Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Hào Thương

Chương 96:

Chương trước Chương sau

Ngày hôm sau khi vợ chồng Tôn Tam đến, bàn tiệc đã bày sẵn, chính giữa là một cái chân giò lớn béo ngậy, đỏ au bóng lưỡng, đúng là món tủ của Vương gia tửu lầu. Lại thêm một con cá chiên vàng rực rỡ đuôi cong vút, một con gà béo mọng nước xối dầu, một đĩa rau x biếc hái trong động, m con chim bồ câu non chiên giòn tan mùi sữa, một chậu c dê tươi ngon, hương thơm tỏa khắp nơi.

Minh Nguyệt ân cần mời hai vào chỗ, lại cười nói với phu nhân của Tôn Tam, tên Tú: “Vừa tỷ tỷ từ xa bước tới, ta còn kh dám thở mạnh đ!”

Làn da trắng nõn nà, đôi mắt hạnh kết hợp với chiếc mũi quỳnh, lại thêm thân hình thon thả, bước nhẹ nhàng, quả là một mỹ nhân! Chỉ thôi đã thể ăn thêm hai bát cơm! Nếu đổi lại là làm Tôn Tam, cũng kính trọng yêu thương như vậy.

Tú kh hiểu, “ lại nói thế?”

“Thật kh biết là tiên nữ nơi nào hạ phàm,” Minh Nguyệt nghiêm trang nói, “Ta đây, chỉ sợ hít thở mạnh một cái, lại thổi tỷ tỷ bay về trời, khiến Tôn Đô Đầu oán trách ta!”

Tú bật cười khúc khích, trong lòng vô cùng vui sướng, khiêm tốn vài câu, nhưng trong tâm cực kỳ đắc ý.

Lãnh Hàn Hạ Vũ

Nàng vốn biết sinh ra đã đẹp, trượng phu cũng vì thế mà đặc biệt yêu chiều, săn sóc, nhưng cũng vì xinh đẹp, khó tránh khỏi sự dòm ngó của kẻ ý đồ, nhiều nơi kh dám đến, lại càng kh dám cùng trượng phu ra ngoài dự tiệc riêng.

Nhưng Minh Nguyệt thì khác, nàng là nữ nhân!

Cùng một lời khen thốt ra từ miệng nam nhân, đó là lời trêu ghẹo ý đồ xấu, tránh xa; nhưng nếu xuất phát từ miệng nàng, đó là lời tán dương từ tận đáy lòng, thể thản nhiên đón nhận, thật sảng khoái biết bao!

Hai ngồi sát nhau, nói chuyện thân thiết một hồi, bên kia Tôn Tam Tiểu An bầu bạn uống rượu, cũng náo nhiệt.

Chốc lát sau, rượu đã qua ba tuần, thức ăn đã vơi năm vị, chưa cần Minh Nguyệt ra hiệu cho Tiểu An, Tôn Tam đã mở lời thẳng t: “Vô c bất thụ lộc, đã ăn rượu thịt , cũng nên ra sức làm chút gì mới .”

Quả nhiên là một kẻ thẳng tính, ruột để ngoài da, Minh Nguyệt cũng kh vòng vo với y, cười nói: “Tôn Đô Đầu nói năng nh gọn, ta xin nói thẳng. Cuộc gặp gỡ hôm nay, một là để kết giao bằng hữu, hai là, quả thực việc cần Tôn Đô Đầu giúp đỡ.”

“Ta muốn nhờ Tôn Đô Đầu và các đệ phía dưới giúp ta tìm hai ,” Minh Nguyệt hồi tưởng lại cảnh nàng và Thất Nương giao chiến ngoài thành hôm đó, kể rõ vóc dáng, tướng mạo của hai kẻ kia, “Một kẻ gãy chân trái, một kẻ bị thương sườn , nhất định đến y quán hoặc hiệu thuốc. Ta cần biết gần đây bọn chúng đã qua lại với những ai.”

