Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Hậu Viện Bất Đắc Dĩ

Chương 19:

Chương trước Chương sau

Bùi Minh từ trong hôn mê tỉnh lại, khi mở to mắt thì trước mắt là bốn bức tường trắng xóa cùng mùi thuốc sát trùng khiến chút mờ mịt. Đây là đâu? Chuyển mắt khắp nơi lại th trên tay mối kim tiêm, là đang tiếp nước biển. Trời đất, bệnh viện, đang yên đang rằng lại chạy tới đây nằm? Cửa mở, y tá áo trắng tươi cười khả ái vui vẻ tiến vào: “ tỉnh ! chỗ nào kh thoải mái kh?”

Bùi Minh mặt nhăn mày nhíu, đầu thì cứ u u, cả cứ như bị ta đánh gãy xương cốt, đau nhức khó chịu. Nhưng việc mà muốn nhất là biết chính xác chuyện gì đã xảy ra.

bị thế?”

trúng độc gas, may mắn phát hiện đúng lúc, bằng kh a, đã thể lừng lẫy mà hy sinh ! Về sau nấu nước nên cẩn thận chút!”

Gas, nấu nước? Bùi Minh chút nhận thức được vấn đề, đúng là nấu nước để chử bánh sủi cảo. Kết quả thì ngủ quên. Gas bị rò rỉ, bị trúng độc. Vậy….

“Tiếu Thiên Vũ! Thiên Vũ đâu!” Bùi Minh đột nhiên hoảng sợ kêu la, cô y tá ngơ ngác hỏi: “Tiếu Thiên Vũ, đó là ai a?”

Như bị đã kích thật lớn đập vào , Bùi Minh hoảng loạn đập tay xuống giường, la hét ên cuồng: “ vẫn còn ở trong phòng, nhốt ở trong phòng! Thiên Vũ!”

Kim tiêm trên tay bị rơi ra, m.á.u cũng theo đó mà rỉ ra ngoài. Y tá sợ hãi, cố giữa chặt l : “ thế! Mau nằm xuống, hiện tại kh thể đâu cả!”

Bùi Minh ôm đầu ngã quỵ trên mặt đất. Hơi độc vẫn còn chưa tiêu trừ hết đầu đau đến như muốn nổ tung, Bùi Minh nôn khan, thở một cách khó khăn. Y tá vất vả lắm mới thể lôi kéo quay về giường, vừa thở hổn hển vừa giáo huấn: “ kh được kích động, vừa mới thoát ly nguy hiểm kh thể lộn xộn như thế.”

“Cứu ! Thiên Vũ còn ở bên trong!” Bùi Minh cắn răng chịu đựng cơn đau đầu kịch liệt mà kêu lên.

muốn nói trong nhà còn một nữa? Kh thể nào, bọn họ đã vào kiểm tra là kh còn ai cả. kh bị xuất hiện ảo giác chứ?” Y tá một bên an ủi, một bên lo lắng l tay hươ hươ trước mặt Bùi Minh.

Bùi Minh bắt l tay cô, lo lắng nói: “Kh , kh . Đó là..... con ch.ó của ! Cô th một con ch.ó nhỏ kh? Nó thế nào , cô mau nói cho biết!”

Y tá “A” một tiếng, cười rộ lên: “Con chó nhỏ a! lại đặt cái tên lạ lùng thế? Còn cả tên lẫn họ. nghe nói hàng xóm của khi đem ra còn khen nuôi được một con ch.ó khôn ngoan l lợi nữa! Nếu kh nó cứu , thật sự đã xong .”

Bùi Minh chăm chú lắng nghe: “Cô nói, nó kh việc gì đúng kh?”

Y tá kh khách cười: “Nó đương nhiên kh việc gì, bằng kh nó như thế nào cứu được !”

