Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Hệ Thống Troll Người Chơi

Chương 42: Dương Văn Bác phiên ngoại (Sửa kết cục)

Chương trước Chương sau

Dương Văn Bác là thừa kế duy nhất của Vân Tiêu sơn trang – nơi nắm giữ khối tài sản phú khả địch quốc ( tài sản tương đương với một quốc gia). Mẫu thân qua đời khi vừa lên năm, để lại trong sự bảo bọc vô bờ bến của phụ thân. Lớn lên trong nhung lụa, xuôi chèo mát mái, nhưng Dương Văn Bác kh vì thế mà trở thành kẻ kiêu căng ngạo mạn. Ngược lại, trưởng thành với phong thái ôn nhu, nho nhã, đối đãi với đời luôn giữ trọn lễ nghĩa.

từng ngỡ cuộc đời sẽ mãi êm đềm trôi như thế. Nhưng năm mười sáu tuổi, mộng tưởng vỡ tan. Những cuộc ám sát liên tiếp ập đến như sóng dữ. May thay, nhờ võ c kh tệ cùng sự bảo vệ nghiêm ngặt của ám vệ do phụ thân an bài, nhiều lần thoát hiểm mà kh chịu tổn hại quá lớn.

Lili♡Chan

một lần, quá phiền chán trước việc phụ thân liên tục sắp xếp xem mắt hết nữ t.ử này đến tiểu thư nọ, Dương Văn Bác lén cắt đuôi ám vệ, giấu giếm thân phận, một rời nhà ngao du sơn thủy.

Chính trong chuyến , tại một khách ếm nhỏ, đã gặp con gái kỳ lạ nhất trần đời: Lâm Trinh.

Lần đầu tiên chạm mặt, Dương Văn Bác suýt nữa đã xem nàng là một kẻ ên. Trên đời này, bình thường nào lại chặn đường nam nhân chỉ để… đòi một chiếc quần lót ? Nhưng đến lần gặp thứ hai, cảm giác ên khùng biến mất, thay vào đó là một sự đổi khác khiến vừa tò mò lại vừa cảnh giác. Và , khoảnh khắc khiến hoàn toàn bu bỏ sự đề phòng, lại chính là lúc rơi vào tay sát thủ khét tiếng Bạch Quỷ Kinh Hồn.

Dương Văn Bác cứ ngỡ mạng đến đây là tuyệt, nào ngờ Lâm Trinh lại xuất hiện. Nàng kh chỉ to gan lớn mật dám cướp từ tay Bạch Quỷ Kinh Hồn, mà còn sở hữu tuyệt thế khinh c khiến kẻ địch cũng trố mắt nàng mang tẩu thoát. Hóa ra, sự tự tin của nàng kh là kh cơ sở.

Cảm kích ân cứu mạng, Dương Văn Bác ngỏ ý muốn mời Lâm Trinh về làm thượng khách của Vân Tiêu sơn trang, hứa hẹn sẽ đáp ứng mọi yêu cầu của nàng trong khả năng. Nhưng khi nghe nàng nói ra nguyện vọng, lại sững sờ. Suy tính lại, chỉ thể kết luận đầu óc nàng vấn đề, trong lòng d lên chút thương cảm. Tuổi còn trẻ mà đã mắc bệnh lạ, thật đáng tiếc. Vì lẽ đó, chân thành khuyên nàng theo về sơn trang chữa trị.

Lời còn chưa dứt, đã bị "Tiểu Th" của nàng quất cho trọng thương. Cú đ.á.n.h kh chỉ khiến áy náy vì lỡ lời, mà còn khiến kinh hoàng nhận ra thể chất dị thường của Lâm Trinh. Một bình thường nếu chịu đòn như thế chắc c đã mất mạng, nhưng nàng kh những bình an vô sự mà thương thế còn lành lại nh đến kỳ lạ. Kể từ giây phút đó, sự chú ý của Dương Văn Bác đối với Lâm Trinh đã chuyển từ tò mò sang một niềm hứng thú nồng đậm.

Những ngày tháng cùng nhau dưới đáy vực thẳm đã đập tan suy nghĩ nàng là "kẻ ên". Nàng dí dỏm, hài hước, tính cách chân thật kh chút làm bộ. Ở bên nàng, cảm th nhẹ nhõm và vui vẻ chưa từng .

Rốt cuộc, cả hai cũng vượt qua khu rừng hoang vu để đến thị trấn, nghỉ chân tại khách ếm Vân Lai. Ban đầu, Dương Văn Bác chỉ xem nàng là bằng hữu. Nhưng khi bàn tay nàng lần đầu tiên nắm l tay , khi nàng thẳng t thốt lên ba chữ "Ta thích ", và khi vòng tay lần đầu ôm l nàng, trái tim đã phản bội lại lý trí. Nhịp tim đập loạn, m.á.u nóng dâng trào – những cảm xúc mất kiểm soát , kỳ lạ thay, kh hề bài xích, thậm chí còn chút quyến luyến.

Ngày trở về Vân Tiêu sơn trang, Dương Văn Bác ngang nhiên bế Lâm Trinh bước vào trước bao ánh mắt kinh ngạc của đám hạ nhân. Khẽ nhếch môi cười, kh giải thích nửa lời.

