Hậu Viện Bất Đắc Dĩ
Chương 4:
Mang theo bộ chăn, khăn phủ giường được đóng gói hoàn mỹ, Tiếu Thiên Vũ liền chạy vội đến số 15 chung cư hạnh phúc. Cung kính gõ cửa, cửa mở, Bùi Minh dựa cửa lạnh lùng Tiếu Thiên Vũ: “ lại tới đây nữa? Còn ngại làm phiền chưa đủ à!”
Tiếu Thiên Vũ buồn bã, tay dâng lễ vật lên cao qua đầu: “Bẩm ngài, kh vì đến cho ngài trị tội hay ? Ngài hãy một mảnh thành ý này, xin vui lòng nhận cho!”
“Lạ nhỉ, cũng lúc lương tâm Tiếu Thiên Vũ biết hối cải hay ? Ok, cũng chẳng là nhỏ nhen gì, lễ vật nhận. Còn thì biến!” Tựa vào khung cửa, Bùi Minh híp mắt cười, tay nhận lễ vật nh chóng đóng cửa lại.
“Này còn chưa ăn cơm đó” Tiếu Thiên Vũ tội nghiệp giữ cánh cửa lại.
Bùi Minh đầy xem thường: “Ý của là muốn nói mời ăn cơm?”
“Kh , thể để tốn kém được? Hơn nữa từ lúc chúng ta quen nhau tới giờ, kh đều là chu cấp cho hay ?.” Tiếu Thiên Vũ nói xong lập tức bước lui, hai nắm tay ở trước n.g.ự.c triển khai tư thế phòng hộ trong quyền , hắc hắc cười.
Bùi Minh cũng kh nhào vô, dựa vào cạnh cửa hai tay kho ở trước ngực, nhíu mày đầy uy h**p : “Thế nào, muốn tính toán đòi lại àh?”
“ nào dám? Tiểu nhân chỉ muốn thỉnh Bùi c tử, vui lòng ăn cùng, ăn bữa cơm rau. xem......” Tiếu Thiên Vũ tươi cười khom chào.
Bùi Minh đặc biệt cười long l: “ kh thích ăn cơm rau, lại càng kh muốn cùng con ma men uống rượu. Bất quá là mềm lòng. Nếu thật sự muốn chuộc tội, cũng kh kh cho cơ hội.”
Tiếu Thiên Vũ cúi đầu: “Nói , làm thế nào?”
“Nhà bếp của bị ngập nước.”
Tiếu Thiên Vũ giương miệng Bùi Minh đang cười tủm tỉm, lại bị tên tiểu tử này chơi khăm. lại kh sớm biết rằng th ống thoát nước nhà bếp chứ? Tắm rửa xong còn dùng gel thơm cạo râu hết nửa tiếng đồng hồ, ăn mặt đẹp như mẫu vậy mà bị ta sai nha osin. Bất đắc dĩ mà gật đầu nói: “Ok!”
Cởi cravat ra, Tiếu Thiên Vũ cuốn tay áo sơ-mi lên tận khủy tay, chuẩn bị làm việc. Ống thoát nước nhà bếp hơi nhỏ, nhưng kh nghĩ lại dễ dàng bị nghẹt như thế. Tiếu Thiên Vũ nghiêng nửa thân , cố sức dùng dây thép thật dài th ống. Bùi Minh mặc trên bộ áo ngủ, trong tay bưng một tách trà, thích ý vừa hớp từng ngụm trà thơm lừng vừa lười biếng dựa vào cửa nhà bếp Tiếu Thiên Vũ làm việc.
“ nhớ rõ lần trước đã thu nhặt rác trong ống này sạch sẽ mà, chưa được bao lâu lại bị nghẹt nữa?” Tiếu Thiên Vũ nghiêng gian nan khơi th ống nước, liếc về phía Bùi Minh.
Bùi Minh cúi đầu nghĩ , nhún nhún vai nói: “ nhớ rõ bốn cái cái thìa nhỏ, hiện tại chỉ còn lại một cái. giúp tìm xem bên trong hay kh?”
Tiếu Thiên Vũ dùng sức trở , kia đầy xem thường.”Bùi Minh, thường kêu là vợ, nhưng cũng kh nên thật sự coi như là chồng mà sai bảo chứ?”
