Hào Thương
Chương 225:
kh nói tiếp, nhưng Biện Từ hiểu ý : Mọt gặm nhiều, nhưng luật pháp quy định, thuyền c được miễn kiểm tra. Trừ khi bằng chứng xác thực chứng minh chính quan viên vi phạm pháp luật, bằng kh ai cũng kh thể tùy tiện kiểm tra. Ban đầu luật lệ này là thể diện và vinh dự triều đình ban cho quan viên, nào ngờ lòng tham làm mờ mắt, giờ đây lại bị ta lợi dụng để thực hiện việc quan thương câu kết, trốn thuế quốc gia với số lượng lớn, đến mức thu nhập quốc khố giảm sút liên tục.
“Hơi khó giải quyết.”
Trước khi được bằng chứng sắt, thuyền c kh thể đụng vào. Vậy chỉ thể ra tay từ phía thương nhân.
Nhưng trong triều đình, giữa các địa phương, quan hệ qua lại chằng chịt, nhân tình phức tạp, động một phát là liên lụy toàn thân. Quan lại Hàng Châu bản địa chưa chắc đã kh dính líu đến chuyện này, nếu bọn họ hành động liều lĩnh, e rằng kh những kh thành c, mà còn dễ dàng rước họa vào thân.
“Ta dò la ý kiến cấp trên…” Lâm Kính Tùng nói.
“Việc gì phiền phức?” Biện Từ lại ngả lưng vào ghế, nhặt vỏ quả óc chó trên tay ném ra ngoài: “ táo hay kh, cứ đánh hai gậy thử xem.”
Cành cây ven tường lập tức gãy rụng, những quả kh tên trên cành cũng vỡ tan tành. Xem kìa, chẳng đã ?
“Cái này…” Lâm Kính Tùng mơ hồ đoán được ý , kh khỏi chút do dự: “Kh ổn lắm chứ?”
“Ngươi và ta chấp pháp c bằng, gì mà kh đúng?” Nói đến bốn chữ ‘chấp pháp c bằng’, Biện Từ tự th mỉa mai, kéo khóe miệng, tự giễu cười một tiếng: “Nếu thật sự đánh trúng chỗ yếu, những kẻ liên quan tự khắc sẽ nhảy ra, chẳng tiện lợi hơn ?”
Nếu bây giờ hỏi, vạn nhất hỏi kẻ liên quan, đối phương kh cho bọn họ tiếp tục ều tra thì làm ? Kh tra thì kh cam lòng, nhưng nếu muốn ều tra cứng rắn, chẳng c khai đối đầu với ta ? Kh chừng cuối cùng chẳng tóm được con cáo nào lại rước một thân phiền toái.
Nhưng nếu kh th báo trước, bọn họ phụng mệnh triều đình, d chính ngôn thuận. Nếu kh gặp trở ngại, mọi việc suôn sẻ, nên bắt thì bắt, nên l thì l.
Dù kinh động đến ai, đến lúc đó đối phương tự khắc sẽ tìm đến cửa, bọn họ nắm lẽ , kh cần sợ hãi. Nếu đối phương lòng muốn hòa hoãn, thì kh cần bọn họ mở lời, những lợi ích đáng được hưởng sẽ kh thiếu một chút nào.
Dưới tay nhiều đệ như vậy, ai cũng kh từ khe đá chui ra, phụng dưỡng cha mẹ, hiếu kính sư trưởng, con gái l chồng, con trai học, khám bệnh uống thuốc… Ai mà kh lo kế sinh nhai? Nếu triều đình kh cho, sẽ tìm cách moi từ miệng khác ra.
Sống hay chết, cứ dựa vào bản lĩnh của mỗi !
Hai bên mỗi một mưu tính, sóng ngầm cuộn trào, Minh Nguyệt thì đang vùi đầu đếm tiền.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Sau khi nhận được khoản tiền hàng thứ hai, Minh Nguyệt thật sự kh biết nên xử lý thế nào, mang theo bên rõ ràng là kh thể, nhưng đặt ở nhà? Cũng như Thất Nương lo lắng lúc trước, chỉ tổ thêm một mối bận tâm, sợ kẻ nhòm ngó.
