Hệ Thống Tiêu Tùy Tiện Giúp Ta Trở Thành Bà Chủ Cho Thuê Nhà
Chương 731: Rất Đẹp
Nhận được phản hồi từ Vân Tử Cẩm, Hàn Xuân mới vui vẻ cười lên, khi tạo hình cho cô cũng dốc hết tâm sức hơn.
Kiểu tạo hình của Vân Tử Cẩm kéo dài từ sáng sớm đến tận hai giờ chiều mới hoàn thành. Bữa trưa là do Lục Vân Khuyết mang vào, từng chút một đút cho cô ăn no.
Bởi lúc đó, lớp trang ểm của Vân Tử Cẩm đang ở giai đoạn quan trọng nhất, kh tiện di chuyển. Lục Vân Khuyết mang cơm vào, hầu hạ cô ăn no nê mới tự dùng bữa.
Giữa trưa, trong nhóm chat nhỏ của bốn cô gái, ai đó bắt đầu bàn luận về kiểu tạo hình hôm nay.
Vân Tử Cẩm thuận tay chụp một góc chiếc váy dạ hội "Lăng vân" gửi vào nhóm.
Tần Tư Đồng từng vào phòng thay đồ của Vân Tử Cẩm, đã th chiếc váy này. Mỗi lần th đều bị choáng ngợp, nên ấn tượng vô cùng sâu sắc.
Vừa th ảnh Vân Tử Cẩm gửi lên, cô liền nhận ra ngay, lập tức gửi một loạt dấu chấm than vào nhóm.
Đồng Đồng: !!!
Đồng Đồng: Cuối cùng cũng chịu mang nó ra à? Nếu mặc nó, tớ sẽ kh buồn ngủ nữa!
Từ lần đầu th chiếc váy "ánh ", Tần Tư Đồng đã mong chờ đến ngày Vân Tử Cẩm mặc nó dự tiệc.
Chờ mãi gần một năm trời, giờ cô đã nóng lòng muốn đến Nam giao trang viên để chiêm ngưỡng vẻ tuyệt sắc của Vân Tử Cẩm khi diện lên nó.
Tú Tú: Gì vậy? Ảnh Vân Tử Cẩm vừa gửi kh là một bức ảnh bầu trời đầy ? chuyện gì tớ kh biết à?
Dao Dao: bí mật gì à?
Đồng Đồng: Là một bộ váy dạ hội của Vân Tử Cẩm, luôn được treo trong tủ đồ của , gần như phủ đầy bụi . Nhưng tớ cam đoan bằng nhân phẩm của , bộ váy này chắc c sẽ khiến các kinh ngạc đến rơi cả hàm.
Trong ba , chỉ Tần Tư Đồng thường xuyên ngủ lại nhà Vân Tử Cẩm, nên biết đến chiếc váy "Ánh " cũng chỉ cô.
Th Th Tử Cẩm: Cũng bình thường thôi, chỉ là chất liệu vải làm váy đẹp nên thành phẩm mới gây ấn tượng.
Dao Dao: Nghe các nói thế, tớ càng tò mò .
Kh được, hôm nay tớ đến Nam giao trang viên sớm hơn, bàn bạc với trai và bố mẹ về giờ xuất phát ngay mới được.
Tú Tú: Đồng ý!
Sau đó, nhóm chat chìm vào im lặng. Vân Tử Cẩm kéo lên xem lại đoạn chat, lắc đầu bất lực trước tính cách gió chiều nào che chiều của Tô Mộng Dao và Đồ Tú Tú.
Nhưng nếu đến sớm, cô sắp xếp tiếp đón.
Vân Tử Cẩm vốn là một "bà chủ nhàn rỗi", liền l ện thoại n tin với Mai Lâm về việc hai nhà Tô Mộng Dao và Đồ Tú Tú thể đến Nam giao trang viên sớm.
Cô tin rằng Mai Lâm sẽ sắp xếp ổn thỏa mọi thứ.
Quả nhiên, Mai Lâm trả lời ngay: "Đã nhận."
Chỉ cần Mai Lâm xác nhận tin n, kh việc gì cô kh hoàn thành.
"Xong , tiểu thư Vân xem thử hiệu ứng tổng thể nhé. Nếu chỗ nào kh hài lòng, chúng ta vẫn còn thời gian để ều chỉnh một chút."
Hàn Xuân cô gái trước mặt, khoác lên chiếc váy dạ hội đen lấp lánh ánh , dáng thướt tha, những hạt ánh sáng lấp lánh trên váy càng tôn thêm vẻ bí ẩn. Lần đầu tiên, Hàn Xuân cảm th kỹ thuật tạo hình của so với trước đây đã bước tiến rõ rệt.
