Hào Thương
Chương 348:
Trong cuộc chiến kéo dài này, Bàng Quản sự thể sẽ tg, nhưng cái giá trả chắc c vô cùng thảm khốc.
Trong thời gian đó, hai bên lại tiến hành thêm vài lần đàm phán, tr cãi vô nghĩa nhiều lần về các chi tiết nhỏ nhặt bao gồm nhưng kh giới hạn ở: “Rốt cuộc ai chịu trách nhiệm phần thuế nào”, “Ai chịu trách nhiệm phí vận chuyển”, “Vải bán kh hết xử lý thế nào, thu hồi hay kh”, vân vân.
Kỳ thực những ều này đều đã tiền lệ, sở dĩ Bàng Quản sự cố chấp kh bu, vẫn là muốn “đánh vào tình cảm”, làm nổi bật sự khó khăn của . Đương nhiên, nếu thể làm đối phương bực bội, từ đó bỏ sót chi tiết… thì càng tốt hơn.
Minh Nguyệt quả thực đã chút phiền lòng.
Đến nỗi sáng sớm ngày mười bảy tháng Ba, khi Xuân Chi nói Hương Lan dẫn theo con cái đã đến, nàng lập tức quyết định đích thân gặp.
Xuân Chi ngẩn , theo bản năng liếc Bàng Quản sự: Ngươi còn đang đàm phán mà.
Minh Nguyệt quay lưng về phía Bàng Quản sự nhíu mày: Bàn cái thá gì, hoàn toàn kh thành ý!
Cứ tạm gác lại đã!
Xuân Chi lập tức hiểu ý, liền thấp giọng nói: “…Từ xa đến… thành tâm… biết ngươi đích thân đến chắc c sẽ vui…”
Minh Nguyệt nén cười, quay đổi sang vẻ mặt bất đắc dĩ xen lẫn vui mừng thầm kín, “Bàng lão bản, thật kh may, ta bằng hữu đến thăm, chỉ sợ thất lễ cáo lui, hay là chúng ta bàn bạc vào ngày khác? Ba ngày nữa , lẽ ba ngày tới ta đều kh rảnh, xin thất lễ, xin thất lễ!”
Nói xong, nàng quay bỏ .
“Giang lão bản!” Kh chứ, ngươi cứ thế mà bỏ ta ? Đi gặp ai vậy chứ! Bàng Quản sự bật dậy, “Giang lão bản xin dừng bước!”
Lãnh Hàn Hạ Vũ
--- Chương 95 ---
Cuối cùng quả nhiên là chia năm ăn năm.
Sau khi thương lượng, song phương chia đều thuế phí, nhưng Bàng Quản sự tự phái đến l hàng, Minh Nguyệt sẽ kh bao chi phí vận chuyển và nhân c phát sinh trong thời gian đó. Sau khi nghiệm thu hàng hóa thì giao tiền tại chỗ, tiền đến hàng .
Giá vốn và giá bán kh cố định, sẽ linh hoạt ều chỉnh dựa trên giá nguyên liệu thô và do số bán hàng.
Ngoài ra về số lượng và chủng loại, Bàng Quản sự kh yêu cầu ngang hàng với Tiết chưởng quỹ, nhưng những loại hàng mà Tiết chưởng quỹ , cũng được cung cấp đồng thời cho .
Hai bên ký kết khế ước ngay trong đêm, và sáng sớm ngày hôm sau đã tiến hành giao dịch đầu tiên, để đảm bảo tiền bạc vào tay.
Gửi Bàng Quản sự , Minh Nguyệt nghỉ ngơi nửa ngày, cùng Xuân Chi lên đường đến nhà Tú Cô.
Đã lâu kh gặp hai mẹ con bọn họ, nhân tiện đến thăm.
Xét th Hương Lan vẫn đang cho con bú, lại đường sá xa xôi, khó tránh khỏi vất vả, Minh Nguyệt đặc biệt dặn cha Liên S tìm mua hai con cá diếc béo. Ngoài ra, còn các món bồi bổ như táo đỏ, nhãn nhục.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Nàng còn l một tấm lụa trơn màu vàng nhạt và một tấm màu x da trời, để may quần áo lót cho hai mẹ con.
