Hào Thương
Chương 79:
"Đúng , đèn lồng hoa đều dấu ấn đúng kh?" Minh Nguyệt chỉ vào vết ấn bằng đất sét đỏ dưới đáy mẫu vật nói.
"Phàm là đèn lồng của nhà ta đều dấu ấn, đây gọi là uy tín! Nếu bị hỏng, cô nương còn thể mang đến đây sửa chữa nữa." Tiểu nhị liếc mắt một cái đã tính xong giá tiền, "Cô nương mua nhiều, giá gốc là một lạng rưỡi một cái, tính cho cô một lạng bốn. Chắc là để tặng , ta sẽ tặng kèm thêm một hộp gi hoa nữa."
Minh Nguyệt lại chọn thêm một chiếc đèn lồng Thỏ. Tú Cô giúp đỡ nàng nhiều, tính tình cũng sảng khoái, nếu đưa lễ vật thẳng thừng chắc c kh nhận, chi bằng mua cho Xảo Tuệ một món đồ chơi tinh xảo.
Chờ chuyện nhà cửa xong xuôi, chắc c tạ ơn riêng.
"Ta kh cần hộp, tổng cộng chín chiếc, tính cho ta một lạng mốt!" Mười m lượng bạc đó, Minh Nguyệt cố gắng hạ giá.
Lòng lợn nằm trong bụng lợn, làm gì thứ gì được cho kh, ta mới kh mắc bẫy đâu. Cũng kh cần hộp, cứ thế đóng vào cái rương nhỏ mang về, lắp ráp xong xách đến, tiện tay cắt một mảnh lụa đẹp đẽ phủ lên, khi tặng thì nhẹ nhàng rút ra, xuất hiện kinh ngạc, sau đó thể thu lại để dùng lần sau, kh tốn một đồng nào!
Một lượng bạc thì kh thể nào là một lượng, hai bên cò kè bớt một thêm hai một hồi, cuối cùng chốt giá là một lạng ba tiền.
Minh Nguyệt muốn bồi dưỡng Thất Nương, sau khi ra khỏi tiệm bèn hỏi: "Ngươi th ta mua những thứ này để làm gì?"
Thất Nương suy nghĩ một chút, "Tặng ? Những ở Cố huyện."
" ngươi th ta làm việc thừa thãi kh?" Minh Nguyệt cười hỏi.
Thất Nương lắc đầu, "Đ gia là bản lĩnh, làm như vậy tự lý lẽ của ."
"Kh, ngươi nghĩ cho kỹ," Minh Nguyệt dừng bước, vào mắt nàng ta, "Ngươi kh thể tự xem là làm c chỉ biết bán sức, liều mạng. Sau này ta thể sẽ cần ngươi giúp ta làm nhiều việc quan trọng, chỉ biết theo thôi thì kh được."
Bán sức thì ai mà chẳng biết làm? Trên bến tàu cả đống ! M chục đồng tiền là thể sai khiến cả ngày trời!
Cơ nghiệp càng mở rộng, c việc càng nhiều. Một cây khó chống, Minh Nguyệt cần tâm phúc thật sự, chứ kh một khúc gỗ chỉ bốn cái chân biết chạy.
Việc quan trọng ư? Thất Nương theo bản năng lắc đầu, "Kh kh, ta kh làm được."
"Ngươi làm được!" Minh Nguyệt khẳng định chắc nịch, "Ta sẽ kh lầm đâu. Trước đây ngươi nhát gan, giờ kh cũng đã biết đánh trả ? Trước đây ngươi cũng kh biết nói Quan thoại, giờ kh cũng học được kh ít ? Đến cả phương ngữ phương Bắc ngươi cũng biết vài câu, lụa là cũng nhận ra được m loại..."
Thất Nương chớp chớp mắt, à, kh ngờ, ta đã học được nhiều đến thế ?
Minh Nguyệt cuối cùng thêm một câu đ thép, "Nếu ngươi kh làm được, sau này ta sẽ tìm khác."
