Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Hào Thương

Chương 27:

Chương trước Chương sau

Dù đã áo khoác da cừu lót dưới, hai bên đùi và m.ô.n.g Minh Nguyệt cũng bị tróc da, động đậy một cái là đau rát.

Ngày mùng một tháng Tư xếp hàng vào thành, Minh Nguyệt đã gầy một vòng lớn, quần áo vừa vặn lúc trước giờ hơi rộng. Nàng ngẩng đầu hai chữ "Cố huyện" đã bạc màu trên lầu thành, thở phào một hơi nặng nề.

Cuối cùng cũng tới .

Lần này nhất định nghỉ ngơi thật tử tế một ngày...

Cố huyện kh khác biệt gì so với các huyện thành khác ở Bắc địa, tường thành vu vắn, đường phố thẳng tắp, lại trong đó, chợt ảo giác như quay về Th Trấn.

Nàng tìm đến khách ếm từng nghỉ cùng đoàn của Thường phu nhân tại đây, suy nghĩ một chút, trả tiền phòng năm ngày trước.

Việc bán các loại vải vụn này cần thời gian, năm ngày lẽ còn chưa đủ. Nếu lần này bán tốt, những ngày sau sẽ hy vọng, kh thể qua loa được.

Minh Nguyệt xoa xoa lưng, trong lòng d lên một chút kỳ vọng và thấp thỏm về tương lai.

Sau khi trải qua Hàng Châu, huyện thành nhỏ này lập tức trở nên giá cả chăng: Khách ếm này thậm chí kh nằm ngoài thành, chỉ hơi chếch, gần cổng thành, nhưng coi như sạch sẽ gọn gàng, phòng cũng lớn hơn ở Hàng Châu, một ngày chỉ cần một trăm văn tiền! Buổi sáng còn tặng thêm hai cái bánh bao tạp rau!

Minh Nguyệt xúc động đến suýt rơi nước mắt.

Chỉ cần bỏ thêm năm đồng tiền lớn, lập tức tiểu tư mang đến m thùng nước nóng cùng một bát mì xào thơm lừng với mỡ heo, và một đĩa nhỏ dưa muối thái sợi. Trong mì thật sự thịt thái lát!

Hơi nóng x lên, sự mệt mỏi ập đến, Minh Nguyệt m lần suýt ngủ quên trong bồn tắm. Cố gắng tắm xong, ăn no, nàng thậm chí còn kh kịp lau khô tóc đã gục xuống giường ngủ say.

Nàng quá mệt mỏi, đầu vừa chạm gối đã như bị một cú đánh bất tỉnh, ngay cả sức để mơ cũng kh còn. Nhưng ngày hôm sau, Minh Nguyệt theo thói quen dậy sớm vẫn mở mắt vào giờ tương tự. Nàng cố gượng dậy, đầu nặng chân nhẹ, như một u hồn trôi ra ngoài gặm hai cái bánh bao tạp rau.

Cho kh mà!

Kh ăn thì làm xứng đáng!

Gặm xong bánh bao, lòng Minh Nguyệt nhẹ nhõm, nhưng chợt cảm th toàn thân đau nhức rã rời. Nàng lại lăn về giường ngủ thêm một giấc vùi, đến tận lúc mặt trời lên cao ba sào mới thỏa mãn bò dậy.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Nàng còn trẻ, lại nền tảng sức khỏe tốt, ngủ đủ nửa ngày đã hồng hào trở lại, chỉ còn sót lại chút đau nhức mà thôi.

Lầu một khách ếm kiêm cả việc ăn uống và buôn bán. Vào giờ Mùi, giờ Thân buổi chiều là lúc rảnh rỗi, hai tên chạy bàn cũng hiếm hoi được thảnh thơi, ngồi túm tụm ở góc tường tán gẫu g.i.ế.c thời gian.

Minh Nguyệt bèn tiến lại, đưa cho mỗi vài đồng tiền đồng. “Hai vị đại ca, ta muốn thuê một căn nhà ở đây, nơi nào tốt kh?”

