Hệ Thống : Nữ Côn Đồ Làm Giàu Ở Cổ Đại
Chương 311:
Đúng lúc này Vương Thu Nguyệt vào sân, khẽ gõ hai cái lên cửa, mang trà đã pha vào.
Cuộc đối thoại của hai bị nàng cắt ngang. Đổng chưởng quỹ tùy ý liếc mắt trước mặt, sau khi Vương Thu Nguyệt ra, lão khẽ hỏi:
“Cô nương này chính là ngoại tôn nữ mà Trần gia vừa tìm th ? Quả thật vài phần giống Trần gia.”
Tống An Ninh cười gật đầu, rót cho lão một chén trà.
“Tin tức của Đổng thúc quả là linh th. Chuyện làm ăn giữa Túy Tiên Cư và Trần gia đã trở lại bình thường chưa?”
Nghe nàng hỏi vậy, lại nhớ tới những lời Tống An Ninh từng nói ở Lâm Hải trấn hôm đó, Đổng chưởng quỹ cười gượng gạo.
“Cô nương th tuệ, ta chỉ nói một câu thôi mà đã nghĩ đến chuyện sau đó. Nói về chuyện này, việc lần trước quả thật đã mượn d cô nương, ở đây xin bồi thường thất lễ với cô, chủ t.ử kh ở nhà, ta cũng thực sự lo lắng chuyện làm ăn, cố nên...”
Tuy bề ngoài lão nói như vậy, nhưng giọng nói trong lòng lại là: Xin lỗi tiểu nha đầu, cô đối với Liễu Toàn mà nói là ngoài, sẽ kh làm gì cô đâu.
Tống An Ninh thậm chí kh thèm nhấc mí mắt, lặng lẽ uống trà, bầu kh khí trong phòng ngay lập tức trở nên lạnh lẽo, Đổng chưởng quỹ cảm th mất hứng, lại nhặt lại chủ đề vừa nói dở, tự tiếp tục:
“Một tháng trước, chủ t.ử nhà ta nói rằng ngài phương nam một chuyến, trong khoảng thời gian này ta đã gửi thư nhiều lần, nhưng kh hề nhận được một lá thư hồi đáp nào. Chuyện đó thì thôi, chúng ta đoán chủ t.ử gặp chuyện gì, nhưng bên cạnh ngài cũng kh ít theo, nghĩ là sẽ kh việc gì lớn. Nhưng cách đây vài ngày, Lão Triệu lại nhận được thư của chủ tử, trên thư nói mang lợi nhuận của m Túy Tiên Cư gần đây, đưa tới phủ thành. Còn đặc biệt dặn dò, kh cần ngân phiếu, chỉ cần hoàng kim.”
Nói đến hoàng kim, Tống An Ninh chợt nhớ đến căn phòng đầy vàng trong ngôi miếu đổ nát ở Lâm Hải trấn.
Nàng đoán liệu chuyện Túy Tiên Cư xảy ra lần này liên quan đến Yên Vũ Các hay kh, nhưng nghĩ lại, cho dù lợi hại đến đâu thì cũng chỉ là một bang phái giang hồ, tay của bọn họ kh nên vươn tới Hoàng gia.
Đổng chưởng quỹ nói liền một mạch nhiều như vậy, Tống An Ninh mới đặt chén trà xuống, quay đầu lão, trên mặt còn mang theo vẻ lo lắng.
“ lẽ nào Tô c t.ử bên ngoài đã gây thù chuốc oán với ai kh? Cũng kh thể, thân phận như ngài bình thường kh dám động thủ. Đổng thúc đã tìm ở phủ thành chưa? Thật sự kh ổn thì cứ báo quan , cho dù họ kh nể mặt Tô c tử, một sống sờ sờ biến mất ở phủ thành, quan phủ chắc c sẽ nhúng tay.”
Đổng chưởng quỹ nghe những lời này, kh nói gì thêm, chỉ bất lực lắc đầu.
Trong lòng lão lại nói: “Quả nhiên là một tiểu nha đầu chưa từng trải sự đời, miệng nói nhiều đạo lý lớn, nhưng gặp chuyện lại chỉ nghĩ đến báo quan, năng lực của đám quan sai đó còn chẳng bằng của chúng ta.”
Giọng nói trong lòng lão mang theo sự bực bội và khinh miệt, chính là ều Tống An Ninh muốn.
Vốn chỉ là một câu hỏi khách sáo, kh ngờ Đổng chưởng quỹ lại cho là thật, lẽ nào còn chỉ mong nàng bày mưu tính kế ?
Bất kể là Tô Thần hay Túy Tiên Cư xảy ra chuyện, đều kh cản trở nàng kiếm tiền, lần trước bị lợi dụng còn chưa đủ ? Kẻ kh biết còn tưởng rằng kh Túy Tiên Cư thì bọn họ kh bán được ớt và trứng vịt vậy.
Trong phòng lại chìm vào yên lặng, Đổng chưởng quỹ th nàng cứ hờ hững như vậy, cũng kh qu rầy nữa, hai hàn huyên vài câu, lão liền dẫn cưỡi ngựa rời .
Tống An Ninh đứng ở cổng thôn, vị trí của Đổng chưởng quỹ trên bản đồ càng ngày càng xa, khẽ hừ một tiếng.
“Chủ nhân, lão già này tật xấu ? Túy Tiên Cư xảy ra chuyện lớn như vậy, lão kh bận rộn giải quyết, lại đích thân mang bạc tới đây.”
Cuộc đối thoại vừa khiến Hương Hương nghe mơ hồ, nàng cố gắng dò xét nội tâm của Đổng chưởng quỹ, nhưng vẫn kh tin tức nào khác.
