một tiếng, với vẻ mặt của một từng trải nói: “Ở đây cá nhiều.”
Minh Nguyệt liền xích lại gần hơn một chút, nghĩ rằng lát nữa tiện trò chuyện. Sau đó nàng thuận tiện liếc chiếc thùng gỗ dưới chân y: Rỗng tuếch.
Minh Nguyệt: “……”
Cái quỷ gì mà cá nhiều cơ chứ!
Một lúc sau, Thẩm Vân Lai, đang buồn chán, cũng cầm theo cần câu và thùng đến.
Ba xếp hàng ngồi cạnh nhau, nói chuyện trên trời dưới biển đối diện với dòng s cuồn cuộn.
Quản sự Cao tư cách, kiến thức uyên thâm, hiểu biết rộng rãi là lẽ đương nhiên. Hiếm th Thẩm Vân Lai lại cũng đọc nhiều thi thư, nói năng trôi chảy, qua kh giống con nhà thương nhân, mà hệt như một Nho sinh chính chuyên chuẩn bị thi cử.
“Ta tuy kh nhập học, nhưng từng gặp qua nhiều thư sinh ở các nơi,” Minh Nguyệt khen ngợi, “Tiểu Thẩm chưởng quầy tài hoa như vậy, phẩm mạo lại ưu tú, chẳng hề thua kém họ, đến kinh do thật sự là ủy khuất tài năng .”
Sĩ, n, c, thương, kh lời khen nào đối với một thương nhân lại chân thành hơn là khen họ giống đọc sách.
Thiên tử đương kim vẫn thánh minh, tuy nói địa vị thương nhân vẫn còn thấp, nhưng chỉ cần tra rõ thân thế trong sạch, con cái thương nhân sau khi nộp một khoản tiền nhất định cũng thể tham gia khoa cử.
Chưa có bình luận nào cho chương này.