Hào Thương
Chương 293:
Chủ nhân tự khắt khe chỉ là kẻ giàu xổi, nhà giàu mới nổi, thật sự nội hàm là xem xét hầu. sẵn lòng bỏ c sức vào hầu mới là nội tình thâm sâu.
Một hầu tinh minh l lợi, tiến thoái chừng mực, còn thể diện hơn bất cứ xe đẹp ngựa tốt nào.
Còn thể như vậy ? Minh Nguyệt kinh ngạc vô cùng.
Quả nhiên, chỉ cần đủ tiền bạc, cuộc sống sẽ vô cùng thoải mái.
Sau khi chọn xong, Dương Châu cũng gửi thư hồi âm, nói mời Minh Nguyệt đến bàn bạc.
Minh Nguyệt kh dây dưa, dẫn Tô Tiểu Lang thẳng đến Dương Châu, quả nhiên đối phương vẻ hơi kiêu ngạo.
phụ trách tiếp đãi là một vị quản sự, sau khi xem d sách Minh Nguyệt đưa ra, liền mỉm cười hiểu ý, "Là làm Hà Nhuộm kh?"
nói vô tình, nghe hữu ý, lòng Minh Nguyệt khẽ giật .
Rốt cuộc thì tin tức đã bị rò rỉ từ đâu?
Kh đợi Minh Nguyệt kịp nghĩ cách mở lời, thì nghe vị quản sự kia tự tin nói: "Từ năm ngoái đến nay, Hà Nhuộm trở nên thịnh hành, kh thể ngăn cấm được, nhiều xưởng nhuộm khắp nơi đều bắt chước. Giang lão bản kh cần giấu ta."
Minh Nguyệt: "...À, quả nhiên kh giấu được ngài."
Ngài quả thực là tuệ nhãn như đuốc.
Vị quản sự kia đắc ý cười, "Mua bán thuận theo ý nguyện đôi bên, chỉ cần tiền trao cháo múc là được, kh gì là kh thể. Tuy nhiên, ta nói trước, dẫu sau này nhuộm kh tốt, bước ra khỏi cánh cửa này thì kh chuyện trả lại đâu."
nhiều nơi bắt chước Hà Nhuộm, nhưng được m thành c? Thuốc nhuộm mua về với lòng đầy tham vọng, hầu như đều bị đập vỡ, thậm chí còn kẻ mặt dày giảm giá xin trả lại. đã th quá nhiều .
Vị Giang lão bản này tuổi còn trẻ, nhưng khẩu vị lại lớn, lần đầu giao dịch đã đòi các loại thuốc nhuộm lên đến cả trăm cân, đây kh là số lượng nhỏ. Đừng để sau này thua lỗ trắng tay chạy đến khóc lóc.
Dẫu lời nói thô thiển nhưng kh sai, Minh Nguyệt nhận lời ngay, nhưng vừa hỏi giá, nàng đã cau mày, "Lần trước nhờ Trương Lục Lang hỏi thăm, hình như kh cái giá này."
Vị quản sự kia kh nói nhiều, chỉ bảo tiểu nhị mang một gói nhỏ lên, mở ra trước mặt Minh Nguyệt, bên trong là một màu các tấm thẻ gỗ nhỏ.
Minh Nguyệt nhận ra những tấm thẻ này, đa phần là bảng giá được treo trong các cửa hàng.
So với lúc mới tập làm Hà Nhuộm, giá hàng nàng l từ tay Giang Bình đã tăng gấp đôi, giờ lại tiếp tục tăng nữa!
"Hiện tại thị trường là như vậy, mỗi ngày một giá. Đ gia của chúng ta cũng chẳng còn cách nào. Nếu hôm nay kh thành, lẽ ngày mai lại tăng nữa cũng nên." Quản sự nói.
