Hào Thương
Chương 211:
Qua năm mới kh nghỉ ngơi ?!
So với Minh Nguyệt, tâm trạng của Biện Từ hiển nhiên phức tạp hơn, bởi vì lần này nàng lại bước xuống từ thuyền quan phủ!
Biện Từ tay đặt lên chuôi đao, kh thèm xem văn thư mà Quản sự Cao đưa lên, chỉ hướng Minh Nguyệt hất cằm, “Kẻ kia là ai?”
Văn thư thì ích gì? Những tên gian thương này đều làm quen , nhất định là kh chê vào đâu được, xem cũng như kh.
“Ồ, một cháu họ hàng của đại nhân nhà ta,” Quản sự Cao trơ trẽn bịa chuyện, “tiện đường đến Hàng Châu.”
“Thân thích?” Biện Từ liếc y, suýt bật cười vì lời nói dối gần như trắng trợn, “Nàng ta là một cô nhi Hàng Châu đã m đời đoạn tuyệt, l đâu ra thân thích làm quan ở Kinh thành?”
Cô nhi? Lẽ nào thật sự là Hàng Châu ? Quản sự Cao thầm thì trong lòng, nhưng trên mặt lại kh hề lúng túng, cười nói: “Đại nhân nói đùa , nhà ai mà chẳng vài thân xa? Chỉ là nay thế sự lạnh lùng, đời khó tránh khỏi xa cách, đại nhân nhà ta thì khác…”
Minh Nguyệt vừa xuống thuyền th ánh mắt của Biện Từ vượt qua vai Quản sự Cao, thẳng vào mặt .
Thẩm Vân Lai theo, “ quen cũ?”
“Cũng coi là vậy.” Minh Nguyệt lơ vài tiếng, từ xa khẽ gật đầu ra hiệu với Biện Từ, sau đó liền thản nhiên chỉ huy khuân vác lên thuyền.
Trời sập cao lo, ta chỉ là kẻ nhờ thuyền thôi! nào?
Trực giác mách bảo Thẩm Vân Lai rằng sự việc lẽ kh đơn giản như lời nàng nói.
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Quan lại và thương gia, nếu quen biết, hoặc là đối địch nhau, hoặc là cấu kết quan thương, nhưng dáng vẻ hai vị này, chẳng giống như cấu kết.
Đang nghĩ ngợi, Biện Từ đã thẳng về phía bên này. Dọc đường , ánh lửa bay lượn trong sương mù, cái bóng phản chiếu che khuất gần hết khuôn mặt nàng.
Sắc mặt Quản sự Cao hơi thay đổi, theo bản năng muốn đuổi theo, nhưng bị Mặt Búp Bê chặn lại.
cười hềnh hệch rút đao, “Chạy gì thế, lẽ nào làm việc gì mờ ám?”
Lưỡi đao trắng như tuyết lóe sáng dưới ánh lửa, Quản sự Cao cười gượng, cái chân vừa bước ra lại rụt về, “Sai gia nói đùa , trẻ tuổi kh hiểu chuyện, e là sẽ mạo phạm đến đại nhân.”
Kh hiểu chuyện? Mặt Búp Bê quay đầu Minh Nguyệt, thầm nghĩ nàng ta quá hiểu chuyện , đã gặp mặt chúng ta bao nhiêu lần, lần nào cũng khác, rốt cuộc vẫn kh tóm được chút đuôi cáo nào của thị!
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
“Xin hỏi đại nhân xưng hô thế nào?” Đến gần, Thẩm Vân Lai rõ quan bào trên Biện Từ, cũng kinh ngạc về tuổi tác và phẩm cấp của nàng.
Biện Từ kh để ý y, Minh Nguyệt cười như kh cười: “Minh lão bản quả thực kh ngại gian khổ,” nàng lại chiếc thuyền quan phủ kia, “thật là thần th quảng đại.”
Bây giờ lại trà trộn lên thuyền quan phủ, thật là xa hoa.
Minh lão bản? Nàng kh họ Giang ? Ý niệm này chỉ lóe lên trong đầu Thẩm Vân Lai nh chóng bị gạt qua, lúc này kh lúc so đo chuyện đó.
