Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Hào Thương

Chương 420:

Chương trước Chương sau

Ven đường khá nhiều hoa dại, nhưng ngồi cao trên lưng ngựa thật khó hái. Lòng Tô Tiểu Lang khẽ động, cả đột nhiên rời khỏi yên ngựa, chỉ một chân đạp trên bàn đạp, phóng xuống đất thật nh. Với động tác nhẹ nhàng mà mau lẹ, ngắt l một đóa hoa nhỏ đỏ thắm rực rỡ.

gia!"

Tiểu lang quân trẻ tuổi khỏe khoắn xoay trở lại yên ngựa, cẩn thận thúc ngựa tiến lên. Cánh hoa nhỏ đang cầm khẽ lay động theo gió, giống hệt tâm trạng đang d.a.o động của . Hai gò má ửng hồng, trán lấm tấm những giọt mồ hôi long l, nhưng đôi mắt còn sáng hơn cả những giọt mồ hôi , chứa đựng hình bóng của nàng.

Minh Nguyệt mỉm cười, trịnh trọng nhận l đóa hoa nhỏ, cài thẳng lên tóc mai. "Đẹp lắm, ta thích."

Niềm vui khó tả dâng đầy lồng n.g.ự.c Tô Tiểu Lang, niềm hân hoan thầm kín lan khắp tứ chi bách hải, cuối cùng tràn ra cả khóe mắt, đầu mày.

Lãnh Hàn Hạ Vũ

C việc trong thành bận rộn, Minh Nguyệt đã lâu kh tới xưởng nhuộm. Hôm nay nàng đột nhiên tới mà kh báo trước, mọi vừa kinh ngạc vừa mừng rỡ. Cao đại nương nhận được tin, lập tức sai g.i.ế.c thêm một con dê.

Minh Nguyệt dứt khoát lăn xuống ngựa, ném dây cương và roi ngựa cho giữ cổng, nghe vậy liền cười nói: "Kh cần làm phiền vậy đâu, mọi ăn gì ta ăn n là được."

Cao đại nương cười, "Xem lời Đ gia nói kìa. Nếu Đ gia kh bận, chi bằng xem ngọn núi mới mà chúng ta đã bao lại. Giờ đã được chỉnh trang tốt hơn nhiều ."

Trước đây Minh Nguyệt chỉ bao một ngọn đồi nhỏ nằm sát xưởng nhuộm. Sau này nhân lực ngày càng nhiều, những thứ Cao đại nương trồng trọt và chăn nuôi cũng ngày càng tăng, th hơi chật chội, Minh Nguyệt dứt khoát bỏ ra m trăm lượng bạc nữa, bao luôn hai ngọn đồi nhỏ liền kề.

Hiện tại ba nơi cộng lại đã được hơn ba trăm hai mươi mẫu đất.

Hai ngọn núi sau này c dụng riêng biệt: một ngọn chuyên nuôi các loại gia cầm gia súc như gà, vịt, ngỗng, ngựa, bò, dê, lợn; ngọn còn lại trồng rau, cây ăn quả, và còn đào một cái ao lớn để nuôi cá, nuôi tôm, trồng hoa sen.

Cao đại nương vốn còn kiêm quản việc bếp núc, khó tránh khỏi bận rộn kh xuể, bèn báo cho Thất nương biết, chiêu mộ m phụ nữ nh nhẹn gần đó đến phụ giúp việc quản lý.

Kể từ đó, Minh Nguyệt vẫn chưa từng đến xem qua!

Minh Nguyệt biết tài năng của Cao đại nương, cũng muốn xem hiện giờ mọi thứ đã thành hình ra , liền vui vẻ đồng ý.

Cao đại nương cả đời thích nhất là khoe thành quả của với khác, lúc này mày nở mặt cười, dắt một con la đến dẫn đường.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Đầu tiên họ qua ngọn núi ban đầu nằm sát xưởng nhuộm. Giờ đây, các ngôi nhà, kho chứa tạp vật và n cụ, cùng với bếp ăn mới đều đã được xây xong, kiên cố và bền chắc, toát lên cảnh tượng phồn thịnh.