Ban đầu Minh Nguyệt kh định nhắc đến hai kẻ này, vì việc tìm th chúng thực ra kh quan trọng, dù kẻ đứng sau cũng là Lý Ký hoặc Hồ Ký, là ai cũng chẳng khác biệt. Nhưng th Tôn Tam vẻ “kh làm việc thì kh l tiền”, nàng đành tìm chút việc cho y làm.

Thế này cũng tốt, việc làm thì qua lại, số lần nhiều lên, chẳng sẽ giao tình ?

Quả nhiên, trên mặt Tôn Tam lập tức hiện lên vẻ tự tin, l mày giãn ra, “Việc này kh khó, trong vòng ba ngày, nhất định câu trả lời.”

Hai kẻ kia đã làm gì? Bị thương như thế nào? hiềm khích gì với Minh Nguyệt? Y tuyệt đối kh hỏi.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Minh Nguyệt l ra một cái túi thơm, “Trời đ lạnh giá, xin Đô Đầu cùng các đệ dùng vài chén rượu, làm ấm thân thể.”

Sau đó mọi tản , Tôn Tam mở túi thơm, chỉ l một nửa làm phí chạy việc cho các đệ, còn lại giao hết cho phu nhân cất giữ, “Nàng kh đang ưng ý một cây trâm bạc ? Ngày mai mua .”

Tú cười nói: “Đâu cần nhiều đến thế. Vị Minh lão bản này thật hào phóng, chỉ tìm hai thôi mà đã mười lạng bạc.”

Tráng Ban làm nghề tuần tra đường phố, mọi trong thành ngoài thành đều đã quá quen thuộc, căn bản kh cần tốn thêm c sức.

Tôn Tam hừ hừ hai tiếng, “Là cầu mong cho tương lai thôi.”

Dừng lại một chút, y lại nói: “Quả thực là sự hào sảng kh thua gì nam nhi.”

Tôn Tam làm việc quả nhiên nh gọn, chỉ trong vỏn vẹn hai ngày, kh chỉ tra ra địa chỉ cụ thể của hai kẻ kia, mà ngay cả nhà bao nhiêu , bao nhiêu tuổi, hiện đang làm gì đều rõ ràng rành mạch.

“Hai tên tiểu tử đó kh nghề nghiệp đứng đắn, hàng ngày trộm gà bắt chó kh chuyện gì là kh làm, m ngày trước nhận lệnh của thiếu đ gia Hồ Ký ra khỏi thành một chuyến.”

Ban đầu hai kẻ kia đương nhiên kh chịu nói, nhưng nha dịch làm lại dung túng? Giơ tay lên véo vào vết thương một cái, hai đau đớn đến mức suýt ngất , lập tức khai hết những việc làm m ngày qua.

Tuy chưa mô tả chi tiết, nhưng Tôn Tam nghe xong liền hiểu: Hồ Ký bán vải, nghe nói vị Minh lão bản kia cũng làm nghề buôn vải, rồng qua s gặp rắn đất, chắc c là một trận ác đấu...

Nhưng ều này lại khiến Tôn Tam chút tò mò, vị Minh lão bản kia tr tuổi còn trẻ, rốt cuộc bản lĩnh đến mức nào, mà lại khiến thiếu đ gia của Hồ Ký lâu đời ngồi kh yên?

Ngoài ra, Tôn Tam còn kèm theo một tin tức quan trọng: kẻ đang âm thầm dò hỏi chỗ ở của Minh Nguyệt.

“Đây là địa bàn của Vương đại quan nhân, ngoài kh dám đến gây rối.” Tôn Tam nói. Ý ngoài lời là, bước ra khỏi cửa thì kh nói trước được.

Minh Nguyệt hiểu ý, “Đa tạ Đô Đầu nhắc nhở.”

Trời đ lạnh giá, nàng vốn đã ít khi ra ngoài, dù cũng búi tóc lên, kẻ l mày đen. Nét mặt nàng vốn khí, giờ đây da mặt lại còn đen sạm, khoác thêm bộ áo đ dày cộm, y hệt một thiếu niên lang, đến cả Tiểu An lúc đầu cũng suýt kh nhận ra nàng.

Kh cần hỏi, kẻ tìm chắc c là Hồ Ký.

Tại vẫn còn tìm?


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...