Hào Thương
Chương 334:
Hồ nhuộm tăng thêm, sản lượng nâng cao, tơ lụa Hồ Châu là nguyên liệu lại chút kh đáp ứng kịp.
5. [Minh Nguyệt cảm th như rơi vào một vòng luẩn quẩn mới, giống hệt như “bột nhiều thêm nước, nước nhiều thêm bột”. Nhưng nghĩ lại, đây há chẳng là chứng minh cho việc làm ăn tiến thêm một bước ?
Sớm hơn, vải mộc cần thiết cho xưởng nhuộm hai là Từ chưởng quỹ đích thân dẫn đến vùng Hồ Châu thu mua, hai là tơ lụa thô được Từ chưởng quỹ thu về, dệt thành thành phẩm tại xưởng dệt của .
Vải mộc dùng để làm “Hà Nhiễm” trước đây thuộc loại dày dặn phổ biến trên thị trường, hầu hết thợ dệt đều làm được. Nhưng vải mộc sa chất lượng cao cần cho “Lưu Hà” lại là sản phẩm mới do Từ chưởng quỹ mạnh dạn cải tiến máy dệt của mà làm ra, bên ngoài hiếm .
Ban đầu, xưởng dệt của Từ chưởng quỹ sau nhiều lần mở rộng vẫn cung cấp đủ cho Minh Nguyệt, nhưng tiếc thay bây giờ nàng đã thêm hai hồ nhuộm!
Minh Nguyệt kh muốn bị hạn chế khắp nơi, bèn dứt khoát bỏ ra một khoản bạc để nhập cổ phần, mua luôn m căn nhà liền kề xưởng dệt, bảo vợ chồng Từ chưởng quỹ tăng thêm máy dệt, thu nhận thêm thợ dệt.
--- Chương 89 ---
Xưởng dệt của nhà Từ chưởng quỹ sau nhiều lần mở rộng hiện sáu mươi lăm máy dệt, chuyên dệt các loại tơ lụa Hồ Châu theo yêu cầu của Minh Nguyệt. Vải mộc dùng cho “Hà Nhiễm” chỉ là kiểu dệt trơn th thường, thợ lành nghề ba hai ngày thể dệt xong một tấm. Nhưng loại sa mịn dùng cho “Lưu Hà” lại phức tạp hơn, cần đến bốn năm ngày mới dệt xong một tấm, mỗi tháng thể làm ra khoảng bốn trăm ba mươi lăm tấm sa.
Minh Nguyệt kh hài lòng lắm với sản lượng sa “Lưu Hà”.
Hiện tại những hào khách trực tiếp liên hệ với nàng đã năm bảy , bên Tiết chưởng quỹ thì khỏi nói, còn Cẩm Hồng ở Kinh thành xem xong cũng bày tỏ ý muốn, thêm cả Cố huyện, Ngô trạng sư… Minh Nguyệt thậm chí còn muốn liên hệ với Bàng quản sự ở Dương Châu.
Mùa cao ểm của tơ sa chỉ ba hai tháng đó thôi, lỡ mất năm nay, ai biết năm sau khẩu vị của khách hàng sẽ như thế nào?
“Dựa theo lượng tơ lụa thu được trước đây,” Minh Nguyệt nh chóng ước tính, “đổi thành sa thì làm được khoảng một ngàn tấm, lại giảm một nửa?”
“Sa kh dễ dệt đâu, kh thợ dệt lành nghề với kinh nghiệm nhiều năm thì kh làm được, những như thế đa phần bị các xưởng do quan phủ lập ra kéo hết , nhất thời biết tìm ở đâu?” Từ chưởng quỹ thức trắng m đêm liền, hai mắt đầy tơ máu, giọng cũng chút khàn: “Vải mộc dùng cho Hà Nhiễm đơn giản hơn, sản lượng ngàn tấm mỗi tháng hoàn toàn kh thành vấn đề.”
Minh Nguyệt cũng kh ngờ việc “mở rộng” nói thì đơn giản, nhưng khi thực sự bắt tay vào làm lại nhiều vấn đề vụn vặt đến vậy, bất cứ một khâu nào kh theo kịp cũng sẽ kéo sụp toàn bộ cục diện.
