Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Hào Thương

Chương 72:

Chương trước Chương sau

Lâm thái thái đành đứng yên, nhưng toàn thân vẫn kh được tự nhiên.

Chớ nói chi hiện tại, ngay cả lúc còn trẻ, nàng cũng chưa từng mặc màu sắc tươi sáng như thế này.

"Da dẻ Phu nhân hơi hồng, màu x thu hương tuy tốt, nhưng dễ làm da bị vàng hơn..." Minh Nguyệt đã sớm nhận ra, ngay cả khuôn mặt hơi vàng cũng chia ra nhiều loại khác nhau. loại vàng cháy, loại vàng pha đen, nhưng loại lại như Lâm thái thái, vàng pha hồng, hợp với các màu đỏ nhạt như đỏ san hô, tím củ sen, thậm chí cả vàng gà con, x đêm trăng, x rêu mờ ảo cũng được. Màu quá sáng, quá tối, hoặc màu vàng pha x đều kh tốt, còn màu x thu hương lại là đại kỵ.

Hơn nữa, Lâm thái thái thấp , cổ lại kh dài, mặc áo cổ tròn hoặc tà xiên càng dìm chiều cao, tr vẻ uể oải. Áo đối khâm (hai vạt đối nhau) hợp với gầy lùn, khiến th nàng đứng thẳng và gọn gàng hơn.

"Lại đây, ta xem nào!" Lão thái thái sáng mắt, gọi con dâu đến gần kỹ, " mắt ta hoa kh? tr nàng sắc khí tốt hơn hẳn thế này?"

Lâm thái thái cũng chút kích động, quay sang hỏi con gái, hiếm khi tỏ vẻ ngượng ngùng: "Mẫu thân mặc cái này sẽ kh quá nhẹ nhàng, thiếu nghiêm túc chứ?"

Con gái nàng đã xem được một lúc, nghe vậy liền cười: "Theo con th, Mẫu thân lẽ ra trang ểm thế này từ sớm , màu này cực kỳ hợp với , lại là hoa văn ẩn, kh cần thêu thùa thêm cũng trang nhã, ổn trọng."

Lão thái thái dứt khoát quyết định: "Tấm này l," lại hứng thú nói với Minh Nguyệt, "Ngươi mắt lắm, chọn thêm vài tấm nữa."

Sau này cứ mặc như thế, đỡ cho kh biết lại tưởng trong nhà hai bà lão!

Ha, việc làm !

Minh Nguyệt vui vẻ nhận lời, lập tức vận dụng mười tám phép võ nghệ đã học được trong đời, dùng lời lẽ hoa mỹ như hoa sen nở rộ, lại chọn thêm cho Lâm thái thái một tấm màu xám bạc, một tấm màu vàng ngỗng đậm, và một tấm màu đỏ san hô.

Xám bạc khí phái, vàng ngỗng đậm thì tao nhã, đỏ san hô thì ôn nhuận, tuy kh màu trầm, nhưng cũng kh hề phù phiếm, hợp với thân phận và khí chất kh phô trương của Lâm thái thái. Ba màu này tùy ý phối hợp cũng đẹp, thể may thành từng bộ riêng, khi cao hứng thì phối xen kẽ, một bộ thể mặc như m bộ.

Lão thái thái và Vương tiểu thư vô cùng hứng thú trong suốt quá trình, ngay cả vị Thiếu nãi nãi ít lời cũng nói cười vài câu, khen ngợi mẹ chồng khí phách.

Còn Lâm thái thái… kh nói nàng kh thích vải đẹp, mà là vì thói quen luộm thuộm suốt bao năm qua, đột nhiên được ăn diện, chỉ cảm th toàn thân kh được tự nhiên, tay chân kh biết để vào đâu, lại còn chút xấu hổ vô cớ, tự th đã hơn bốn mươi tuổi mà vẫn còn quá chú trọng việc ăn mặc, thật kh hay...