Bùi Minh thở một hơi nhẹ nhõm, ngã đầu xuống cái gối phía sau “Cám ơn trời đất, kh việc gì là tốt .”

lạ thật, một chủ – một tớ nhà đúng là khác , kh lo bản thân bị gì mà lại cảm tạ trời đất khi con ch.ó nhỏ kh gì. Bất quá lại nói tiếp, chó nhà thực giỏi, nghe nói nó liều mạng kéo ra bên ngoài, lại mở cửa gọi , lúc được đưa lên xe cứu thương về sau nó còn kh yên tâm, đuổi theo xe chạy đã xa! Khiến cả bác sĩ cũng mềm lòng mà rơi nước mắt.” Y tá vừa nói vừa thay một bình nước biển khác cho vừa thoát ly nguy hiểm, thân thể cần được nghỉ ngơi thật tốt. Ngày mai buổi sáng bác sĩ sẽ đến khám cho , cứ ngủ một giấc , nếu gì thì cứ nhấn chu gọi .”

Y tá ra ngoài. Bùi Minh quay đầu, một giọt nước mắt rơi xuống. Vừa cố lắm mới kh để nước mắt chảy ra trước mặt cô y tá. Khi nghe th Tiếu Thiên Vũ một đường đuổi theo , lòng cứ đau đớn khó chịu. hiện tại ở đâu? Kh ai chăm lo cho , sẽ chịu khổ cho coi! Vạn nhất đừng mà hồ đồ để khác phát hiện biết nói, nếu kh họ sẽ coi như quái vật. Thiên Vũ, bây giờ thế nào?

Càng nghĩ càng lo lắng, kh được, về nhà! Bùi Minh xốc chăn muốn đứng dậy nhưng thân thể này dường như kh còn là của nữa , đầu choáng váng chỉ muốn bức ra cho xong, toàn thân trên dưới thì kh chút sức lực. Kh ngờ trúng độc gas lại lợi hại đến cỡ này! Cố nén sự khó chịu, Bùi Minh gian nan đứng dậy khỏi giường.

Cửa lặng lẽ được mở ra, một con ch.ó nhỏ l trắng muốt kh chút tiếng động tiến vào. Bùi Minh kinh ngạc , sau đó kinh hỉ mở ra hai tay: “Thiên Vũ!”

Tiếu Thiên Vũ nh nhẹn nhảy vọt vào vòng tay Bùi Minh. Bùi Minh ôm cổ , muốn khóc lại muốn cười, cuối cùng lại nén chặt vào trong bụng.

Tiếu Thiên Vũ gối đầu lên bả vai Bùi Minh, giọng nói chút khàn khàn: “Bùi Bùi, kh việc gì. Thật tốt quá! làm sợ muốn chết.”

Bùi Minh ôm , v**t v* sống lưng , th âm nghẹn ngào: “ khỏe kh? lại tìm được đường đến đây?”

Tiếu Thiên Vũ híp mắt suy nghĩ, vô lực trả lời: “ đuổi kh kịp xe cứu thương, lại tìm kh th xe nào thể đưa đến đây, đành chạy bộ đến. Nhưng sau khi tới được thì lại chỉ th toàn với , thử vài lần đều bị ta đá ra. Cũng may mà lén chờ ở bên ngoài, tới lui tìm cơ hội lẻn vào. Thật vất vả mới chờ được thời cơ mà nhảy vào.”

“Nói vậy là chạy đường trường đến đây! bị ên hay đầu bị hư hả! Ngoan ngoãn ở nhà chờ kh được ?” Gắt gao ôm , nước mắt Bùi Minh cứ từng giọt từng giọt rơi xuống.

muốn gặp , lo mà.”

Bùi Minh hấp hấp cái mũi, thấp giọng mắng: “Ngu c.h.ế.t được.”

“Bùi Bùi, ôm một cái , mệt muốn c.h.ế.t luôn.” Tiếu Thiên Vũ nhắm mắt lại tựa vào v*m ng*c Bùi Minh. Bùi Minh đem ôm thật chặt vào lòng, cọ vào mớ l xù trên ót. Trước kia nhiều lúc bị làm tức giận đến sôi gan, hận kh thể b*p ch*t . Hiện tại, vẫn là lần đầu tiên vì cảm th đau lòng. “Ngủ một lát , đã mệt lắm .” Nhẹ nhàng thì thầm vào tai . Tiếu Thiên Vũ nghe lời nhắm mắt lại, thực mệt a!