Bùi Minh cười rạng rỡ: “ lại kh thể? Chồng luyến tiếc như vậy, nào dám đá rớt xuống giường được chứ!” Nói xong hé miệng cười, Bùi Minh quay ra ngoài. Kh là muốn xem ai hạ lưu hơn ai ? Đồ c.h.ế.t tiệt nhà dám so với ?
Tiếu Thiên Vũ bóng dáng kia, xấu hổ nuốt nuốt nước miếng. Đắc, tốt hơn hết là thành thật làm việc !
Ống thoát nước cuối cùng cũng th xong, trời cũng tối hẳn. Tiếu Thiên Vũ cũng kh chờ phân phó, biết Bùi Minh sẽ kh ra ngoài. Đơn giản đeo tạp dề bắt đầu nấu cơm, bụng đều đói cả .
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Tiếu Thiên Vũ biết nấu ăn, vốn là gia truyền. Ông nội Tiếu Thiên Vũ chính là đại trù, tuy cha kh nhận tổ nghiệp, nhưng làm vài món nhón rượu là việc hết sức dễ dàng. Tiếu Thiên Vũ từ nhỏ đã biết nấu ăn, nếu kh đến trường học, ra ngoài làm thành phần tri thức trong c ty, hiện tại nói kh chừng đã làm đầu bếp chính tại khách sạn!
Nhà Bùi Minh cái gì cũng kh thiếu, chủ yếu là những “lễ vật” mỗi lần Tiếu Thiên Vũ chịu đòn nhận tội đưa sang. Muối đường bột ngọt dấm chua, tùm lum thứ đều là Tiếu Thiên Vũ đặt mua. Tại nhà bếp liên tục vang lên những th âm nấu nướng vui tai, Tiếu Thiên Vũ vô cùng hăng say nấu nấu xào xào! Hẹ tây xào, cá chiên giòn, thịt heo kho. Kỳ thật thể tận tình làm một bữa ăn như thế cũng đã khiến bản thân vô cùng vui vẻ! Tiếu Thiên Vũ cả bàn thức ăn, vừa lòng hít hít mũi.
Trong phòng ngủ, Bùi Minh cảm th mỹ mãn mà bao lại giường. Con mắt thẩm mỹ của cũng được đ chứ, màu sắc của drap giường tương đối hợp với sở thích của . Bao gối cũng đẹp, màu vàng nhạt, ôm thực thoải mái.
Bùi Minh ôm gối nằm trên giường, tối hôm qua bị con ma men làm phiền một đêm kh ngủ. Kh biết rốt cuộc uống hết bao nhiêu, nửa đêm bắt đầu quậy phá. Khó chịu ôm ngực, mặt trắng như tờ gi. Làm hại lo lắng chăm sóc suốt cả đêm. Tên khốn kiếp này, quậy đến thế là cùng! Bùi Minh thở dài thật mạnh. Con này khi kh uống rượu thì giống , rượu vào thì lại giống chó!
“Thiếu gia ~~ lên dùng bữa.”
Bùi Minh mở mắt ra, liền th Tiếu Thiên Vũ cợt nhả ghé vào trước mắt. Thức ăn cũng kh nhiều lắm, chừng vài đĩa ở trên bàn. Nhưng đều tinh xảo, cho th tay nghề của nấu c phu. Bùi Minh vừa ngửi th mùi liền chạy đến bàn ăn, m ngày nay, ngày nào cũng ăn cơm hộp kh dinh dưỡng hoặc là mì tôm.
Cầm l chiếc đũa liền vội ăn, cơm trắng phối hợp cùng thức ăn ngon, đúng là mỹ vị! Bỗng nhiên trợn mắt thứ trong tay Tiếu Thiên Vũ, sắc mặt Bùi Minh liền thay đổi.
“Cái gì chứ?” Bùi Minh bu cái bát trong tay xuống. Tiếu Thiên Vũ một bên cầm một bình sứ nhỏ, một bên kh chút để ý nói: “ mang đến. Đỡ về sau ở nhà ăn cơm kh rượu uống.”
“ kh rượu thì c.h.ế.t à!” Bùi Minh hung tợn hét lên.
Tiếu Thiên Vũ ngẩng đầu cười: “Cũng kh đến mức đó, bất quá như vậy thì chẳng còn gì gọi là lạc thú của đời ! cũng nhâm nhi một chút , nói hay, rượu này là hàng hảo hạng đ.”