Sóng gió lại nổi lên khi Lâm Trinh bị ám sát. Tin tức như bàn tay vô hình bóp nghẹt trái tim Dương Văn Bác, khiến vừa đau đớn vừa sợ hãi. Chỉ khi tận mắt th nàng bình an, mới dám thở phào, cảm giác như vừa sống sót sau đại nạn.

May mắn thay, nàng vẫn ổn!

Sự thật được phơi bày sau đó càng tàn khốc hơn. Kẻ chủ mưu ám sát Lâm Trinh là Tam thúc, còn kẻ đứng sau những lần ám sát bao năm qua lại chính là Nhị thúc. Phụ thân và Nhị thúc đã một trận chiến sinh tử. Dù biết Nhị thúc muốn l mạng , nhưng đứng trước tình m.á.u mủ, Dương Văn Bác vẫn kh nỡ xuống tay, để mặc ta chạy thoát.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/he-thong-troll-nguoi-choi/chuong-42-duong-van-bac-phien-ngoai-sua-ket-cuc.html.]

Sau khi phụ thân thay mặt Tam thúc đưa ra lời xin lỗi c đạo cho Lâm Trinh, nỗi áy náy trong lòng Dương Văn Bác càng thêm sâu sắc. thầm thề với lòng, tuyệt đối sẽ kh để nàng chịu thêm bất kỳ tổn thương nào nữa.

Nhưng , vào một đêm th vắng, Lâm Trinh x vào phòng . Khi luồng ện tê dại chạy dọc toàn thân khiến ngã xuống, trái tim Dương Văn Bác đau nhói như bị ai đó hung hăng bóp nát. Chẳng lẽ, nàng tiếp cận ngay từ đầu đã mang mục đích kh thuần?

Ngày hôm sau tỉnh lại, dù lòng đau như cắt, vẫn cố giữ vẻ bình tĩnh, chờ đợi một lời giải thích.

Và câu trả lời của nàng khiến dở khóc dở cười: Nàng làm vậy chỉ vì muốn l… chiếc quần lót của . bất lực, nhưng vẫn chiều theo ý nàng.

Đến khi nàng nói lời từ biệt, nói rằng sẽ kh bao giờ gặp lại, sự hoảng loạn mới thực sự xâm chiếm tâm trí . Bóng dáng nàng khuất xa cũng là lúc nhận ra: yêu nàng. kh muốn nàng , muốn thổ lộ tâm ý, muốn cưới nàng làm thê tử.

Ngay khi d.ư.ợ.c hiệu vừa tan, Dương Văn Bác vùng dậy đuổi theo, nhưng chưa kịp bước ra khỏi cửa thì Nhị thúc đã xuất hiện và bắt . Ông ta dùng tính mạng để uy h.i.ế.p phụ thân nhường ngôi trang chủ, ép phụ thân tự sát. Để ngăn cản âm mưu , Dương Văn Bác liều mạng phản kháng, cùng Nhị thúc lưỡng bại câu thương. Kết cục, Nhị thúc bị phụ thân g.i.ế.c c.h.ế.t, còn trọng thương thoi thóp.

Tỉnh lại sau nhiều ngày hôn mê, thân thể tàn tạ kh thể cử động, khẩn cầu phụ thân tìm Lâm Trinh. Nào ngờ, phụ thân đã lừa . Ông chưa từng phái tìm nàng.

Một tháng sau khi biết sự thật, cũng là lúc cơ thể vừa hồi phục, Dương Văn Bác lập tức tự lên đường. Ròng rã gần hai tháng trời, mới tìm th nàng tại một th lâu.

Lâm Trinh bị hạ d.ư.ợ.c nằm bất động trên giường, lòng vừa mừng rỡ vì tìm được nàng, lại vừa đau xót khôn nguôi. cứu nàng ra, nhưng nàng lại một lần nữa bỏ . Lần này, trái tim như bị ngàn vạn lưỡi d.a.o cứa nát, đau đến kh thể hô hấp.

Là vì đã nói muốn cưới nàng nên nàng th phiền phức mà bỏ chạy? Hay nàng thực sự chán ghét ?

Kh! nhất định tìm nàng trở lại. Nếu nàng kh muốn thành thân, thể cả đời kh nhắc đến, chỉ cần nàng đừng rời bỏ .

Trong hành trình tìm kiếm đằng đẵng , Dương Văn Bác chưa từng mất kiên nhẫn. Nỗi nhớ thương kh hề phai nhạt mà ngày càng mãnh liệt, cháy bỏng.

Cuối cùng cũng tìm th Lâm Trinh, nhưng nàng lại nh chóng biến mất ngay trước mắt . Khoảnh khắc , đau đớn đến mức suýt ngất , trong đầu chỉ còn lại ý niệm ên cuồng: bắt nàng về, xích nàng lại bên vĩnh viễn.

Kìm nén cảm xúc, bám theo hai nam nhân khác cũng đang tìm nàng. Trời kh phụ lòng , lại tìm được nàng lần nữa. Nhưng trớ trêu thay, kịch bản cũ lặp lại, lại bị nàng dùng thứ vũ khí kỳ lạ kia làm cho bất tỉnh.

Chỉ ều, lần này khi mở mắt ra, Dương Văn Bác bàng hoàng nhận th, đã kh còn ở thế giới cũ nữa…


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...