Hậu Viện Bất Đắc Dĩ
Chương 2:
Bùi Minh dìu Tiếu Thiên Vũ, nghiêng ngả lảo đảo, nói là thập phần gian nan mới tới được phòng. Ném Tiếu Thiên Vũ lên giường, Bùi Minh xoa xoa cánh tay, lại rước khổ vào thân thế này? Từ khi vào đại học đã ở cùng một ký túc xá với này, bạn bè quen biết qua lại, cuối cùng lại vô tình tạo thành việc là hậu viện cho . vẫn thường lui tới nhưng nhiều nhất đều là trong tình trạng say bí tỉ, đêm hôm khuya khoắc đón tiếp thế này vốn là chuyện như ăn cơm bữa! Tiếu Thiên Vũ c.h.ế.t tiệt, so với nuôi một con ch.ó còn phiền hơn nữa đ biết kh?
Bùi Minh ôm hận cho Tiếu Thiên Vũ m đạp vào đùi, Tiếu Thiên Vũ lảm nhảm vài tiếng ê a gì đó chẳng rõ. Thân giật giật, thống khổ cau mày, hai tay ôm l ngực. Bùi Minh thở dài, này mỗi khi uống rượu vào là lại đau bao tử, n.g.ự.c và bụng đều đau! Tội tình gì ra thế này! Xoay vào nhà bếp bưng ra một ly nước ấm, tay vòng ra sau đầu Tiếu Thiên Vũ, nâng dậy, cho dựa vào ngực: “Thiên Vũ, uống chút nước .”
Ly nước đặt ngay bên miệng, Tiếu Thiên Vũ nhắm mắt uống một vài ngụm nước, nói nhảm m câu vùi đầu vào n.g.ự.c Bùi Minh. Đại khái là bị rượu làm cho cả nóng bừng cồn cào, Tiếu Thiên Vũ nắm áo Bùi Minh nhỏ giọng r*n r* khó chịu.
Bùi Minh đặt tay lên trán , mắng: “Mỗi lần đều là như vậy, biết rõ uống rượu vào thì bao tử sẽ nóng rát khó chịu, đầu cũng đau, vậy mà còn uống. Đáng đời!” Miệng thì mắng nhưng ngón tay vẫn đặt trên ấn đường (nơi g*** h** ch*n mày) Tiếu Thiên Vũ.
Từ ấn đường đến huyệt Thái Dương, từ đỉnh đầu đến bên tai, một chút một chút nhẹ nhàng mát xa. Phương pháp mát xa này đối với việc giúp say rượu bớt đau đầu là vô cùng hiệu quả, kỹ năng này Bùi Minh vốn học được từ một thầy chuyên về mát xa. Đương nhiên Bùi Minh tuyệt kh muốn cho kẻ đang nằm trên đùi biết, Tiếu Thiên Vũ cũng chưa bao giờ dám tưởng tượng, thì ra khi mê man bất tỉnh nhân sự còn được hưởng thụ loại đãi ngộ này.
L mày rậm và đen, đôi mắt cũng đen như thế, mũi thẳng, mắt đẹp. Nam tử tuấn trong tiểu thuyết cổ ển Trung Quốc cơ bản thể tương tự như . Aishhhh...... Khi này đang ngủ, kh làm phiền khác, cũng chút khí chất gì đó động lòng . Tay Bùi Minh xoa nhẹ từ hai gò má Tiếu Thiên Vũ xuống dưới, ở trên n.g.ự.c cũng ấn ấn vài cái. Tiếu Thiên Vũ cả thả lỏng, hừ một tiếng động đậy thân . Mặt cọ cọ vào đùi Bùi Minh, tiếp tục lảm nhảm những câu từ tối nghĩa. Bùi Minh bĩu môi, nhẹ nhàng đặt đầu lên gối, cởi giày đắp chăn cho .
Ngồi xổm trên mặt đất, dùng khăn lau dấu giày của Tiếu Thiên Vũ, lúc vào cửa kh cách nào mà cởi giày ra được nên trên sàn nhà lưu lại toàn dấu giày. Lau xong, Bùi Minh đứng dậy đ.ấ.m đấm thắt lưng vài cái, quay đầu kẻ đang nằm ngủ, bộ dáng chẳng khác gì một con ch.ó con, ngẫm lại số phận bi thảm của , Bùi Minh bi ai muốn khóc. Đột nhiên, vừa muốn xoay thì ống quần Bùi Minh bị một bàn tay nắm chặt, kh đợi hiểu rõ chuyện gì đang xảy ra, kẻ nằm trên giường đang nửa nằm nửa ngồi.
“Ụa ~~~”
Chất nhầy lục đỏ tím vàng kh rõ ào ạt từ miệng Tiếu Thiên Vũ tuôn ra. Trên drap giường, trên chăn b, và ngay cả quần của Bùi Minh, đều dính đầy thứ chất . Bùi Minh trợn mắt há hốc mồm , mặt từ trắng chuyển sang hồng, từ hồng chuyển x nh chóng thành đen......
“Tiếu Thiên Vũ!”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Đèn phòng toilet nhà Bùi Minh hình như mở suốt đêm.
“Họ Tiếu kia! đứng lên cho !”
Tiếu Thiên Vũ từ từ mở mắt trong tiếng gầm đáng sợ. Ánh nắng buổi sớm đã giăng khắp phòng. Tiếu Thiên Vũ nâng tay dụi mắt, th kẻ đang ngồi trên bụng và bóp cổ chính là Bùi Minh, thì thào nói: “ ngồi trên để làm gì? Định c**ng b*c hả?”
th mặt Bùi Minh từ hồng chuyển thành trắng, Tiếu Thiên Vũ mới chợt tỉnh ngộ chộp l cái gối đang chuẩn bị đập vào mặt trong tay Bùi Minh.
“Mẹ kiếp! thà c**ng b*c một con ch.ó cũng kh thèm ngó tới cái mặt ! là đồ khốn mặt dày vô liêm sĩ!” Bùi Minh hung tợn mắng, nắm tay một chút cũng kh khách khí mà đập thẳng vào mặt Tiếu Thiên Vũ.
Bùi Minh vừa đánh vừa mắng, một hai … kh lưu ý bị xốc mạnh xuống, hai tay bị đặt ở trên đầu, trước mặt là vẻ mặt bi thương của Tiếu Thiên Vũ.
“ làm tổn thương nghiêm trọng sự tự tôn của đ. Nói thế nào thì so với chó cũng đẹp hơn chứ? thể thà muốn một con ch.ó cũng kh muốn ?”
Bùi Minh yên lặng nâng lên một bàn tay chỉ ra ban c: “Ít nhất chó sẽ kh qu rầy , sẽ kh uống say, đêm hôm khuya khoắc chạy đến chỗ làm càn, cũng chẳng ói ra sàn nhà cùng drap giường của .”
Tiếu Thiên Vũ những thứ đang bay phấp phới trên ban c ngoài chăn màn ra còn quần áo của , trầm mặc một chút, sau đó nh chóng xoay leo xuống hướng cửa toilet mà chạy.
“Ai u kh còn sớm, kh còn sớm, giờ nào mà kh gọi . còn làm! Đúng Bùi Minh, đem quần áo của cho mượn , kh kịp nữa . Ui da......” Một chiếc dép lê phi thường chuẩn xác nện vào sau ót . Tiếu Thiên Vũ nh như chớp chui vào toilet.
***
Chưa có bình luận nào cho chương này.