“Còn một việc nữa,” sắc mặt Từ chưởng quỹ kh tốt, “năm nay vùng Hồ Châu mưa ít, nhiều cây dâu kh ra lá bao nhiêu…”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Sản lượng lá dâu tại địa phương giảm mạnh, nhiều hộ n dân nuôi tằm nhỏ lẻ kh thể tiếp tục, những cố gắng làm thì cũng chỉ thể mua lá dâu từ nơi khác với giá cao. Việc mua bán lá dâu được tính theo “cá” (rổ), mỗi rổ hai mươi cân, giá cả d.a.o động từ mười văn tiền đến một quan tiền, tùy thuộc vào thời tiết, sản lượng, và thời ểm sáng tối mà thay đổi lớn.【Chú thích 1】
Mà tằm ăn nhiều, l một nong (rổ lớn) làm ví dụ, trước khi tằm 'nhả tơ lửa' ăn một rổ lá, sau khi 'nhả tơ lửa' ăn một rổ, sau khi ngủ lớn ăn sáu rổ, trước sau cộng lại ít nhất là một trăm sáu mươi cân.【Chú thích 2】
Theo giá thị trường mua bán lá dâu ở vùng Hồ Châu năm nay, mỗi nong tằm nuôi tốn thêm từ hai lượng bạc, thậm chí là vài chục lượng trở lên so với mọi năm!
Nhiều n dân nuôi tằm căn bản kh đủ tiền chi trả, đành đau lòng bỏ cuộc.
“Giảm bao nhiêu?”
“Khoảng hai ba thành .” Từ chưởng quỹ suy nghĩ một lát, đưa ra một con số khá thận trọng.
Làm ruộng là như vậy, bất kể trồng gì cũng đều dựa vào trời để mà sống. Ông trời vui vẻ, cả năm mưa thuận gió hòa, ban thưởng thêm vài bát cơm mà ăn; nhưng nếu trời kh vui, hạn hán lũ lụt mưa đá, nói đến là đến, tâm huyết một năm một ngày hủy hết cũng kh chuyện hiếm.
Vì vậy những năm trước, dù khó khăn đến m, nàng và phu quân cũng chưa từng nghĩ đến việc làm ruộng. Buôn bán dù khó khăn đến m thì cùng lắm là kiếm ít hơn một chút, nhưng nếu kiếm cơm dưới tay trời, thực sự khả năng mất trắng, kh đủ chi tiêu.
Hai ba thành, lòng Minh Nguyệt chùng xuống, vậy thì tình hình thực tế thể còn tồi tệ hơn.
Sản lượng giảm, nhưng nhu cầu của các xưởng dệt lớn lại kh giảm, như vậy, tơ lụa Hồ Châu tất yếu sẽ tăng giá. Mà sản phẩm của lại là sa, trong tình cảnh kh d nhân trợ giúp, giá bán ba mươi tám lượng đã là độc nhất vô nhị , nếu lại tăng nữa…
Hơn nữa, ảnh hưởng xấu do tình trạng này mang lại kh chỉ giới hạn ở trước mắt.
Sản lượng tơ lụa Hồ Châu giảm, lượng Hà Nhiễm cho mùa thu đ cũng khó mà theo kịp.
Lãnh Hàn Hạ Vũ
“Cố gắng thu mua nhiều hơn một chút ,” Minh Nguyệt nặng nề thở ra một hơi, “tìm thêm những hộ nhỏ lẻ, lần này nếu tìm được hàng tốt, thì ký văn thư với họ, yêu cầu hàng năm đều .”
“Hàng năm đều ?” Từ chưởng quỹ hơi ngạc nhiên: “Năm nay giảm sản lượng, giá cao, năm sau ắt sẽ mới đổ xô đến, chỉ cần thời tiết tốt, sản lượng nhất định sẽ tăng vọt.”
Trước đây nàng từng tìm kh ít hộ nhỏ lẻ, nhưng sau này khi đã hợp tác ổn định với m vườn dâu, n dân nuôi tằm và xưởng dệt lớn, nàng đã cắt giảm những hộ nhỏ chất lượng kh đồng đều.
Chưa có bình luận nào cho chương này.