Ban đầu khi bán hàng cho Triệu phu nhân, Minh Nguyệt hiếm khi ngẩng đầu quan sát, nên ấn tượng về Hương Lan kh sâu đậm, chỉ lờ mờ nhớ dường như một tỷ tỷ mặt tròn, dáng cao ráo.
Nhưng hôm nay lại, nàng ta lại thành cằm nhọn, cũng tiều tụy. E rằng ngoài việc vất vả đường, việc sinh nở cũng đã tiêu hao lớn khí huyết của nàng.
Xuân Chi vừa th dáng vẻ của nàng ta liền rơi lệ, “Tỷ tỷ tốt của ta, lại ra n nỗi này?”
Hương Lan sờ mặt , chút hư nhược nói: “Kh nói đến cũng được, dù cũng đã vượt qua .”
Nàng trước đó bồi bổ quá mức, suýt chút nữa thì khó sinh, vật vã một ngày một đêm mới sinh được, mất nhiều máu, thân thể chút suy sụp.
Minh Nguyệt xem xét sắc mặt của nàng, quả thực kh tốt, môi cũng tái nhợt, “Đã khám đại phu chưa?”
Hương Lan gật đầu, “Chủ nhà tốt bụng, hôm qua đã giúp mời qua , chỉ nói là sản hậu thân thể hư nhược, lao lực quá độ, dặn uống thuốc bổ.”
Minh Nguyệt liền bảo Nhị Oản: “Ngươi ra sau nói với Tú Cô một tiếng, làm phiền nàng hầm cá diếc lên, cho thêm chút kỷ tử, nếu đậu phụ non, cũng nên thêm một chút.”
Hương Lan vô cùng hoảng sợ, “Thật là làm phiền ngươi quá, lại còn để ngươi tốn kém.”
Nàng và Minh Nguyệt vốn kh giao tình, nghĩ rằng đối phương chỉ nể mặt Xuân Chi, do đó sợ làm phiền Xuân Chi.
“Chà, bằng hữu của Xuân Chi cũng là bằng hữu của ta,” Minh Nguyệt phất tay, cúi xuống đứa bé đang ngủ say trên giường, thấp giọng hỏi, “M tháng ?”
Một cục nhỏ xíu, vẫn còn nhắm mắt, kh ra giống Hương Lan hay kh.
Hương Lan theo, ánh mắt đầy trìu mến, “Sắp được năm tháng .”
Minh Nguyệt th đứa bé trắng trẻo mũm mĩm, liền biết Hương Lan trên đường chắc c kh dễ dàng, “Mang theo đứa bé nhỏ như vậy ra ngoài, mệt mỏi lắm chứ?”
Hương Lan vốn kh muốn tỏ ra yếu đuối, nhưng nghĩ lại, đã bỏ xứ ra , hà cớ gì cố chịu đựng? Nàng thở dài một tiếng, “Vốn định đợi con lớn hơn chút mới lên đường, lại sợ thời gian càng lâu, nhà càng kh nỡ, huống hồ…”
đàn của nàng hối hận .
Ban đầu nói chuyện đâu vào đó, nhưng vừa th là một đứa con trai khỏe mạnh, đàn của Hương Lan chút hối hận: kh nỡ.
Thoát khỏi thân phận nô bộc thật sự quan trọng đến thế ?
Cuộc sống bên ngoài khổ sở biết bao, bọn họ tuy làm nô lệ ở Mã gia, nhưng kh bị gió thổi, mưa dột, chẳng tốt hơn gấp trăm lần những vất vả mưu sinh bên ngoài ?
thậm chí bắt đầu khuyên Hương Lan, “Hay là… thôi ? Ta sợ cha mẹ kh chịu nổi.”
Lỡ như Hương Lan ra ngoài thay lòng đổi dạ thì ? khó khăn lắm mới được đứa con trai này!
Chưa có bình luận nào cho chương này.