Trong lòng ngực, con ch.ó nhỏ đang ngủ yên ổn, hơi thở khò khè khò khè nghe thật ngọt ngào. v**t v* sống lưng , Bùi Minh tựa mặt vào đầu , trong lòng dâng lên cảm giác hạnh phúc nồng nàn chưa bao giờ biết đến. Bỗng cảm th chú chó đang ôm hôm nay chút khác lạ, ôm chút kh thuận tay, Bùi Minh đang muốn thay đổi tư thế, chợt phát hiện chó nhỏ đang phình to ra! Một mảng l đã hoàn toàn biến mất, biến thành làn da trơn bóng, Bùi Minh kinh ngạc mở to hai mắt, đang ôm sâu vào n.g.ự.c một Tiếu Thiên Vũ – mệt đến mức chẳng còn biết trời trăng gì.

“Thiên Vũ!” Bùi Minh vừa mừng vừa sợ, vuốt mặt Tiếu Thiên Vũ, nhằm đánh thức . Tuy nói là biết rõ thường bị biến tới biến lui, nhưng lần đầu tiên tận mắt chứng kiến! Thật sự là thần kỳ a!

Tiếu Thiên Vũ từ trong cơn mơ ngủ tỉnh lại, cũng phát hiện bản thân đã biến hình, cúi đầu toàn thân lại Bùi Minh, ngạc nhiên nói: “Trời ạ, tại thể như vậy a? Tự nhiên lại biến thành đúng lúc này!”

Bùi Minh vừa vui lại vừa vỗ đầu : “Lúc cần thì lại kh biến thân, lúc kh cần thì lại biến lung tung! cái bộ dạng thế này, biết tìm quần áo ở đâu cho thay?”

Tiếu Thiên Vũ cũng ý thức được vấn đề này, nhưng cũng kh biện pháp nào khác.

Ngoài cửa truyền đến tiếng bước chân sàn sạt, Bùi Minh nh tay lẹ mắt lập tức l chăn trùm Tiếu Thiên Vũ lại. Vô duyên vô cớ, trong phòng bệnh thì kh gì đáng bàn nhưng nếu một tên đàn thân cao thước tám, trần như nhộng nằm trên giường, Bùi Minh dù mười cái miệng cũng kh thể giải thích.

Y tá mở cửa bước vào, th Bùi Minh nửa nằm nửa ngồi, hai chân đùn chăn lên cao.

tới ? vừa giống như nghe th nói chuyện.” Y tá quét qua phòng bệnh kh lớn cho lắm, sau đó lại quay về Bùi Minh.

Bùi Minh ấp úng đáp: “Kh, kh ai cả! lẽ cô nghe lầm ?” Tim cứ đập ầm ầm trong ***g ngực, Bùi Minh siết chặt chăn lại, sợ lộ ra dấu vết của Tiếu Thiên Vũ đang được dấu trong . Y tá Bùi Minh đã đỏ bừng mặt mày, mỉm cười tha thiết hỏi: “ hay kh kh thoải mái? Ngủ kh được kh? Muốn hay kh giúp l một ly nước?” Khó mà gặp được một bệnh nhân nào ưa như thế, ngay cả trong bộ dáng chút lôi thôi cũng khiến ta cảm th được hưng phấn a!

Vẻ mặt tủm tỉm cười của y tá khiến Bùi Minh ra một thân mồ hôi, nh chóng lắc đầu: “Kh cần, kh cần, cám ơn cô.” Trời ạ, mau bu tha ! Đây là tình huống gì vậy!

Trong chăn, Tiếu Thiên Vũ ôm sát Bùi , thở cũng chẳng dám thở. Nếu như bị bắt gặp ngay tại hiện trường, bản thân chẳng biện pháp đâu mà giải thích, trực tiếp nhảy lầu coi như còn dễ dàng hơn. Khoan đã, l đâu ra một y tá chu đáo thế nhỉ, còn đòi đút ta uống nước? Còn dám đến gần? Bùi Bùi, đang mặt ở đây đó! Đừng quên chúng ta đã......đã …cái kia! Đừng đùa nha! sẽ kh nhảy lầu đâu đó! Mà sẽ g.i.ế.c diệt khẩu đó!

