Hào Thương
Chương 56:
Minh Nguyệt thầm nghĩ, ta một , Đại Th Lừa một con, Thất Nương một , cộng thêm mười m thớt vải, vẫn còn dư chỗ.
Sau khi xuống thuyền đến Cố Huyện còn năm sáu ngày đường, lúc đó trang bị đủ gia súc cho Thất Nương cũng chưa muộn, còn tiết kiệm được chi phí lại trên thuyền nữa.
Sáng sớm ngày mùng sáu tháng Bảy, Minh Nguyệt dẫn Thất Nương Tô Châu, mùng tám sau khi neo đậu tại bến tàu, nàng trước tiên đến Thủy ty nha môn địa phương nộp phiếu.
Vị sai dịch phụ trách việc này nheo mắt lật xem sổ đăng ký tàu thuyền, "Ban ngày hết , chỉ một chiếc thuyền đêm nay về giao ca, sáng sớm mai khởi hành, kh? Sau đó thì nhiều hơn."
Ngày mai còn l hàng, Minh Nguyệt nói: "Ta cần thuyền sáng sớm ngày kia."
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Đặt xong thuyền, Minh Nguyệt liền tìm khách ếm, Thất Nương nhỏ giọng nói: "Đ gia, ta kh cần ở đâu."
Nàng xót tiền.
Minh Nguyệt bật cười, "Kh đã nói , ta ăn gì ngươi ăn n, ta ngủ đâu ngươi ngủ đó, cho dù ngươi kh ngủ, chẳng lẽ ta cũng kh ngủ ? Nghĩ gì thế, ngươi trải chiếu nằm đất, hai ta chung một phòng."
Thất Nương lúc này mới yên lòng, sau khi nhận phòng lại dùng một tay bị thương trải giường, dâng cơm, vô cùng ân cần, sợ bị đuổi .
Tô Châu về đêm cũng vô cùng náo nhiệt, hai ở gần s nước, từ xa nghe th tiếng đàn sáo hòa lẫn tiếng ca du dương nhờ âm th nước truyền đến, như sợi tơ lơ lửng, vô cùng quyến rũ.
Hai áp sát cửa sổ, ngẩn ngơ lắng nghe suốt nửa ngày, ngắm ánh và ánh trăng lung linh trên mặt nước, đưa mắt các tiểu nương tử và c tử da trắng nõn nà, tươi tắn lại, vô cùng thú vị, cho đến khi bụng Minh Nguyệt bắt đầu réo lên vì đói.
Trời tối đen, nhưng đèn đuốc đường phố vẫn sáng rực, từ trên cao, chúng đẹp kh kém gì những chiếc đèn hoa đăng trôi dập dềnh trên s nước qu co. Đó là những tiểu phiến bán hàng rong và những chạy việc.
Minh Nguyệt bỏ ra bốn mươi đại tiền gọi một chậu hoành thánh tam tiên cỡ lớn, một đĩa thịt kho tương hạt măng tre màu nâu đỏ bóng mỡ và một đĩa lươn xào lớn thơm lừng, ép Thất Nương đang e dè cùng ăn.
Giờ đây nàng đã dần thích nghi với khí hậu ẩm ướt, nóng bức của phương Nam, khẩu vị cũng từ từ hồi phục, muốn ăn thịt. Làm c việc chân tay mà bụng kh dầu mỡ thì căn bản kh thể chịu nổi.
Hoành thánh thịt, thịt kho tương thì khỏi nói, béo mà kh ng, nạc mà kh khô, khối thịt run rẩy tr thật thèm thuồng. Hoàng thiện (lươn) tính ấm, thể bổ hư tổn, ích khí trừ thấp, vừa hay nàng gần đây suy nhược nghiêm trọng, lại thể khử bớt ẩm thấp trong .
Ăn một bữa no nê, Thất Nương ngay cả trong mơ cũng còn mím môi thèm thuồng.
Ước gì ngày nào cũng thể sống những ngày như thế này...
Ngày thứ hai, Minh Nguyệt quay lại bến tàu, dọc theo các thuyền lớn nhỏ ken đặc mà tìm kiếm, cuối cùng cũng phát hiện ra chiếc thuyền chở hàng treo biển hiệu "Tiệm Tiết Ký".
