Hậu Viện Bất Đắc Dĩ
Chương 17:
Mọi thứ lại trở về ểm khởi đầu, Bùi Minh cùng Tiếu Thiên Vũ uể oải ngồi trên sô-pha, nghĩ mãi cũng chẳng ra biện pháp nào.
Sự tình đã như vậy, dù chán nản thế nào thì cũng vậy. Bùi Minh bèn lôi Tiếu Thiên Vũ tìm m kiện quần áo bỏ lại trên đường. Nói gì thì nói, giày da áo vest còn thêm cả túi c văn, nhiêu đó cũng chẳng ít tiền, thể nói bỏ là bỏ? Nhưng khi đến con đường nhỏ nằm gần c viên, tìm thế nào cũng chẳng th áo quần đâu, Bùi Minh lo lắng tìm lại lần nữa, Tiếu Thiên Vũ cũng sốt ruột, dò tìm khắp bụi hoa lùm cỏ, song, kh th được dù chỉ là một mẩu vải.
Phỏng chừng là bị ta nhặt , nghĩ tới phương án này, Tiếu Thiên Vũ càng bi phẫn hơn. Kh thể nói một lời, ngồi xổm m.ô.n.g xuống đất, răng n nghiến nghe reng réc.
Bùi Minh vươn tay ôm l , đến ngồi trên ghế đá, thở dài nói: “Quên , đừng nóng. Cứ coi như là vận xui! Mẹ nó, biết đứa nào trộm , đợi nó bước ra cửa liền báo cảnh sát đến túm đầu nó!” Bùi Minh vừa thở hồng hộc vừa mắng, bộ vest đó là mua cho . Giá kh rẻ đâu!
Tiếu Thiên Vũ ghé đầu vào vai Bùi Minh, mệt mỏi thều thào: “ kh biến lại thành được nữa! Đây thể gọi là đày đọa kh?”
Bùi Minh v**t v* l trên lưng , lại thở dài. Đây cũng là đang đày đọa đó!? Bà nó, đúng là chẳng gì hay ho!
Mặt tựa vào lưng con ch.ó nhỏ, cọ cọ, Bùi Minh cũng chán nản thở sườn sượt. Bỗng nhiên chỗ ghế trống bên cạnh ngồi vào, Bùi Minh cũng kh chú ý, tiếp tục đắm chìm trong tâm trạng buồn bực. Trên vai chợt th luồng khí nóng, Bùi Minh giật ngẩng đầu lên , liền th gương mặt xa lạ đang cách mặt kh quá một tấc!
“ là ai?” Bùi Minh nh chóng lui ra xa, đàn vẻ lên nụ cười đầy cợt nhã. Dáng gã nhỏ gầy như cọng tăm, khi cười thì trưng ra bộ răng vàng ươm “Đừng khẩn trương như vậy, kh làm gì cưng đâu! cưng một ngồi buồn bã như thế, muốn đến chuyện trò cùng cưng mà thôi, kh biết hai ta thể làm quen kh?” Bùi Minh tiếp tục lui ra xa, lạnh lùng “Cây tăm” trước mặt. Hiểu được ý đồ của gã, Bùi Minh liền cau mày trợn mắt, tỏ ý chán ghét. như thế cũng kh chưa từng gặp qua, Bùi Minh cảm th vô cùng ghê tởm.
“Cút!” Dứt khoát một chữ, ánh mắt Bùi Minh lạnh như băng, toàn thân toát đầy khí chất hùng dũng oai vệ của đàn , liếc mắt sơ qua cũng biết đang bực bội, huống chi tâm tình đang kh tốt sẵn. “Ô! cá tính, thích......” Nói còn chưa dứt lời “Cây tăm” liền hét thảm một tiếng, trên gương mặt nham nhở in rõ một vệt móng vuốt đỏ au. Tiếu Thiên Vũ đem một bụng oán giận phát tiết hết lên mặt gã.