Tiếu Thiên Vũ căng lỗ tai ra mà nghe động tĩnh bên ngoài. Trong chăn tốt, hai má dán vào bụng Bùi Minh, nơi đó mềm mại bằng phẳng, mang theo hương vị thân thể của trẻ tuổi. Tuy rằng cách một tầng vải hơi mỏng, Tiếu Thiên Vũ vẫn nóng đến mức m.á.u cũng muốn bốc hơi. Tay kh tự chủ được mà v**t v* cặp đùi thon dài cùng thắt lưng gầy của ai kia. Bộ quần áo bệnh nhân rộng thùng thình nh và cũng vô cùng dễ dàng được vén lên, làn da mềm mại liền hiện ra.

Cảm giác được thân phía dưới rục rịch, Bùi Minh sợ tới mức mồ hôi lạnh mồ hôi nóng cùng nhau x ra, đừng cần lộn xộn a! “Thực xin lỗi, muốn ngủ.” Dưới tình thế cấp bách, Bùi Minh hướng về phía y tá, ai oán thốt ra.

Y tá chút ngại ngùng: “Vậy nghỉ ngơi !”

Cửa cuối cùng cũng đóng lại, chung qu khôi phục im lặng. Bùi Minh kinh hồn chẳng nói ra lời, tên trời đánh này, làm bậy mà cũng kh biết lựa thời ểm, lộ ra dấu vết nên như thế nào giải thích a!

Đôi tay đặt trên lưng vẫn giữ nguyên, sức nặng ở phần bụng biểu hiện cho việc đầu Tiếu Thiên Vũ đang đè lên. Bùi Minh kh hề động, trong chăn Tiếu Thiên Vũ cũng kh động. Hai cứ duy trì cái ôm này lâu lâu. Bùi Minh nhịn kh được cong khóe miệng, cùng kia nhận thức từ đó đến giờ, chưa khi nào mà bình yên cùng nhau trải qua. Cho đến bây giờ đều là cãi nhau quyền cước vung tán loạn, mỗi lần còn chưa đánh đập hả dạ thì chưa bỏ qua. Cho dù trưng ra cái bản mặt cười tươi rói thì chỉ càng khiến ên tiết. Tính đến thời ểm này, cả hai chưa từng lặng im mà ngồi ôm nhau thế này, sự dịu dàng và ngọt ngào của thời khắc này cứ vây l thể xác và tâm hồn.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Bùi Minh nhẹ nhàng xốc chăn lên, kẻ đang tựa vào đã ngủ say .

Dưới ánh đèn yếu ớt, Bùi Minh cẩn trọng Tiếu Thiên Vũ đã say giấc. vết tím x trên tấm lưng trần đập vào mắt, trên đùi, trên cánh tay đều bầm x. Đây thể là do bị ta đá, bọn khốn c.h.ế.t tiệt! Cho dù là một con ch.ó thì cũng biết đau a! Nhẹ nhàng v**t v*, tim vừa xót vừa đau. Tinh tế xê dịch lại tấm chăn, Bùi Minh nằm xuống bên cạnh . Ngắm gương mặt quen đến mức kh thể quen hơn được nữa, tim đập thình thịch. ch*m r** v**t v* … môi nhẹ nhàng dừng trên hai gò má của Tiếu Thiên Vũ lại chần chừ trên môi .

Ánh mặt trời bên cửa sổ cùng tiếng bước chân ngoài cửa phòng nh chóng đánh thức hai kẻ đang say giấc nồng, Bùi Minh chớp chớp mắt cho quen với ánh sáng lập tức trợn mắt há mồm hoảng sợ phát hiện tình huống kh ổn tí nào. Tiếu Thiên Vũ còn tr*n tr** nằm bên cạnh , mà cửa phòng thể tùy thời được mở ra! Trời ạ, đây kh là muốn dọa c.h.ế.t khiếp !

Tiếu Thiên Vũ cũng tỉnh, th cơ thể vẫn còn đầy đủ tay chân, vừa cao hứng được một chút lại bừng tỉnh phát hiện bản thân đang ở trong tình trạng thập phần khó xử a “ sẽ mặc quần áo của chuồn ra khỏi đây, sau đó lại trở vào!”