Lúc này mọi đều đang làm việc trong xưởng nhuộm, trên núi trống vắng, thỉnh thoảng Lương Ngư cùng vài khác dắt chó, cưỡi ngựa tuần tra, họ đều dừng lại chào Minh Nguyệt.

Th bọn họ sắc mặt hồng hào, mắt sáng rực rỡ, nói chuyện trung khí đầy đủ, liền biết cuộc sống trôi qua tốt đẹp, Minh Nguyệt hài lòng.

Sau khi vượt qua đỉnh ngọn đồi nhỏ này, thể th cảnh x tươi um tùm ở phía đối diện: từng mảnh vườn cây ăn quả, từng luống rau đều được chăm sóc vu vắn chỉnh tề, tươi tốt dị thường, một cái kh th được ểm cuối.

Minh Nguyệt hứng thú quan sát một lượt, còn nhảy xuống ngựa đến gần xem xét kỹ lưỡng: "Hiện giờ rau củ quả dùng hằng ngày ở xưởng nhuộm và Minh Viên đều l từ đây ?"

Cao đại nương mặt mày rạng rỡ, tự hào nói: "Kh chỉ vậy đâu, nơi này s, liên tục, sản lượng cực kỳ dồi dào, còn thường xuyên mang vào thành bán l tiền nữa cơ!"

Trước kia khi chỉ một ngọn đồi, Cao đại nương đã thể tự cung tự cấp cho xưởng nhuộm, ngoài ra còn thỉnh thoảng cung cấp một ít rau củ cho Minh Viên. Sau này Minh Nguyệt lại hào phóng bổ sung thêm hai ngọn núi, thì đồ ăn quả thực dùng kh hết.

Minh Nguyệt nghe vậy cũng vui mừng, "Thế thì tốt quá ."

Chốc lát nữa hỏi xem cụ thể bán ở đâu, nếu kh tiện thì chi bằng trực tiếp gửi đến Hối Vân Lâu, cũng đỡ cho bên đó vất vả khắp nơi tìm mua.

"Thất quản sự đều ghi lại trong sổ sách cả, nói rằng sau này nếu nơi đây sửa chữa lớn nhỏ hay ai bị ốm đau bệnh tật gì thì kh cần xin tiền c quỹ nữa." Cao đại nương nói.

Minh Nguyệt nghe xong liên tục gật đầu, phương pháp này khá tốt, thật khó cho bọn họ khi tính toán kỹ lưỡng như vậy.

Lát nữa ta sẽ hỏi Thất nương xem mỗi tháng bao nhiêu lợi nhuận dư, nếu kh đủ thì ta sẽ thêm vào một chút, tránh để họ bó tay bó chân.

Cao đại nương thao thao bất tuyệt kể lể: "Hiện giờ cũng trồng được nhiều cây ăn quả, nhưng đa số kh thể ra quả ngay trong năm, hoặc hương vị kh được ngon. Nh nhất cũng sang năm hoặc năm sau nữa mới th hiệu quả. Đến lúc đó, đồ ăn trái cây hai bên cũng kh cần mua ở ngoài, còn thể dư ra một ít để chế thành mứt quả, hoặc tự giữ lại ăn từ từ, hoặc mang vào thành đổi tiền, đều được hết."

M vừa vừa nói, nh đã đến chân núi. Minh Nguyệt phát hiện hai ngọn núi này đều được rào lại bằng hàng rào.

Kh đợi nàng hỏi, Cao đại nương đã chủ động giải thích: "Bên này nhiều dưa quả rau củ, bên kia lại nuôi gia súc và gà vịt ngỗng. Chúng nó cũng kén ăn lắm, sợ chúng chạy qua phá hoại trái cây. Rào lại thế này thì kh sợ nữa, cũng thể đề phòng ngoài lạc, trộm cắp, hay gia súc lạc."

Chưa lên núi đã nghe th tiếng động của gia súc. Đi sâu hơn nữa, mùi hương cũng ập đến.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...