Về mặt c, Cẩm Hồng còn đang chờ Minh Nguyệt giao hàng; về mặt tư, nàng là một cô nương trẻ tuổi… Thẩm Vân Lai mượn động tác hành lễ tiến lên nửa bước, vừa vặn c ngang giữa Minh Nguyệt và Biện Từ, lại mở miệng, “Vị này là Trần…”
“Chưa từng nghe, kh quen biết,” Biện Từ dứt khoát ngắt lời, cười một tiếng âm trầm, “Rốt cuộc hay kh, trời biết đất biết, ngươi biết ta biết.”
Thẩm Vân Lai thần sắc nghiêm lại, trong lòng dâng lên chút lửa giận, ngữ khí cũng kh còn cung kính như trước, “Đại nhân nói gì, thảo dân nghe kh hiểu.”
Tuy nói dân kh đấu lại quan, nhưng rốt cuộc họ đến đây với d nghĩa của Trần đại nhân, đại diện cho thể diện của Trần đại nhân, kh thể quá mức thấp kém.
Giả vờ ếc làm ngơ, Biện Từ bật cười khẩy, đột nhiên đổi giọng, “Gã kia vừa nói các ngươi là em họ xa, ta th kh giống.”
Thẩm Vân Lai gần như thốt ra lời, nhưng đến miệng lại cảm th kh đúng: Cho dù tình thế khẩn cấp, Quản sự Cao cũng tuyệt đối kh dám tự ý nói bừa ra ngoài, làm như vậy chẳng dễ bị lộ ?
Thật nguy hiểm, này sắc sảo, dồn ép, căn bản kh cho y cơ hội suy nghĩ, suýt chút nữa đã mắc bẫy!
Khi Thẩm Vân Lai mở miệng lần nữa, đã khôi phục sự ôn hòa, từ tốn thường ngày, “Xin đại nhân nói đùa. Vị cô nương này là do Trần đại nhân sắp xếp, chúng ta đâu dám hỏi kỹ? Nếu đại nhân nghi ngờ, cứ việc gửi thư về Kinh thành. Còn những chuyện khác, xin thứ lỗi cho chúng ta kh thể tiết lộ.”
Y đang đánh cược, cược rằng vị quan trẻ tuổi trước mắt kh dám chất vấn một quan Kinh thành phẩm cấp cao hơn , và cũng đánh cược rằng cấp trên của đối phương kh muốn dễ dàng đắc tội với khác.
Lừa gạt kh thành, Biện Từ cũng kh thất vọng. Vật họp theo loài, chia theo nhóm, kẻ họ Minh tính tình giảo hoạt như cáo, y quen biết tự nhiên cũng kh hạng dễ đối phó.
Nàng chỉ chằm chằm Thẩm Vân Lai một lúc, bước lên một bước, đụng mạnh vào vai y, nhe răng cười, “ tốt, ta sẽ hỏi.”
Trong lòng nàng một d sách dài những kẻ hiềm nghi, đừng hòng một kẻ nào trốn thoát.
[Chú thích 1] Chế độ quan lại triều Tống cực kỳ phức tạp, và thay đổi nh. Các quan chức d tiếng cơ bản đều mang ba chức quan cùng lúc, chia nhỏ thành thực chức, hư chức, gia chức, v.v. Quyền lực dựa vào thực chức, bổng lộc đãi ngộ dựa vào hư chức, còn vinh hiển tổ t, che chở con cháu lại dựa vào vinh dự gia chức… Nhưng nhiều khi cũng ngoại lệ, nói chung là hỗn loạn!
[Chú thích 2] tài liệu ghi chép, thủy lộ từ Khai Phong đến Hàng Châu khoảng 1200 km. Nếu ban ngày, nghỉ ban đêm, thuận lợi thì mất khoảng hai mươi đến ba mươi ngày. Trong chương này, đoạn Khai Phong bị đóng băng, Minh Nguyệt và những khác bộ vài ngày mới lên thuyền, bản thân đã rút ngắn một đoạn. Lại thêm là nửa mùa đ xuôi gió xuôi nước, nửa tháng là khá hợp lý.
--- Chương 56 ---
Chưa có bình luận nào cho chương này.