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
"Được!" Gân x trên trán Thất Nương nổi lên, "Đ gia, ta làm được!"
Chưa từng ai đối tốt với nàng như vậy, chưa từng ai nghĩ rằng nàng thể làm nên chuyện, nàng kh muốn rời !
Minh Nguyệt cười hài lòng, " thế chứ."
Nàng dẫn Thất Nương chầm chậm bước , th bên đường bán quýt, bèn dừng lại chọn lựa, "Ta muốn họ nhận hàng của ta, chỉ nhận hàng của ta."
Ví dụ như ở đây rõ ràng nhiều bán quýt, thoạt dường như chẳng khác gì nhau, nhưng lại bận rộn kh xuể, lại chẳng l nửa khách.
Nàng nhất định trở thành bận rộn kh xuể kia.
Thất Nương kh hiểu lắm, "Đ gia siêng năng, hàng nhập vào lại mới lại tốt, tự nhiên mọi sẽ đến mua của ngài."
Chủ sạp chủ động bóc một quả quýt đưa tới, mùi thơm th mát lập tức lan tỏa, "Nếm thử , ngọt lắm! Nếm hẳn mua."
Minh Nguyệt cầm l, nếm một múi, quả nhiên chua chua ngọt ngọt, dễ ăn, lại bảo Thất Nương cũng ăn.
Nói về chọn quýt, Thất Nương xuất thân từ Mân Nam sành sỏi hơn Minh Nguyệt nhiều. Nếm xong th vị ngon, nàng bèn cúi xuống chọn lựa trong đống quýt màu đỏ cam.
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Nàng dường như khả năng phi thường là thấu bên trong quả quýt, hai tay bắt l nh, chỉ một lát đã chọn được một đống lớn, quay đầu Minh Nguyệt: Đã đủ chưa?
Minh Nguyệt gật đầu, Thất Nương liền bảo đó cân, còn kh quên nhắc nhở, "Đừng gian lận cân thiếu nhé, ta vừa đặt tay lên là biết ngay!"
"Ta bán quýt ở đây qu năm, nửa thành này đều quen mặt ta, còn gửi hàng đến nhiều nhà lớn nữa đ! Nương tử cứ yên tâm!" Chủ sạp cười hề hề đưa cân quay lại cho nàng xem, "Cô nương kỹ xem, ba cân một lạng cao chót vót, tính cô ba cân thôi nhé!"
Minh Nguyệt gật đầu, chủ sạp liền cúi xuống l ra một "tấm" vật tr như chiếc chiếu màu vàng x từ dưới sạp hàng, dùng một tay giũ mạnh, hóa ra là một chiếc túi lưới lớn bện bằng cỏ nước! Những quả quýt tròn vo nằm lọt vào bên trong, màu sắc càng thêm rực rỡ, tr đẹp mắt!
"Ăn ngon thì lần sau lại ghé!" Chủ sạp đưa túi lưới qua, còn tiện tay bỏ thêm hai quả vào, cười nói.
Thất Nương nhận l cân thử, quả nhiên đủ cân.
Minh Nguyệt nh chóng ăn xong quả quýt chủ sạp đưa cho để nếm, chỉ cảm th th mát sảng khoái, đầy miệng nước bọt, vẫn còn thèm, bèn lại l thêm một quả trong túi lưới, vừa vừa ăn. Nàng ăn vài múi, lại đút vào miệng Thất Nương vài múi, tiếp tục chủ đề vừa , "Hàng ta nhập vào quả thật kh tồi, nhưng làm dám đảm bảo hàng của ta lúc nào cũng mới và tốt được? Lỡ như khác cũng siêng năng như ta, cũng làm giống hệt ta thì ?"
Nói cho cùng, bán quýt và bán vải cũng giống nhau, chỉ gói gọn trong b nhiêu ngọn núi, b nhiêu xưởng dệt, ai cũng thể nhập hàng.
Mấu chốt là xem cách bán.
Chưa có bình luận nào cho chương này.