Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Hào Thương

Chương 41:

Chương trước Chương sau

M ngày nay thường xuyên th Minh Nguyệt ra vào khách ếm đối diện phố, mỗi lần qua đều liếc thịt dê hai cái, thậm chí lần còn vào hỏi giá, lại ra.

đời xem thịt dê là quý, thịt heo là tiện. Thịt heo mỡ chỉ mười m đồng một cân, còn thịt dê non cần gần ba mươi văn, c lòng dê cũng tám văn, quả thực các gia đình làm ăn chính đáng kh ăn thường xuyên.

“Phát đạt nỗi gì,” Minh Nguyệt chăm chú món ngon trên bàn, kh tiếp lời, “thực sự thèm khát lắm , chẳng còn cách nào khác đành thắt lưng buộc bụng mà ăn một bữa để thỏa cơn thèm thôi!”

Thịt dê vừa được vớt ra khỏi nồi lớn, run rẩy chất đầy đĩa, hơi nóng bốc lên nghi ngút, còn nóng miệng, nhưng Minh Nguyệt đã lâu kh th dầu mỡ thì kh chờ được nữa, phồng má lên thổi mạnh vài cái nhét vào miệng.

“Phù phù, nóng quá, nóng quá…”

Nhưng thật thơm làm ! Vừa vào miệng đã tan chảy, tựa như quỳnh cao (món ngon từ ngọc), quả thực thơm đến phát c.h.ế.t được!

Đây là một bát thịt dê lớn chỉ dành cho nàng, kh còn ai chê nàng ăn nhiều, lại càng kh ai đến giành giật.

Nhận ra ều này, trái tim phiêu bạt đã lâu của Minh Nguyệt bỗng chốc trở nên yên bình.

C dê được nấu từ xương dê và nội tạng, lác đác nổi vài miếng tủy xương trắng mềm, màng trượt, kh nhiều dầu mỡ, rắc thêm chút rau mùi, vô cùng th mát.

Minh Nguyệt ghé sát mép bát, cẩn thận húp hai ngụm, hơi nóng theo cổ họng trôi xuống, mang theo hương thơm đậm đà chảy vào bụng.

Thật tốt, cuộc sống hiện tại thật tốt.

Tác giả lời muốn nói:

Lãnh Hàn Hạ Vũ

Cám ơn các vị đã ném lôi, tốn kém quá tốn kém quá!

Ừm, quả nhiên đồ do chính kiếm tiền mua được hương vị khác biệt!

--- Chương 17 ---

Từ Cố huyện trực chỉ Giang Nam thì ít, Minh Nguyệt đành rút lui một bước, chỉ tìm những chuyến về phía Nam, sau đó sẽ tìm đội cùng trên đường.

Ngày mười ba tháng Tư khởi hành, bên ngoài cổng thành vài cây kim ngân hoa nở rộ, Minh Nguyệt tiến lên vặt một nắm lớn mang theo, mỗi ngày nấu nước uống để giải nhiệt, dần dà, vết bỏng lớn cũng lành.

Trong thời gian đó nàng gặp hai trận mưa lớn, đường đất ngập đầy bùn lầy, bước chân xuống khó lòng rút lên; mặt nước đục ngầu cuồn cuộn, kh phân biệt được phương hướng, vô cùng chậm trễ, mãi đến chiều ngày mùng mười tháng Năm, Minh Nguyệt mới trở lại Hàng Châu.

Lúc này Hàng Châu đã khá nóng, kh giống cái khô nóng của phương Bắc, đây là một kiểu nóng bức oi ả như đang trong lồng hấp.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

So với bị nướng, Minh Nguyệt càng sợ sự ẩm ướt khó chịu này.

Cả tòa thành lớn, tựa hồ như một quán bán bánh bao đang hầm hơi hì hục. Ánh nắng chiếu xuống đá lát đường phản lại mặt , trắng lóa cả một vùng, mắt cũng kh mở nổi. Y phục ẩm ướt dính chặt vào da thịt, mỗi hơi thở đều vô cùng nghẹt thở, quả thật khó chịu vô cùng.