Kh biện pháp khác, cũng chỉ cách này thôi, may mà Bùi Minh còn bộ đồng phục bệnh nhân này. Bùi Minh nh chạy đến tủ quần áo đặt ở góc phòng, cánh cửa tủ vừa mới mở ra thì cánh cừa phòng bệnh cũng đồng thời được đẩy ra. Một cô y tá khác mang thuốc bước vào: “Giường mười bảy, chích thuốc.”

Bùi Minh bối rối nhảy vào trong tủ đồ, ngồi im bên trong, Tiếu Thiên Vũ cũng kh kịp né, sợ tới mức dùng chăn trùm kín . Y tá mặt kh chút thay đổi mang khay thuốc đặt bên cạnh, kiểm tra kim tiêm, sau khi chuẩn bị xong lại quay sang bệnh nhân, ra lệnh: “c** q**n ra.”

Chôn nằm ở trong chăn, Tiếu Thiên Vũ kêu khổ kh ngừng, kh biện pháp, đành ngoan ngoãn nhấc chăn lên cho ta ngó nó chút thôi, thật cẩn thận hé một mảng m.ô.n.g ra ngoài. B thuốc tẩm dịch lạnh gì đó vừa chà chà trên m.ô.n.g nhỏ xong thì cây kim nhọn dài liền đ.â.m vào. Tiếu Thiên Vũ há răng cắn chặt gối, má ơi!

Cô y tá lạnh lùng sau khi tiêm thuốc xong liền quay ra, Bùi Minh nơm nớp lo sợ bước ra khỏi tủ, xốc chăn lên, khẩn trương Tiếu Thiên Vũ đang vùi mặt vào gối: “Thiên Vũ, kh việc gì chứ?”

Mặt mày Tiếu Thiên Vũ đã nhăn kh ra dạng gì, chậm rãi hé răng nói: “Bùi Bùi a, chúng ta về nhà ! Kh ở cái lò sát sinh này nữa đâu U__U!”

Bùi Minh ngậm ngùi, thực bi thương trả lời: “Thiên Vũ, nói cho nghe tin kh được tốt cho lắm này. Quần áo của , kh trong tủ.”

Tiếu Thiên Vũ trợn to mắt Bùi Minh, kh thể nào!

Vậy làm bây giờ? Đồ bệnh nhân thì chỉ một bộ, hai thằng đàn lại kh thể ban ngày ban mặt cùng nằm trên một cái giường! lui tới, biết thế nào mà giải bày? Tiếu Thiên Vũ hoảng loạn đến độ lăn lộn b nhầy trên giường, thế này thì chẳng thà đừng biến về thành ! Làm chó thì thể quang minh chính đại mà tr*n tr**ng, còn làm thì che che dấu dấu, bằng kh thì chính là kh được bình thường, bị ta th thì coi như cả đời này cũng đừng mong ngóc mặt lên đời!

“Cô y tá ơi, Bùi Minh đã tỉnh lại chưa? đến thăm , còn mang theo nhiều thức ăn nữa.” Ngoài cửa truyền đến tiếng cười nói đầy nũng nịu, là Phương Phương! Hai liếc mắt nhau, Tiếu Thiên Vũ giống như kẻ đang trốn nợ, nh chóng vọt vào trong tủ, Bùi Minh đợi đã hoàn toàn trốn kĩ thì mới nằm lại vào giường, nhắm mắt vờ làm vẫn còn ngủ say.

Cửa nhẹ nhàng được đẩy ra, lúc nào cũng ngụy trang thành cô gái tỉ mỉ dịu dàng ôm gói to gói nhỏ bước vào. Th Bùi Minh còn đang ngủ, cười tủm tỉm đứng ở trước giường, hạ thắt lưng, cúi ngắm gương mặt tinh tế đoan trang đang ngủ của Bùi Minh. Bộ dáng th tú khi ngủ của nam nhân thực làm cho ta động tâm, mà đã động tâm thì lại muốn hôn nhẹ vào hai gò má kia một chút. Phương Phương quay đầu lại cửa phòng đã khép chặt, bạo dạn cúi xuống.

