Hào Thương
Chương 229:
lẽ do xuất thân từ gánh hát, cho dù hiện tại đã đổi nghề, lời nói và hành vi của Trương Lục Lang vẫn khó che giấu phong tình. Cùng một câu nói, phát ra từ miệng lại tựa như mang theo móc câu, uyển chuyển khúc chiết, khiến ta kh tự chủ mà đồng ý.
Tiết chưởng quỹ khẽ chọc vào lưng Minh Nguyệt từ phía sau, vẽ một dấu X trên lưng nàng, hiển nhiên là kh khuyên nàng làm vậy.
Làm như thế quả thực rủi ro kh lớn, cũng khả năng kiếm được món hời, nhưng số bạc ký gửi thường bị khác đem cho vay nặng lãi. Tiền lời kh đến tay các nàng thì kh nói, còn dễ dính vào nhân quả, tổn hại âm đức.
Minh Nguyệt càng kh muốn.
Nếu là chuyện khác, nàng lẽ sẽ mắc lừa, nhưng… đây chính là bạc a!
Kẻ nào muốn moi bạc từ tay ta, đều lột da tróc vảy!
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Tiền mồ hôi nước mắt khó khăn lắm mới được, để ở nhà còn kh yên tâm, nào dám vứt ra ngoài!
Đừng nói chỉ là một tên đào hát đã giải nghệ, diện mạo đã mất bảy phần vẻ đẹp. Ngươi là Phan An tái thế, Vệ Giới tái sinh, cũng đừng hòng tính kế bạc của ta!
Thôi vậy, chuyện đời làm gì mười phần hoàn hảo?
Giao dịch hơn vạn lượng kh chuyện nhỏ, một khi đã mua vào, sau này muốn chuyển nhượng cũng khó khăn, cần đích thân đến xem xét kỹ lưỡng mới được.
Trương Lục Lang cười cười, thần sắc kh đổi, coi như kh chuyện gì, lại đích thân mời các nàng dùng trà quả.
Trong đó một đĩa bánh hồng dẻo, làm từ thịt quả hồng chín nhào với nếp, đập thành khối, bên trong bọc nhân chà là nặn thành hình quả hồng và đem hấp chín, màu đỏ tươi tắn như thật, Minh Nguyệt cực kỳ thích.
Trương Lục Lang th vậy, vội vàng sai ra ngoài mua thêm một hộp gói lại, còn kèm theo món óc chó hổ phách giòn tan, bảo Minh Nguyệt mang .
Minh Nguyệt kh từ chối: “Ngoài viên tử, ta còn muốn tìm hai căn nhà nhỏ hai gian tử tế trong thành, khoảng chừng một ngàn lượng thôi.”
Nếu thể mua được trong vòng một ngàn lượng, số bạc còn lại sẽ trả lại cho Thất Nương, Xuân Chi và những khác. Nếu kh đủ, Minh Nguyệt sẽ lén bù vào, cũng kh cần nói cho họ biết.
Một hơi mua ba bộ nhà cửa như vậy ở Hàng Châu cũng hiếm th. Trương Lục Lang nh chóng tính toán thù lao thể nhận được, cười đến nỗi miệng kh khép lại được, càng thêm chu đáo, tươi cười rạng rỡ, thậm chí còn cố giữ các nàng lại dùng cơm mới chịu thả .
Nghe nói là mua cho quản sự dưới quyền, Tiết chưởng quỹ gật đầu, chút cảm khái nói: “Các ngươi đều may mắn.”
Minh Nguyệt cũng cảm th như vậy: “Đúng thế.”
Nàng may mắn, vì đã gặp được những cánh tay giúp việc đáng tin cậy. Còn những kia may mắn, vì đã gặp được một vị lão bản hào phóng, biết hồi đáp.
Trong mọi ngành nghề vô số hùng, nhưng kẻ cười đến cuối cùng lại kh m . Biết bao kẻ đã gục ngã trên con đường "chỉ thể cùng hoạn nạn, kh thể cùng phú quý", thật đáng tiếc biết bao.