“Hương Hương ngốc nghếch, Triệu chưởng quỹ đã tới Bán Nguyệt thôn tám chín ngày trước để xem mảnh đất trồng ớt của Tô Thần, kh lâu sau liền mất tích. Lần này lão tới đây cốt là để thăm dò và xem xét tình hình, nghi ngờ ta dẫn dân làng Bán Nguyệt thôn bắt Triệu chưởng quỹ, cướp l ngân lượng.”
Tuy dùng Độc Tâm Thuật kh tra ra được gì, nhưng Tống An Ninh hiểu, lúc lão ở trong nhà chỉ là chưa nghĩ đến vấn đề này, kh nghĩa là chưa từng nghĩ đến.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/he-thong-nu-con-do-lam-giau-o-co-dai/chuong-311.html.]
Thực ra, ngay từ khi lão xuống ngựa ở cổng thôn, th Tống An Ninh đang trò chuyện với dân làng dưới gốc cây đa, mà dân làng th lão cũng kh hề chút căng thẳng nào, lão đã biết nghi ngờ sai , cho nên đã kìm nén ý nghĩ này xuống.
“Lão hồ ly! Chủ nhân nhà ta giàu lắm, thiếu gì ba đồng bạc lẻ của lão? Câu nói kia là gì nhỉ? Dùng bụng tiểu nhân đo lòng quân tử!”
Tống An Ninh nghe th Hương Hương đang nổi trận lôi đình trong đầu , nàng hơi đau đầu giải thích:
“Bọn họ cũng kh biết chúng ta kh thiếu tiền, còn tưởng ta dựa vào tiền bán ớt và trứng vịt mà sống. Ta tuy là đối tác hợp tác với Túy Tiên Cư, nhưng bất kể là Đổng chưởng quỹ hay Triệu chưởng quỹ, trong lòng bọn họ, vẫn chút coi thường trong thôn. May mà hôm đó ta đã trả lại ngọc bài của Tô Thần ở Lâm Hải trấn, nếu xảy ra chuyện đổ tiếng xấu lên đầu ta, thì thật vô vị.”
Tống An Ninh nói xong những lời này, Hương Hương ủ rũ xuống, nàng thật sự kh hiểu tại loài lại nhiều khúc mắc như vậy, dù c.h.ế.t mệt nữa, nàng cũng kh thể nghĩ ra.
“Ai, Hương Hương cảm th oan ức thay chủ nhân, rõ ràng kh làm gì, ở Lâm Hải trấn đã bị ta lợi dụng. Ngay cả khi Triệu chưởng quỹ gặp chuyện, bọn họ cũng nghi ngờ lên đầu chủ nhân, trong lòng đã bẩn thì cái gì cũng bẩn.”
Tống An Ninh lại kh hề tức giận, thậm chí kh m bận tâm, những đó muốn nghĩ thì nghĩ. Ớt trồng trong thôn đều là thuần tự nhiên vô hại, hệ thống cũng sẽ thu mua với giá cao, Túy Tiên Cư hay kh cũng được.
Chỉ duy nhất một ểm, nàng muốn gặp Tô Thần, đích thân hỏi , đã mang A Điệt đâu.
“Hương Hương, kh giận kh giận nha. Trên đời này nhiều , mỗi đều suy nghĩ của riêng . thích ngươi, tự nhiên cũng kh thích, đừng chấp nhặt với những kẻ kh quan trọng, chỉ cần Túy Tiên Cư còn thu mua ớt một ngày, chuyện làm ăn vẫn tiếp tục, còn lại, giao tình thì kh cần thiết nữa.”
Tống An Ninh vừa về nhà, vừa dùng ý niệm trả lời Hương Hương. Về đến nhà, nàng th Tống Đại Sơn và Tống Nhị Hòa, cùng với Tống Niên, trên tay đều cầm chút bạc, xem ra là đang đợi nàng.
“A Ninh, đến là của Túy Tiên Cư ư? Tiền trứng vịt đã th toán xong chưa?”
“Th toán , m hôm trước Triệu chưởng quỹ gặp chuyện ở phủ thành, đoạn thời gian này do chưởng quỹ ở Lâm Hải trấn qua tiếp quản. Túy Tiên Cư gia đại nghiệp đại, sẽ kh thiếu bạc đâu.”
Nói đoạn, m ngồi xuống bàn đá trong sân, Tống An Ninh l bạc ra, lần lượt chia theo số lượng trứng vịt của từng nhà hôm đó.
Nhưng ba mặt đều kh nhận, ngược lại còn đưa thỏi bạc trong tay tới, Tống Niên nói trước:
“Đây là tiền chia lợi nhuận một tháng gần đây của con, A Ninh sợ là quên chăng?”
“Kh quên kh quên, chẳng qua là ta sợ Nhị thúc tiếc bạc, kh nỡ đưa cho ta thôi.”
“Ha ha ha, vậy ta kh nỡ, thì kh đưa nữa nhé...”
Tống Niên tuy nói như vậy, nhưng vẫn đặt thỏi bạc vào tay Tống An Ninh, bảo nàng cất giữ cẩn thận.
Lúc trước đã nói là hai thành lợi nhuận, tuy kh nhiều bạc, nhưng Tống An Ninh vẫn nhận l.
Nàng nâng bạc trong tay, nói như dâng bảo vật:
“Hôm nay là một ngày tốt lành nha, các loại ngân lượng đều vào túi, thật sung sướng...”
“Ha ha ha, con bé này vui quá , sau này những ngày như thế này còn nhiều nữa.”
Tống Đại Sơn vừa nói xong câu đó, liền th m dân làng tới cửa sân, hô lớn tiếng với Tống An Ninh:
“A Ninh, chúng ta tới đưa bạc cho con đây.”
“???”
Chưa có bình luận nào cho chương này.