Nhảy xuống khỏi Bùi Minh, từng bước một, bước đến gần đối tượng trút giận. “Cây tăm” chưa từng gặp qua con ch.ó nào nhỏ mà lại hung hăng như vậy, trong mắt tỏa ra sự lạnh lùng đáng sợ. Kia kh lá ánh mắt của chó, là sói mới đúng!
“Thằng khốn, ban ngày ban mặt mà lại trêu ghẹo con trai nhà lành, đây hôm nay sẽ đập c.h.ế.t mày!” Đột nhiên, một giọng nam trầm thấp, vô cùng uy lực vang lên, chậm rãi lại đằng đằng sát khí. Giống như một cao lớn uy mãnh đang nhíu mắt gã đầy khiêu khích.
chằm chằm con ch.ó nhỏ, “Cây tăm” trở nên hoảng sợ, hiển nhiên, âm th này kh được thốt lên từ miệng của trai xinh đẹp, xán lạn kia. Xung qu còn ai khác ? Xoay đầu nửa ngày, một cũng kh .
“Còn đâu nữa! Thằng r! Đang nói mày đ!” Lại một tiếng rõ ràng được thét lên. Gã th niên kinh sợ nhận thức được, chủ nhân của âm th kiêu căng này chính là con ch.ó nhỏ trước mặt!
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
“AAaaaaaa ~~~~” hét lên một tiếng, “Cây tăm” lăn đùng ra ngất xỉu.
Dưới ánh mặt trời ôn hòa, muôn hoa đua nở, bướm ong uốn lượn, chim muôn hót véo von, hơn nữa, trước mặt là một trai xinh non mơn mởn. “Cây tăm” choáng váng run rẩy đứng dậy, hoảng hốt Bùi Minh. trai trẻ này… một-con-chó-biết-nói!
“Con con con …..chó chó chó chó ……kia kia kia kia kia~~~~~~~~~~”
“Chính là này, tự dưng chạy đến chỗ ngồi nói chuyện với kh khí còn hàn huyên với cún nhà , lại còn la hét nói cún nhà biết nói chuyện. Sau đó bỗng nhiên ngất xỉu, sợ ta chuyện gì nên gọi các vị đến đây.”
“Cây tăm” kinh ngạc phát hiện hai tay gã đang bị hai mặc áo blouse trắng giữ chặt, phía sau lưng còn cả một đội cảnh vệ. Kh đúng a, kh phạm tội a! “Bu ra! Là ! một con ch.ó biết nói tiếng ! nói thật đó, này, m muốn đem đâu?”
Bùi Minh cười tủm tỉm “Cây tăm” bị lôi lên xe cứu thương của viện tâm thần, khi th kh ai để ý còn vui vẻ vẫy tay tạm biệt “cây tăm” bị hại kia.
Tâm tình tốt hơn nhiều, Bùi Minh hai tay ôm ví chậm rãi quay về, Tiếu Thiên Vũ thì lon ton bên chân “ nói này Thiên Vũ, về sau nếu còn muốn ra oai nữa thì đừng mà dại nói ra tiếng , vạn nhất chuyện gì xảy đến cũng sẽ mặc kệ luôn.”
Tiếu Thiên Vũ hừ, nhe răng dọa: “ là đồ bất lương, vừa nếu kh thì nghĩ sẽ thoát được ? kh bảo nước mắt ngắn nước mắt dài nhào vào lòng dùng thân đền đáp thì thôi, còn dám nói mặc kệ ......”
Bùi Minh liếc đầy khinh bỉ: “Bởi vì ? thèm vào! Muốn đập cái thằng lúc nãy kh cần nhờ đến cái mặt ? Bộ dạng của lúc này kh biết là ai bảo vệ ai đâu!”
Tiếu Thiên Vũ ngẩng đầu … Dùng loại ánh mắt tội nghiệp Bùi Minh: “Hình dáng hiện tại của đúng là nhục nhã thật, nhưng biết cái gọi là l chồng theo chồng, l chó theo chó là thế nào kh......”
“ sẽ biến thành chó cách thủy!”
Tiếu Thiên Vũ lẹ chân vọt trước, Bùi Minh dũng mãnh rượt theo phía sau.
***
Chưa có bình luận nào cho chương này.