Bùi Minh nắm chặt hai tay, nghĩ muốn nổi giận. Buồn nửa ngày, tay mới giật l bình rượu từ Tiếu Thiên Vũ, nhẹ giọng nói: “Thiên Vũ, đừng uống rượu nữa được kh? biết mỗi khi say khướt đều khiến sợ hãi, sợ sẽ kh tỉnh lại. nôn ra, đau ngực, đau bao tử, càng khó chịu! muốn uống say thế nào thì mặc nhưng cũng đừng cho th bộ dáng của như thế! Nhưng lại cố tình trưng ra cái vẻ mặt bi thảm cho coi, cho biết chịu tội như thế nào!” Bùi Minh xoay sang hướng khác, thấp giọng nói.
Tay cầm bình rượu của Tiếu Thiên Vũ chợt đơ ra, ngây cả buổi. Bùi Minh chưa khi nào nói chuyện với như thế, tính cho tới bây giờ đều là kh mắng thì chửi, còn nếu kh thì động tay động chân dợt cho một trận nhừ tử. Da thịt Tiếu Thiên Vũ cũng vì như thế mà trở nên dày chắc, chịu lực vô cùng tốt. Từ lúc tốt nghiệp đại học đến nay đã nhiều năm, đều là mỗi khi kh việc gì làm liền chạy đến nơi này. Hiện tại đột nhiên ai đó vô cùng dịu dàng, Tiếu Thiên Vũ ểm chống đỡ kh được. Ngực đầy chua xót, mắt như sắp ch** n**c tới nơi.
“Bùi Bùi, đừng giận, như vậy giống như phạm nhiều sai lầm lắm vậy!” Tiếu Thiên Vũ cợt nhả nói, chỉ cần kh ngoài Tiếu Thiên Vũ đều gọi Bùi Minh là Bùi Bùi, bảo gọi thế nghe tình cảm giữa hai vẻ sâu sắc nhưng mỗi khi gọi cái tên buồn nôn này đều bị no đòn. Nhưng lần này, Bùi Minh kh thèm chấp nhất. Cúi đầu ngồi trong chốc lát, đột nhiên đứng lên vài bước vào buồng trong, đưa lưng về phía , dựa lưng vào bàn. Tiếu Thiên Vũ bị dọa cho choáng váng, kh thật sự chứ? Bùi Minh thương tâm!
“Bùi Bùi ~~ đừng giận mà, kh uống. kh uống rượu, còn muốn gì nữa?” Tiếu Thiên Vũ chột dạ đứng dậy, hai tay xoa xoa. Trong lòng khó chịu muốn chết!
“Từ nay về sau kiêng rượu!” Đang nói bằng giọng mũi vô cùng đáng thương, Bùi Minh đưa lưng về phía Tiếu Thiên Vũ một bàn tay ôm l mặt. Tiếu Thiên Vũ lòng như lửa đốt, Bùi Minh thật sự đau lòng! Chính khiến cho Bùi Minh rơi nước mắt, đây đúng là chuyện hết sức kì lạ! Tiếu Thiên Vũ tự tát vào mặt . Lập tức giơ hai tay: “Bùi Bùi, thề! Kh chỉ cần kh uống rượu thôi ? Từ hôm nay trở kh bao giờ …uống rượu nữa! kh uống rượu! th thế nào?”
“ thể làm được !”
“Đương nhiên, nam tử hán đại trượng phu nói chuyện giữ lời!” Tiếu Thiên Vũ nói như nh đóng cột.
“Thành c!” Bùi Minh lập tức bu bàn tay ôm l mặt kia, cười tủm tỉm quay lại Tiếu Thiên Vũ đang ngây ngốc đứng bên bàn ăn: “Nói miệng kh bằng viết một tờ gi làm chứng. nói viết! Tiếu Thiên Vũ thề từ hôm nay kiêng rượu, nếu như vi phạm, thì sẽ biến thành con ch.ó con!” Hắc hắc, kế hoạch thành c, về sau kh bao giờ … sợ này tên khốn này nửa đêm đến quậy phá! Bùi Minh cười còn tươi hơn hoa, chỉ thiếu ều là kh ở sau lưng Tiếu Thiên Vũ phe phẩy hai đầu ngón tay chúc mừng tg lợi.
Tiếu Thiên Vũ bất đắc dĩ cầm l bút, xem xét vẻ mặt Bùi Minh cười tủm tỉm, Bùi Minh ơi Bùi Minh, đang chơi đ!
Chưa có bình luận nào cho chương này.