Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Hào Thương

Chương 94:

Chương trước Chương sau

Trước đây Minh Nguyệt chỉ là trò đùa nhỏ, Hồ chưởng quỹ quả thực kh để nàng vào mắt. Nhưng sau vài lần giao đấu vô hình, đã thay đổi chủ ý. Hồ Ký kinh do tại địa phương nhiều năm, buôn bán thẳng xuống các hương trấn bên dưới, đường tiêu thụ rộng. Chẳng sẽ tốt hơn việc nàng ta tự lung tung va vấp khắp nơi hay ?

Đúng như câu 'hòa khí sinh tài', như thế thì Hồ Ký bớt được rủi ro về nhập hàng, lại thể thường xuyên nhập hàng mới hơn các nhà khác, kh sợ thiếu hàng để bán. Vị Minh lão bản kia cũng kh cần lo lắng hàng tồn đọng, bán kh được... Nhưng giờ thì ! Nghĩ đến đây, Hồ chưởng quỹ kh nhịn được trừng mắt con trai một cái thật mạnh.

Nhưng giờ đây, tất cả đã bị nghiệt chướng này làm hỏng hết !

Đến bước này, Tiểu Hồ chưởng quỹ cũng tỉnh táo lại, ngượng nghịu nói: "Nhưng hai tên đó kh nói gì cả, nàng ta cũng kh biết là ai làm."

"Ngươi nghĩ nàng ta giống ngươi ?" Hồ chưởng quỹ cười như kh cười giơ ba ngón tay: "Mỗi lần nàng ta về Cố huyện chỉ bán vải, lại kh hề xung đột với ai. Cả Cố huyện chỉ ba tiệm vải." hạ xuống một ngón, "Kẻ họ Lưu kh làm những thứ này nhiều. Ngươi tự tính xem, còn lại m nhà?"

Tổng cộng chỉ hai nhà. Nếu đổi lại là ta, mặc kệ họ Lý hay họ Hồ, cứ một gậy đánh c.h.ế.t hết!

Sau khi mắng con trai đến mức kh dám ngẩng đầu lên, lửa giận trong lòng Hồ chưởng quỹ cuối cùng cũng nguôi ngoai đôi chút, bắt đầu suy tính đối sách.

Chuyện này thực sự hoàn toàn do nghiệt chướng này gây ra ? Xét kỹ thì lỗi, nhưng kh thể đổ lỗi hoàn toàn.

Hồ chưởng quỹ kh thể kh thừa nhận lỗi, Trương quản sự cũng lỗi. Cái sai là đã đánh giá thấp tốc độ trỗi dậy và sự gan dạ của đối phương.

Kẻ đường ngang ngõ tắt từ bên ngoài đến, đương nhiên sẽ kh để ý quy tắc giang hồ gì cả. Từ xưa đến nay, chuyện 'loạn quyền đánh c.h.ế.t sư phụ' còn ít ?

Tết Nguyên Đán là một trong ba kỳ giao dịch vàng lớn nhất trong năm. Hồ Ký lần này nhập gần hai nghìn lạng hàng. Nếu là những năm trước, riêng bốn khách lớn kia đã thể mua ít nhất ba phần. Nhưng nha đầu hoang dã kh tuân theo quy tắc kia lại nh chân quá. Trong lúc nhà ta nhập hai chuyến hàng, nàng ta đã nhập ba chuyến! Lần nào cũng nhiều hơn lần trước, và lần nào cũng nh chân hơn ta!

Kỳ thực dù cho bốn nhà kia kh mua, Hồ Ký cũng thể chậm rãi bán ra hết, Cố huyện lớn đến nhường nào! Chỉ là chậm.

Chậm!

Một ngày chưa bán hết thì một ngày chưa thu hồi vốn, đây gọi là áp hóa (đọng hàng)! làm ăn buôn bán sợ nhất là hai chữ áp hóa.

Một khi đã áp hóa, nghĩa là một khoản bạc của ngươi kh thể luân chuyển, kh luân chuyển, kh thu hồi vốn, thì kh thể nhập hàng mới, kh nhập hàng mới thì kh thu hút được khách nhân, kh thu hút được khách nhân thì kh luân chuyển được, kh luân chuyển được, bạc lại càng kh thể thu về...