Nhờ sự hưởng ứng của ba thế hệ già trẻ, tủ quần áo của Lâm thái thái quả thực nên thay mới. Minh Nguyệt một hơi bán cho Vương gia chín tấm lụa, cười đến kh ngậm được miệng, trong lòng thầm phong nơi đây là tân phong thủy bảo địa.

Đợi mọi tản , đầu óc nóng ran của Lâm thái thái dần dần bình tĩnh lại, nàng sờ sờ lại tấm vải trên bàn, vẻ hơi hối hận, nhưng cũng d lên một chút mong đợi xa lạ mà ngay cả bản thân nàng cũng kh nhận ra.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Nhớ lại lúc nàng mới gả về, tửu lầu Vương gia vẫn chỉ là một quán ăn nhỏ. Trên hai lão, dưới con cái, ở giữa trượng phu, chỉ nàng là phụ nữ trẻ khỏe, vừa lo việc nhà, vừa chăm sóc gia đình, lại còn coi sóc việc kinh do, l đâu ra thời gian rảnh rỗi mà chú trọng ăn mặc? Chẳng qua là với l cái gì mặc cái đó mà thôi…

"Ừm, lần này chọn kh tệ!" Vương đại quan nhân vừa từ chỗ Lão thái thái vấn an trở về, vừa vào cửa đã th thê tử thất thần dưới ánh đèn, đến gần thì sững sờ: "Hôm nay nàng thoa phấn ?"

Lâm thái thái chợt hoàn hồn, theo bản năng đáp: "Lại kh ra ngoài..."

Nàng nhớ ra ều gì đó, cúi đầu , phát hiện tấm vải trên cùng chính là màu tím củ sen nhạt mà ban ngày nàng mặc lên tôn sắc khí. Lúc này dưới ánh đèn chiếu vào, ánh lụa tinh tế phản chiếu lên khuôn mặt, lại càng thêm phần duyên dáng hơn ban ngày.

"Hôm nay Nương nói ta mặc cái này tốt," Lâm thái thái há miệng, ngượng ngùng nói, "Ta nghĩ..."

"Còn nghĩ gì nữa?" Vương đại quan nhân cười nói, "Mua thì đã mua , cứ làm hết !"

lập tức gọi đến: "Đi nói với thợ may, ưu tiên may gấp hai bộ y phục cho Phu nhân theo kiểu dáng đã định hôm nay."

Mau mau đổi , trước đây mỗi lần hai cùng nhau ra ngoài, tr cứ như cách nhau cả một thế hệ!

Nói nói lại, đây là lần đầu tiên hai vợ chồng cùng nhau bàn bạc chuyện may quần áo cho nhau, khó tránh khỏi cảm giác xa lạ, nhưng nghĩ kỹ lại thì lại một hương vị khác lạ.

Cho đến tối ngủ, Lâm thái thái vẫn còn hơi bồn chồn: "Ta tuổi lớn thế này ..."

Vương đại quan nhân bật cười: "Ta còn lớn hơn nàng ba tuổi đây, chẳng vẫn mặc đỏ mặc lục ?"

Càng già càng nên mặc đồ tươi mới và tươm tất một chút. vốn đã toát ra mùi ẩm mốc, nếu còn mặc đồ c.h.ế.t chóc, chẳng thành xác c.h.ế.t biết ? Còn sống làm gì cho vui nữa!

Lâm thái thái phụt cười, đẩy một cái: "Ai như chứ."

Vương đại quan nhân cũng kh bận tâm, cười m tiếng lại hào sảng nói: "Con sống trên đời, cỏ cây một mùa thu, bận tâm nhiều làm gì! Khi nào thể vui vẻ thì cứ vui vẻ thêm chút !"

Lãnh Hàn Hạ Vũ

Lời tác giả: Kiểu dáng và màu sắc trang phục vẫn quan trọng đ! Mọi đừng mù quáng chạy theo trào lưu nhé, trào lưu sẽ nh chóng qua , cái gì hợp với mới là vĩnh cửu!

--- Chương 27 ---


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...