Kh biết là do mặc hay do chiếc váy.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Vân Tử Cẩm bước đến trước tấm gương toàn thân trong phòng thay đồ, nhẹ nhàng xoay một vòng, kh th ểm gì kh hài lòng.
"Tay nghề của thầy Hàn Xuân vẫn tuyệt vời như trước, hoàn hảo lắm, thích."
Lục Vân Khuyết vốn đang ngồi trên sofa, nhưng khi Vân Tử Cẩm mặc váy "Ánh " bước ra, ánh mắt dán chặt vào cô, kh kìm được bước chân đứng dậy, vô thức tiến đến phía sau Vân Tử Cẩm. hình ảnh của cô trong gương, đôi mắt đen trắng rõ ràng ẩn chứa vô vàn tình cảm.
" đẹp."
Trong đầu Lục Vân Khuyết lướt qua vô số tính từ, cuối cùng chỉ cô đọng lại thành hai chữ này.
Ngoài hai chữ này, kh tìm được từ ngữ nào diễn tả chính xác hơn cảm xúc của .
Nhận được lời khen chân thành từ nửa kia, tâm trạng vốn đã tốt của Vân Tử Cẩm càng thêm phấn chấn, nụ cười trên mặt lâu kh tắt.
"Kh biết bên phía Cừu tiên sinh giờ căng thẳng đến mức nào , nên qua xem thử kh nhỉ?"
Bây giờ là hai giờ chiều, tuy chưa đến giờ khách mời vào tiệc, nhưng vẫn dành chút thời gian để Lục Vân Khuyết làm tạo hình.
"Cừu tiên sinh trước khi vào xưởng đã dặn, kh được làm phiền nếu kh yêu cầu của . Chúng ta tự ý đến, ổn kh?"
Là một nhà tạo mẫu kiêm nhà thiết kế thời trang, Hàn Xuân hiểu rõ khi cảm hứng, tuyệt đối kh được để ai làm phiền.
Cảm hứng thoáng qua, nếu kh nắm bắt được khoảnh khắc đó, thể sẽ đánh mất cơ hội.
Hàn Xuân cho rằng, Cừu Bách Bố hiện tại chính đang trong trạng thái như vậy.
Vân Tử Cẩm vốn định đến xưởng xem tiến độ của Cừu Bách Bố, nghe Hàn Xuân nói thế liền dừng bước.
"Vậy thì đừng làm phiền nữa. Nếu sắp đến giờ mà Cừu tiên sinh vẫn chưa ra, cứ mặc bộ vest đen đã định trước đó . Cùng là màu đen, nói là đồ đôi cũng kh sai."
Váy "ánh " của Vân Tử Cẩm màu nền là x đen sẫm, kh kỹ sẽ tưởng là màu đen.
Lục Vân Khuyết gật đầu. Họ kh thể làm phiền Cừu Bách Bố nên kh thể biết tiến độ may váy. Theo tình hình hiện tại, chỉ thể làm vậy.
"Kh , tạo hình cho nam đơn giản hơn, chỉ cần một tiếng là xong. Giờ vẫn còn sớm."
Hàn Xuân đã được Vân Tử Cẩm đặt trọn thời gian cả ngày hôm nay. Vừa chỉnh sửa trang ểm cho cô, vừa phụ trách tạo hình cho Lục Vân Khuyết.
Th Vân Tử Cẩm và Lục Vân Khuyết kh m tin tưởng vào tiến độ của Cừu Bách Bố, cô vội an ủi.
"Nhưng Cừu tiên sinh vào xưởng từ sáng, đến giờ đã m tiếng , nên nhờ mang cơm vào cho kh? Kh ăn cả ngày, lại làm việc căng thẳng, tiêu hao nhiều năng lượng, cơ thể chịu kh nổi đâu."
Vân Tử Cẩm đột nhiên nhớ ra, Cừu Bách Bố vào xưởng đến giờ đã m tiếng, nếu kh ăn gì, dạ dày chắc c kh chịu nổi.
"Trưa đã nhờ mang cơm vào , nhưng kh biết thời gian ăn kh."
Đối với Cừu Bách Bố, Lục Vân Khuyết hiểu khá rõ. Một khi bước vào trạng thái làm việc, dễ bỏ qua mọi thứ bên ngoài. Nhiều lần vì quá đói, ngất xỉu, đưa vào viện truyền dịch cứu chữa.
Ở một góc độ nào đó, Cừu Bách Bố cũng là một kẻ "ên" trong giới may vá.
May đồ mà tự đẩy vào viện vì đói, quả là hiếm trên đời.
"Đi xem thử , nếu chưa ăn, em còn tìm một đội y tế đến đây túc trực, kẻo lớn tuổi , lỡ chuyện gì ở chỗ em thì nguy."
Chưa có bình luận nào cho chương này.