Chớp mắt đã đến ngày rằm tháng Giêng, Minh Nguyệt cho xưởng nhuộm nghỉ ba ngày liên tiếp, để mọi tận hưởng niềm vui.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Tiết chưởng quỹ lại gửi đến một ít phù viên tử, ngoài nhân mè đen mỡ heo, còn thêm một loại nhân đậu đỏ hoa hồng, vỏ bánh trôi cũng được nhào với nước hoa màu hồng nhạt, tr thật ngọt ngào, đáng yêu.
Minh Nguyệt bỏ tiền, sai Tô Tiểu Lang ra phố mua nhiều pháo hoa về đốt chơi trong nhà. Mọi lại bàn bạc nhau ra ngoài xem đèn lồng, kh khí vô cùng náo nhiệt.
Đang nói chuyện thì chợt nghe th tiếng gõ cửa, mọi đều thắc mắc là ai.
“Giờ này, nhà nào mà chẳng đoàn viên, đây đâu lúc thăm thân, hội bạn.”
“Kh lẽ nhà bên cạnh cũng gửi phù viên tử sang?”
Tô Tiểu Lang ra mở cửa, đến lại là Thẩm Vân Lai.
Tiếng cười nói từ hậu viện truyền đến, Thẩm Vân Lai cũng kh vào trong, đứng ngay ngắn ở cửa: “Xin hỏi Giang lão bản nhà kh?”
Tô Tiểu Lang nghi ngờ liếc một cái, quay đầu gọi vào trong: “Đ gia, là Tiểu Thẩm chưởng quỹ đến.”
Minh Nguyệt thầm nghĩ, Thẩm Vân Lai, giờ này đến đây làm gì?
Thôi kệ, đến thì xem .
Chẳng lẽ đột ngột nảy ý muốn ta làm chủ chiêu đãi ?
Khi nàng ra, Thẩm Vân Lai và Tô Tiểu Lang đứng chôn chân ở cửa, một ở trong, một ở ngoài, trước kh chịu , sau kh mời vào, bầu kh khí chút vi diệu.
Thẩm Vân Lai mặc một bộ trường bào màu th tuyết thêu hoa Bát Bửu chỉnh tề, thắt lưng ngọc, đội phát quan, tr phong độ. Đến gần, lại ngửi th mùi rượu thoang thoảng trên , chắc là mới từ yến tiệc rút lui, Minh Nguyệt càng thêm khó hiểu.
“Tiểu Thẩm chưởng quỹ,” nàng cười chào hỏi, quay sang Tô Tiểu Lang: “Trời lạnh thế này, kh mời khách vào nhà ngồi?”
Tô Tiểu Lang lý lẽ hùng hồn: “Hậu viện toàn là nữ quyến, ta đành mời ra ngoại viện ngồi, lại đun trà mới. tự từ chối đó chứ.”
Hoàn toàn kh nhắc đến việc và phụ thân cũng ở đó.
Thẩm Vân Lai liếc Tô Tiểu Lang một cái, nói với Minh Nguyệt: “Ta nói vài lời , kh cần vào trong.”
Ồ, vậy thì được.
Minh Nguyệt cũng kh miễn cưỡng, dứt khoát tự bước ra cửa đứng: “Xin mời nói.”
31_Thẩm Vân Lai chần chừ một lát mới vẻ ngượng ngùng nói: “Đột ngột đến thăm, quả thực làm phiền. Vì ngày mai buổi chiều ta lên đường quay về, nghĩ rằng khó khăn lắm mới đến Hàng Châu một chuyến, lần sau trở lại kh biết là khi nào, nên muốn mua chút thổ nghi mang về cho gia đình. Nhưng Cao quản sự đang bận rộn, bên cạnh ta cũng kh ai dùng được, còn đám làm kia lại thiển cận, nào hiểu được những thứ này. Thế nên ta mới mạo đến đây thử vận may.”
dừng lại một chút, xin lỗi: “Kh ngờ Giang lão bản đang tiệc trong nhà, quả thật đã làm phiền…”
Chưa có bình luận nào cho chương này.