Khách ếm, quán ăn vốn là nơi hỗn tạp, tin tức linh th nhất, bọn họ lại là địa phương, chỉ sợ biết kh ít bí ẩn, hỏi han kỹ lưỡng hơn bất cứ ều gì.

Nghề chạy bàn dơ bẩn và mệt nhọc, kiếm được cũng ít, hai kia bất ngờ nhận được tiền thưởng, tự nhiên mừng rỡ khôn xiết. Nh chóng liếc phòng kế toán và chưởng quỹ, vội vã đút tiền vào, dùng khăn trắng lau mạnh ghế dài, mời Minh Nguyệt ngồi. “Cô nương, cô hỏi bọn ta là đúng ! Hai ta lớn lên ngay trên phố này, đừng nói là nhà cửa, ngay cả chó nhà nào sinh ngày nào bọn ta cũng biết rõ!”

Một khác lại hỏi: “M muốn ở, tính làm gì?”

Minh Nguyệt bèn bịa chuyện: “ trưởng ta muốn đến huyện thành đọc sách, tốt nhất đừng quá ồn ào. Nếu khu phố lân cận khá giả, kh so đo tính toán, thì càng tuyệt.”

Nàng đương nhiên kh định thuê nhà, nói vậy một là để khác nghĩ nhà nàng nam nh cường tráng, kh dễ bị bắt nạt; hai là tiện sàng lọc ra những khu vực trị an tốt, khách hàng tương đối giàu , thuận lợi cho việc bán hàng.

, dư tiền đương nhiên sẽ hòa nhã,” hai tên chạy bàn suy nghĩ một lát, nh chóng câu trả lời. “Nếu vậy, cô cứ thẳng về phía Đ thành, ở đó vài nơi mở trường tư thục, m vị quan lớn, lão thân hào đều sống ở m con phố đó, nha dịch tuần tra cũng nhiều, thích hợp để đọc sách. Phía Tây thành cũng tốt, nhiều phú thương, đại hộ, nhưng gần chợ, lại nhiều th lâu tửu quán, đêm khuya thường ồn ào, kh nơi đứng đắn, lệnh nên tránh xa thì hơn.”

Rượu chè sắc dục tiền tài, đều kh thứ tốt lành gì, hàng năm đều thư sinh về dự thi huyện bị kéo xuống bùn lầy, quả thực đáng tiếc.

Minh Nguyệt cảm tạ rối rít, lại vùi đầu ngủ thêm một đêm, sáng hôm sau tinh thần sảng khoái, quả nhiên dắt con la về phía Đ thành.

Khách ếm nằm dưới chân tường thành phía Nam, nàng dọc theo đại lộ Bắc-Nam đến huyện nha trung tâm thành, rẽ vào Đ Đại nhai. Trên đường quả nhiên gặp nhiều đội nha dịch tuần tra, tự nhiên kh hề kẻ gây chuyện.

Hai bên đường nhiều hiệu sách, quán trà, cùng vài cửa hàng chuyên bán văn phòng tứ bảo, ngọc khí cổ ngoạn, vô cùng tao nhã. M dãy nhà phía sau cũng chỉnh tề, kh th ồn ào, chỉ thỉnh thoảng vọng lại vài tiếng rao bán “Dưa mật”, “Nước ngọt”, “Đổi đậu phụ” của bán hàng rong.

Lãnh Hàn Hạ Vũ

Minh Nguyệt dạo một vòng, lại hỏi thăm m bán hàng rong gần đó, cuối cùng chọn một con phố, g giọng:

“Lụa là~ Lụa là~ Lụa Giang Nam! Lụa Giang Nam thượng hạng! Lăng la, lụa là, gấm vóc kh thiếu thứ gì, dệt, nhuộm, thêu thùa đủ cả! Vải vụn lụa là bán rẻ đây, hai văn tiền một miếng, hai~ văn~ tiền một miếng! Mua được là lời, chỉ hai văn tiền một miếng thôi!”

Hai chữ “lụa là” vốn hàm ý đắt đỏ, mà “hai văn” nghe chẳng hề đắt, hai ều này trộn lẫn vào nhau, tạo nên một sự kích thích mâu thuẫn và lôi cuốn đặc biệt.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...