Cố gắng lắm mới đến được khách ếm, Tú Cô hai tháng kh gặp đã kinh ngạc, vội đỡ nàng đến dưới bóng cây ngồi, tự cầm quạt nan quạt mát cho nàng, lại sai nhà l nước, “Nắng độc thế này, môi ngươi trắng bệch ra kìa, nhất định là trúng nắng , mau rửa mặt đã.”

bà quay đầu lại gọi vào trong nhà, “Xảo Tuệ, Xảo Tuệ! Minh tỷ tỷ của con đến , mau mang một bát Hương Nhu Ẩm ra đây!”

Lời vừa dứt, cô bé mặc áo sa màu vàng ngỗng đã ôm một chiếc bát sứ nhỏ ra, “Tỷ tỷ mau uống .”

Minh Nguyệt miễn cưỡng cười, kh kịp nói lời cảm ơn, đã nhận l uống ngay.

Chưa nói đến việc đúng bệnh hay kh, bát Hương Nhu Ẩm này chắc hẳn luôn được bọc trong túi thạch tiêu (nitrat), nên vô cùng mát lạnh, lại một mùi thơm thoang thoảng, uống xong một bát quả thật dễ chịu hơn nhiều.

Minh Nguyệt rửa mặt và cổ, nghỉ ngơi một lúc, dần dần l lại tinh thần, nghe Tú Cô nói: “Thật trùng hợp, hôm nay bên này lại kh còn phòng trống. Ngươi đừng vội, ta hỏi m nhà bên cạnh xem .”

Minh Nguyệt cảm ơn, tự cầm quạt nan quạt mát, Tú Cô ngồi thêm một lát .

Kh lâu sau, Tú Cô quay lại, trán lấm tấm mồ hôi vì nóng, “Tìm được một nhà , ra ngoài rẽ tay trái hai trăm bước, nhà trồng một cây đào trước cửa. Lát nữa mặt trời lặn ta sẽ đưa ngươi qua. Sáng mai ta sẽ dọn phòng, ngươi lại quay về đây ở, Xảo Tuệ cũng nhớ ngươi lắm.”

Minh Nguyệt lại lần nữa cảm ơn, Tú Cô liền cười, “Tương phùng tức là duyên, khách khí như vậy làm gì.”

Minh Nguyệt trịnh trọng nói: “Tuy là duyên, nhưng cũng là nhờ ngài nhiệt tình, tốt bụng.”

Những kh rời xa quê hương lẽ khó lòng hiểu được cảm giác này. Ở nơi xa lạ, một như vậy giúp đỡ, việc gì cũng hồi đáp, còn quý hơn bất cứ ều gì khác.

Đi đường dưới trời nóng bức quả thực kh dễ chịu, đầu Minh Nguyệt đau suốt cả một ngày, một đêm kh ngủ được. Sáng hôm sau dậy sớm cũng kh khẩu vị, khi dọn về bên Tú Cô vẫn còn ủ rũ. Mãi đến khi mặt trời lặn, kh khí mang theo chút mát mẻ, nàng mới dần dần hồi phục.

“Minh tỷ tỷ,” Xảo Tuệ ríu rít gõ cửa, “Nương nấu cháo cá lát, tỷ tỷ ăn chút .”

Minh Nguyệt định từ chối, nhưng cô bé đã kêu lên: “Nóng lắm, tỷ tỷ, sẽ bị đổ mất!”

Làn da trẻ con non nớt, kh thể để bị bỏng. Minh Nguyệt vội mở cửa, th Xảo Tuệ đang cầm một chiếc bát sứ nhỏ mỉm cười với .

“Tiểu cơ linh quỷ.” Minh Nguyệt bật cười, nhận l bát cháo.

Cá lát là cá tươi vừa bắt được, dùng d.a.o sắc thái mỏng, sau đó vắt nước gừng non để trộn, thả vào cháo nóng là được. Cá vừa tươi vừa mềm, kh hề mùi t. Vừa mở nắp ra, hương thơm ấm áp của gạo đã xộc thẳng vào mặt, những lát cá cuộn tròn như cánh hoa cúc ẩn hiện trong làn cháo bóng mịn, e ấp đến nỗi khiến bụng nàng đói cồn cào.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...