11_Hai bên l ra nửa phần phiếu đã xé để đối chiếu, xác nhận kh sai sót, làm của Tiết Ký mới cho Minh Nguyệt lên thuyền chọn hàng.
Chiều tối Minh Nguyệt gói kỹ vải vóc, dặn dò Thất Nương cẩn thận, "Chuyến này Hồ ty Tô tú và gấm mịn mỗi loại tám thớt, ngày mai lên thuyền nhất định sẽ quan sai kiểm tra, ngươi ta mỗi mang một nửa, đến lúc đó ngươi chỉ cần nói giọng quê, giả làm bộ dạng hai ta thuê thuyền chung..."
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Thất Nương kh hiểu, nhưng đủ nghe lời, nghiêm nghị gật đầu, sau đó lo lắng đến mức mất ngủ cả đêm, sợ làm hỏng c việc đầu tiên mà Đ gia giao phó.
Sáng sớm mùng mười tháng Bảy, hai một con la lớn đến bến tàu.
Bên cạnh bến tàu dựng một lều mát, đã quan thuế lười biếng ngồi trong đó nhâm nhi trà, th hành lý hai mang theo khá lớn, cố ý gọi lại kiểm tra, "Mang theo thứ gì, bao nhiêu? Hai ngươi là đồng bọn kh, đến nơi nào?"
Minh Nguyệt vội vàng đưa phiếu, "Mang vải vóc và sách vở cho thân hữu," chỉ vào Thất Nương nói, "Vì trong túi thẹn thùng, nên đặc biệt tìm chia sẻ chi phí, xuống thuyền sẽ mạnh ai n ."
Quan thuế xem xong phiếu, lại hành lý, quả thật là vải vóc và sách vở, Thất Nương, "Các ngươi kh quen biết?"
Thất Nương chớp mắt, há miệng phun ra một tràng tiếng Mân Nam.
Quan thuế: "...Nói quan thoại!"
Thất Nương vội vàng, lại là một tràng tiếng Mân Nam.
Quan thoại của nàng thật sự kh tốt.
Minh Nguyệt vẻ mặt thành khẩn, "Quả thật kh quen biết, giờ trung gian kh ở đây, dân nữ cũng nghe kh hiểu."
Quan thuế nghe đau cả đầu, tiện tay ném phiếu lại cho Minh Nguyệt, kh kiên nhẫn xua tay, "Qua! Qua! Cho qua."
Tác giả lời muốn nói: Hai chương gộp lại nha! Vẫn còn một chương nữa!
--- Chương 22 ---
Thuê thuyền riêng sạch sẽ lại nh chóng, lại xuất phát từ Tô Châu, chỉ chín ngày đã tới bến tàu Ứng Thiên Phủ, Minh Nguyệt lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.
Quả nhiên đắt cái lợi của đắt...
Khi Minh Nguyệt đang cảm thán, Thất Nương đang cố gắng l.i.ế.m môi, duỗi cổ ra sức hít thở hệt như một con cá bị ném lên bờ.
Nàng là Mân Nam, trước kia nơi cực bắc từng đến chính là Hàng Châu , giờ đột nhiên đến Ứng Thiên Phủ, môi và mặt sắp nứt toác ra vì khô, những chỗ mồ hôi chảy qua đều đau rát.
"Ngươi chịu được kh?" Minh Nguyệt hỏi.
Thất Nương gật đầu lia lịa. Chết cũng c.h.ế.t trên đường!
Minh Nguyệt ều chỉnh khăn che mặt, nhận ra hướng liền bước vào thành, vừa vừa an ủi: "Quen sẽ ổn thôi, hai lần đầu ta tới phương Nam cũng kh chịu nổi, khắp nổi mẩn, nửa đêm ngứa đến tỉnh giấc, làm ngủ được! Lại thêm thủy thổ bất phục, liên tục m ngày ăn vào là nôn ra, chỉ thể uống nước..."
Lần trước đến Hàng Châu, chỉ trong vài ngày ngắn ngủi nàng đã sụt cân đến mức kh còn ra hình , giờ vẫn chưa phục hồi lại được.
Chưa có bình luận nào cho chương này.