Đang suy nghĩ, Xuân Chi tới gõ cửa: “Đ gia, Tiết chưởng quỹ đến .”
“Ồ?” Minh Nguyệt vội vàng khóa ngân phiếu vào rương, ra ngoài đón khách.
Tiết chưởng quỹ sống gần đây, nhưng cả hai đều bận rộn, Minh Nguyệt lại thường xuyên vắng mặt, nên số lần thăm hỏi nhau kh nhiều. Giờ nàng ta đến, chắc là để đáp lễ.
Quả nhiên, Tiết chưởng quỹ th nàng từ xa đã cười: “Đa tạ cô nương nhớ đến, m loại son phấn đó ta đều thích, giao tình của ta và ngươi, nếu cứ đáp lễ bằng tiền bạc thì tục quá, nhà ta làm món Phù Nguyên Tử ngon [Chú thích], sắp đến Rằm tháng Giêng , ta mang đến đây cho ngươi nếm thử trước, nếu th ngon miệng, ngày mai ta lại gửi thêm cho ngươi, so với mua bên ngoài vừa thơm ngọt lại vừa sạch sẽ.”
Vừa nói, tiểu tư phía sau nàng ta đã xách hộp thức ăn lên, Xuân Chi đích thân nhận l, mở ra cho Minh Nguyệt xem, chỉ th bên trong xếp đầy những viên nhỏ màu trắng tuyết cỡ bằng quả sơn trà, vô cùng đáng yêu.
Minh Nguyệt bảo Xuân Chi nấu ăn, còn thì nói chuyện với Tiết chưởng quỹ.
Tiết chưởng quỹ nàng m lần, cười nói: “Gần đây hàng hóa tốt gì , gặp chuyện vui kh?”
Tuy nói ‘ gặp chuyện vui tinh thần sảng khoái’, nhưng nhãn lực của Tiết chưởng quỹ quả thực là độc nhất vô nhị, lần nào cũng kh giấu được nàng ta.
Minh Nguyệt suy nghĩ một chút, nói: “Cũng chút m mối, nhưng qua tháng Năm mới được, đến lúc đó kh thể kh nhờ cậy tỷ tỷ giúp đỡ.”
Hợp tác của nàng với Cẩm Hồng là đến cuối tháng Năm, lúc đó dù tiếp tục hay kh, nàng cũng sẽ liên kết với Tiết chưởng quỹ để phát triển ra bên ngoài.
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Đến lúc đó, m thợ phụ bên xưởng nhuộm cũng đã được luyện tập thành thạo, xây thêm một máng nước nữa, Chu Hạnh cũng thể thỏa sức thi triển. Hiện tại thứ hạn chế sản lượng nhất lại là tơ hồ, vì số lượng thực sự kh nhiều, bây giờ Minh Nguyệt cũng kh bản lĩnh móc được phần từ tay triều đình… Nếu thuận lợi, ba trăm năm mươi thớt một tháng sẽ kh thành vấn đề.
Tiết chưởng quỹ đã chờ đợi từ lâu, đồng ý ngay, mừng rỡ nói: “Trước đây ta đã nói , ngươi sẽ tiền đồ lớn, giờ thì ? Quả nhiên ứng nghiệm chứ?”
“Tỷ tỷ đừng trêu ta, mọi việc mới chỉ bắt đầu thôi,” Minh Nguyệt xua tay, lại kín đáo hỏi: “Tỷ tỷ đừng cười ta ng cuồng, nếu sau này ta thực sự kiếm được nhiều bạc, thì nên xử lý thế nào đây?”
Bên cạnh nàng kh nhiều giàu đáng tin, Tiết chưởng quỹ xếp thứ nhất, chuyện này kh hỏi nàng thì hỏi ai?
Tiết chưởng quỹ kh chút nghĩ ngợi nói: “Chúng ta là buôn bán, lẽ nào lại để tiền bạc nằm yên, đương nhiên là ném ra ngoài để nó đẻ ra con.” Hàng Châu phồn hoa đến mức nào? Chỉ cần dụng tâm, e rằng vàng bạc chất đống khắp nơi!
Chưa có bình luận nào cho chương này.