Qua khe hở cửa tủ, Tiếu Thiên Vũ vô cùng lo lắng, đồ c.h.ế.t bầm kia, còn làm bộ cái gì! Chẳng lẽ mong con nhỏ đó nó hôn lắm à? Hay là nói, căn bản đây kh lần đầu tiên? Bùi Minh a Bùi Minh, hôm nay mà kh giải thích rõ ràng thì kh yên với đâu! Còn kém một chút, ai nha ~~

“Khụ hừ!” Một tiếng ho nhẹ vang lên. Quảng cáo đúng là kh xạo a, đôi khi ho khan là một loại phương thức vô cùng tốt đẹp để phá hỏng cái gì đó!? Dù thì một tiếng ho này cũng khiến Tiếu Thiên Vũ yên lòng, Phương Phương sợ tới mức khuôn mặt nhỏ n đỏ bừng, hoang mang rối loạn xung qu, ai? Ai th?

Trên giường, Bùi Minh cố kh cười đến bụng cũng th đau, kh tiếp tục giả vờ nữa, dụi mắt ngồi dậy: “Ủa? Phương Phương, cô lại tới đây?”

Phương Phương cười làm nũng: “ em lại kh thể đến đây? Em đã sớm đến đây! Vừa nghe nói bị đưa đến bệnh viện, em sợ tới mức còn chưa hoàn hồn lại được. Ngày hôm qua khi còn chưa tỉnh em đều ở đây tr chừng , biết đã qua cơn nguy hiểm em mới yên tâm được chút. Nếu kh quay về chuẩn bị chút thức ăn cho thì em đã ở đây luôn với .”

Bùi Minh ngượng ngùng gãi đầu: “Phiền cô .”

“Nói gì vậy, nghe xa lạ quá!” Phương Phương hờn dỗi liếc một cái, bắt đầu lôi m thứ gì đó ra “Em đặc biệt hầm c gà cho , còn ểm tâm, ăn tạm m thứ này trước . Còn nhà cửa thì cứ yên tâm, em đã khóa lại kỹ càng . Đúng , quần áo của , hôm qua em đã thay giặt sạch , còn đây là em mang từ nhà vào, quần áo, giày, còn vận dụng hàng ngày, bác sĩ nói còn ở lại đây vài ngày nữa.” Nói xong liền quay hướng đến tủ quần áo.

Bùi Minh sợ tới mức mặt trắng bệch, nh gọi lại: “Phương Phương, cô làm gì vậy?”

Phương Phương kỳ quái quay đầu lại: “Treo quần áo lên, vậy?”

“A, kh kh kh ~~ kh cần. Cô cứ để đây được . Phương phương a, cô lại đây ngồi ! Hắc hắc ~~ chúng ta trò chuyện.” Bùi Minh như s.ú.n.g tiểu liên, phụt một cái đã nhảy xuống, đứng c trước mặt Phương Phương, lo lắng mỉm cười.

Phương Phương cười nhẹ: “ kìa, gấp cái gì? Để em treo quần áo lên trước kh được ? Thật là.” Nói xong tay đã đặt trên cửa tủ. Bùi Minh lo sợ rớt mồ hôi, nếu cô ta mở cửa, th Tiếu Thiên Vũ đang *** thì làm ? nh nhảu chèn c trước tủ quần áo “Đừng! Hắc hắc ~~ tự làm được ! Cô sang bên kia ngồi , lời muốn nói với cô. Thật sự, cảm th thật nhiều chuyện muốn nói!”

“Thật kh?” Phương Phương e thẹn mũi chân .

“Thật sự, thật sự! Kỳ thật đã sớm muốn nói ra nhưng mãi vẫn kh cơ hội thích hợp.”

“Ghét quá ~~”

Mảnh “thâm tình chân thành” kia làm Bùi Minh nhịn kh được run run vài cái, da gà nổi đầy . Bất quá run cũng gắng mà chịu đựng, “Đến đến đến, chúng ta sang kia ngồi xuống nói a!” Bùi Minh vừa nói vừa đưa tay giành lại mớ quần áo từ tay Phương Phương.