Làm ăn tr thì vẻ phong quang, thể ngày tiến đấu vàng, cũng thể nói đổ là đổ, bất kể trước đó buôn bán hồng phát đến m, một khi bị kéo vào vũng bùn này, chẳng bao lâu sau sẽ bước khốn khó.

Cho dù Hồ Ký kh đến nỗi lâm vào bước đường cùng, nhưng nếu cứ ngồi chờ chết, khách hàng của cô nương họ Minh kia sẽ mãi mãi dùng đồ mới nhất, hàng hóa của Hồ Ký vĩnh viễn chậm hơn nàng một bước. Cứ kéo dài như thế, Hồ Ký chẳng sẽ trở thành một cửa tiệm hạng hai luôn sau khác ?!

Nghĩ đến đây, Hồ chưởng quỹ còn th khó chịu hơn cả nuốt ruồi.

Kinh do bao năm, y kh thể chịu đựng được sự thất bại này.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Dựa vào đâu?

Dựa vào đâu mà lão phu và m bọn ta đánh hạ giang sơn này, an phận thủ thường, tuân thủ quy củ làm ăn, còn ngươi, một nha đầu non choẹt, lại thể làm càn kh kiêng nể gì?

Chán nản nhấp một ngụm trà nguội, Hồ chưởng quỹ bỗng mở lời với con trai, “ của ngươi kh nhiều ? Đi tra, tra xem vị Minh lão bản kia hiện đang ở đâu.”

Ba chữ 【 của ngươi】, y cố ý nhấn mạnh ngữ khí.

“Phụ thân kh muốn con nhận lỗi với nàng ta đ chứ?” Tiểu Hồ chưởng quỹ mặt đỏ bừng, bướng bỉnh nói, “Con kh làm!”

“Câm miệng!” Hồ chưởng quỹ lạnh mặt quát một tiếng.

Chỉ hai chữ, nhưng lại khiến Tiểu Hồ chưởng quỹ run rẩy kh hiểu .

Lãnh Hàn Hạ Vũ

Y biết, phụ thân đã nổi cơn thịnh nộ thật .

Hồ chưởng quỹ quả thực giận dữ vô cùng.

Đứa nghiệt chướng này dám hành sự càn rỡ sau lưng, trước hết là vì nó tưởng cánh đã cứng cáp, kh còn xem phụ thân này ra gì, cần cho nó nhớ kỹ.

Nói là Hồ chưởng quỹ giận con trai hành sự lỗ mãng, chi bằng nói rằng cơn thịnh nộ này phần lớn bắt sự lo lắng do nhiều mặt mất kiểm soát: đứa con trai lâu nay vẫn nghe lời bắt đầu cãi lời, việc làm ăn ổn định lâu nay bắt đầu hỗn loạn...

Tự cổ hòa khí sinh tài, náo loạn một trận như vậy, cô nương họ Minh kia chỉ sợ kh thể giải quyết trong hòa bình.

Nhưng bát nước đã đổ khó hốt lại, sự tình đã đến nước này, chỉ biết hối hận cũng vô ích, cần nghĩ xem sau này nên làm gì.

Là chiến? Hay là hòa?

Đứa tiểu tử này vạn lần sai sót, nhưng lại một câu nói đúng: “Bọn họ kh bằng chứng.”

Làm ăn buôn bán mà, thể diện tính là gì, chỉ cần bản thân ta cắn răng kh nhận, dù trong lòng cả hai bên đều rõ, bọn họ cũng chẳng thể làm gì... Dù thế nào, trước hết tìm được đã.

“Lần này nàng ta kh ở khách ếm trước kia.” Tiểu Hồ chưởng quỹ rầu rĩ nói.

“Lời vô nghĩa!” Hồ chưởng quỹ lạnh lùng nói, “Ngươi vừa mới bị mai phục ở cổng thành, còn thể ngoan ngoãn ở lại chỗ cũ ?” Chờ ta bắt rùa trong chum à?

Tiểu Hồ chưởng quỹ đành im lặng.

“Đi tra”, nói thì dễ, tra thế nào đây?


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...