Chẳng ai biết Hà Nhuộm khi nào sẽ hết mốt, mọi đều dồn hết sức tr giành một phần miếng bánh này, sự tr đoạt như vậy khó tránh khiến ta mê . Ngay cả trong mắt những làm nghề lâu năm như bọn họ, giá của một số loại thuốc nhuộm cũng đã tăng đến mức kinh khủng.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Nhưng kh còn cách nào, bạc mà kh kiếm thì là đồ ngu, bên ngoài đều bán giá này, nếu nhà ta bán rẻ, chẳng đắc tội với đồng nghiệp !
Minh Nguyệt lại m tấm thẻ gỗ kia, từ thấp đến cao, quả thật đáng sợ.
"Giang lão bản nếu kh yên tâm, thể ra ngoài hỏi các nhà khác. Nhà ta chắc c là nơi thực tế và Đồng tẩu vô khi (kh lừa già dối trẻ) nhất." Vị quản sự nói.
Họ th qua ít khâu trung gian, lượng hàng xuất ra lớn, giờ chỉ làm mua bán đại t, xét về giá đơn lẻ, đây đã là giá thấp nhất trên thị trường .
Nếu nhà khác, chưa nói đủ hàng hay kh, giá nhập vào tuyệt đối kh thể thấp như thế này.
Minh Nguyệt kh vội nói.
Nàng kh quen thuộc Dương Châu, cũng kh thể hoàn toàn tin tưởng Trương Lục Lang, nên sau khi lên bờ đã lập tức cử Tô Tiểu Lang khắp các cửa hàng thuốc nhuộm dò la tin tức, còn nàng thì một đến tham dự cuộc hẹn.
Ai, vẫn là ít quá. Tô Tiểu Lang vừa , bên cạnh nàng kh còn ai để sai bảo, quả thực chút kh quen...
Vị quản sự kia đã th nhiều chùn bước lúc cuối, huống hồ ngoài tỉnh lần đầu đến làm ăn, khó tránh khỏi do dự, cũng kh thúc giục, chỉ bảo nàng uống trà, nói vài chuyện phiếm.
Minh Nguyệt bèn hỏi: "Xin hỏi một câu, Dương Châu bán Hà Nhuộm kh?"
Câu này gần như xác nhận suy đoán của rằng nàng muốn bắt chước theo trào lưu Hà Nhuộm.
Vị quản sự nhướng mày, "Cô nương nói gì vậy, hiện tại Hà Nhuộm ở phía Nam đa phần đều đến từ Hàng Châu của cô nương đó."
Minh Nguyệt cười nói dối, "Kh giấu gì ngài, ta cũng muốn mua hai cuộn để mở mang tầm mắt, nhưng khổ nỗi kh mua được."
Lãnh Hàn Hạ Vũ
"Gần thủy lầu thì được ánh trăng trước. Hàng Châu khó mua, Dương Châu lại càng ít hơn." Quản sự chậc một tiếng, kh quên khoe khoang một chút, "Ta nhờ khắp nơi, cũng chỉ kiếm được hai cuộn mà thôi."
Minh Nguyệt ra sức khen ngợi mối quan hệ rộng của , trong lòng lại vô cùng hài lòng:
Được , xem ra ngành này ít nhất còn hot thêm vài tháng nữa.
Vị quản sự kia hưởng thụ, nhưng miệng lại khiêm tốn: "Ai, bạn bè giúp đỡ thôi. Nói thì cũng nói lại, nếu sau này Giang lão bản làm thành Hà Nhuộm, kh ngại cho ta mở mang tầm mắt trước."
Ánh mắt Minh Nguyệt chút kỳ lạ, "Quý ếm cũng buôn bán vải vóc ?"
Vị quản sự kh chút nghi ngờ, cười nói: "Trước đây kh làm, nhưng chưa chắc sau này kh làm. bạc kiếm được tại lại kh kiếm chứ?"
Minh Nguyệt cười, "Nhất ngôn vi định (Một lời đã định)."
Hai nhau cười, vị quản sự luôn cảm th nụ cười của Minh Nguyệt chỗ nào đó kỳ lạ.
Tuy nhiên, nói cũng nói lại, Hà Nhuộm ngoài kia hiếm như vậy mà vị quản sự này còn kiếm được hai cuộn, quả thực kh thể xem thường.
Chưa có bình luận nào cho chương này.