Cửa mở, bác sĩ tiến vào: “ bệnh đâu? Này, vẫn còn chưa khỏe hẳn đâu, đừng lung tung! Mau lại đây ngồi để kiểm tra.” Bùi Minh đau khổ thu hai tay trống trơn lại, bác sĩ ơi, đến chậm một chút kh được ?

“Nh lên, nh lên, nghe lời ngồi xuống mà!” Phương Phương giúp Bùi Minh trở lại giường, bác sĩ l ống nghe ra chuẩn bị kiểm tra. Bùi Minh trơ mắt Phương Phương đang bước gần đến tủ.

“Đừng mở!”

Lời còn chưa dứt, Phương Phương đã thành c đại phá cánh cửa. Bùi Minh tuyệt vọng ôm mặt, xong . Thế là hết! Phương Phương kinh ngạc sửng sốt trong chốc lát, nh chóng khép hờ lại ngăn tủ. Xoay lại hai đang kinh ngạc , xấu hổ cười. Bác sĩ khó hiểu đôi trai gái: “ vậy? lại đừng mở, trong ngăn tủ gì à?”

“Kh kh. Kh gì a! Chỉ là tính treo quần áo lên thôi!” Phương Phương hắc hắc cười bắt tay vào việc treo quần áo nh như ện giật. Bùi Minh ngược lại mơ hồ, khó hiểu cô.

Bác sĩ kiểm tra xong thì lại quay , Phương Phương nh chóng chạy đến đóng chặt cửa phòng lại chạy đến tủ cây mở cửa ra: “Xuất hiện , bé con! Em cứ tự hỏi lại cứ thần thần bí bí, nguyên lai là đem nó giấu ở bên trong!”

Phương Phương ôm trong tay con ch.ó nhỏ giống Bắc Kinh, Bùi Minh kh biết là may mắn hay là uể oải, thở dài. Phương Phương ôm tiếu Thiên Vũ yêu thích đến kh bu tay, ngồi bên cạnh Bùi Minh mà xoa xoa mớ l xù trắng b : “Con chó nhỏ của bây giờ nổi tiếng trong khu nhà của chúng ta đ! Tất cả mọi đều nói con ch.ó nhỏ mới là cứu một mạng, dũng cảm, th minh lại trung thành, ngay cả chó nghiệp vụ so ra cũng kh bằng nó! Bùi Minh a, con ch.ó nhỏ này là phần phước của đ! Đúng hay kh a, bé ngoan?” Phương Phương dùng tay nâng Tiếu Thiên Vũ đứng trên chân .

Bé ngoan ~~ trên mặt Bùi Minh cùng tiếu Thiên Vũ đều là một mảnh tối đen.

Bùi Minh ngồi ở trên giường ăn ểm tâm, Phương Phương đặt Tiếu Thiên trên đùi đút ăn thịt bò, nói: “Ăn ngoan nha, đây là thưởng cho em đó. Ngày mai chị sẽ mua xương thịt đến cho em!”

Tiếu Thiên Vũ thực đói bụng, cũng bất chấp cái gì hình tượng hay kh hình tượng, ăn vô cùng hoành tráng. Bùi Minh giương mắt ngó , rủa thầm trong miệng: “Ăn ngon ghê nhỉ, coi chừng nghẹn c.h.ế.t bây giờ!”

Phương Phương cười : “ xem, ghen với cả con ch.ó nhỏ!”

Bùi Minh kh nói gì bầu trời, Tiếu Thiên Vũ hự hự cười.

“Đúng , kh nói thật nhiều chuyện muốn nói với em ? nói ......” Xấu hổ cúi đầu, Phương Phương cật lực v**t v* cổ Tiếu Thiên Vũ. Tiếu Thiên Vũ trừng mắt Bùi Minh, đúng vậy, nói ! xem sẽ nói cái gì! Bùi Minh cứng họng, nói cái gì? nào biết nói cái gì a?

“Kỳ thật...... Cái kia...... Chính là...... là nói......Cô mua bảo hiểm kh?”

Yên tĩnh. Ngoài cửa sổ, quạ đen bay qua hai ba con.

***


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...