Hệ Thống Xuyên Nhanh : Boss Phản Diện Đột Kích !
Chương 480:
Minh Thù còn tưởng rằng Phong Bắc sẽ đến tìm nàng, nhưng đợi nửa ngày cũng kh th Phong Bắc, giáo chúng cũng kh tới bẩm báo.
Đám giáo chúng kia sẽ kh đuổi chứ?
Đừng hỏi bọn họ làm được hay kh.
Chắc c bọn họ thể làm được.
Minh Thù cũng kh quan tâm, xử lý một vài chuyện nhỏ l gà vỏ tỏi trong giáo như hôm nay ăn gì, ngày mai ăn gì, ngày mốt ăn gì, một ở thư phòng đợi đến tối.
Nàng sắc trời bên ngoài đã thể th ánh trăng.
Hình như là đêm nay nhỉ?
Minh Thù từ thư phòng sang đó, dọc đường còn th đám giáo chúng thần kinh cười hề hề đầy giả tạo với nàng, nàng vươn tay sờ mặt kh dính cái gì, vậy là bọn họ ên tập thể là vậy?
"Giáo chủ, hôm nay là trăng tròn hộ pháp bế quan ngài cố gắng lên!"
"Giáo chủ cố lên!"
"Tương lai Ngũ Tuyệt Thần Giáo nằm trong tay giáo chủ, đoàn tụ sum vầy giáo chủ cố lên!"
"..."
Bệnh thần kinh!
Trẫm chịu khổ, các ngươi ở đây hô cố lên?
Minh Thù tới phòng thì đám giáo chúng kia mới giải tán, Minh Thù đẩy cửa phòng vào trong phòng một mùi hương nhàn nhạt.
bẫy!
Nàng lập tức lui về phía sau.
Đám giáo chúng kia đang làm gì vậy!
Minh Thù đứng trước cửa phòng xung qu bên trong, th bên bàn đang nằm, áo choàng trên quen mắt.
Là Phong Bắc.
Minh Thù th mùi thơm này nhất định vấn đề, cho nên nàng ều chỉnh hơi thở vào.
"Này!"
Minh Thù đẩy Phong Bắc một cái.
Phong Bắc từ trong khuỷu tay ngẩng đầu lên mặt đỏ bừng dựa vào bàn, ánh mắt mê ly khó chịu c.ắ.n môi dưới.
khổ sở muốn hỏi thăm tổ t mười tám đời Ngũ Tuyệt Thần Giáo, nhưng lúc này kh sức làm thế.
Rõ ràng đều vứt tất cả đồ tìm được trong phòng ra, ai ngờ vẫn trúng chiêu.
Giáo chúng ở bên cạnh chống nạnh cười ha hả, làm chúng thể gửi gắm hy vọng vào một chỗ, thật ngây thơ!
Phong Bắc thể là do hơi mơ màng, trước mặt đều là bóng chồng lên nhau: "Khó... Khó chịu."
"Kh là ngươi lợi hại ?" Minh Thù cười lạnh.
Vì tìm áp giáo phu quân cho nàng, cái gì bọn họ cũng làm được.
"Khó chịu..."
Phong Bắc nhấn từng chữ kh rõ ràng, mỗi lần hô hấp giống như đang giãy giụa giữa r giới sống c.h.ế.t.
Minh Thù đưa ra khỏi phòng, bước vào phòng bên cạnh.
Mới vừa đưa lên giường, Phong Bắc liền kéo nàng ngã xuống giường cánh môi lành lạnh hạ xuống cổ Minh Thù.
Ngoài cửa sổ lâm vào bóng đêm âm u, chỉ trăng sáng trên cao.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/he-thong-xuyen-nh-boss-phan-dien-dot-kich/chuong-480.html.]
Trong cơ thể nàng bắt đầu khô nóng, bỗng nhiên như được vỗ về. Nàng dựa vào Phong Bắc cực kỳ thoải mái, năng lượng d.a.o động dần bình ổn.
Giống như lần đầu tiên gặp mặt , đụng chạm ở khách ếm.
Minh Thù còn chưa nghĩ kỹ xảy ra chuyện gì mặt Phong Bắc đột nhiên phóng đại trước mặt, môi của rơi xuống chóp mũi nàng, dần dần xuống môi.
Hơi thở xa lạ xâm nhập, môi lưỡi va chạm lẫn nhau, Minh Thù bỗng kh còn cảm th năng lượng chấn động kia làm nàng khó chịu.
Nhưng nh Minh Thù phát hiện sự khô nóng lần thứ hai vọt lên, nhưng kh giống lúc trước, đó là...
Minh Thù túm áo choàng Phong Bắc, mặt trên mùi hương vấn vương như như kh, khuôn mặt nàng hơi đ lại.
Đám giáo chúng kia thật sự giỏi!
"Khó chịu..."
Trong miệng Phong Bắc tràn ra vài từ, lúc cử động áo choàng đã bung ra, lộ ra một thân y phục dụ phạm tội.
Minh Thù đỡ trán.
Ra ngoài dạy dỗ đám giáo chúng kia mới được.
"Phong Bắc, ngươi biết ta là ai kh?"
Minh Thù ngăn cản hành động của Phong Bắc mặc dù cơ thể chút khó chịu, nhưng lúc này nàng tỉnh táo, giống như những thứ t.h.u.ố.c kia kh hiệu quả gì với nàng.
Phong Bắc nóng lòng muốn chính được thoải mái, ngón tay quấn quít l ngón tay Minh Thù, hô hấp khó khăn kh trả lời câu hỏi Minh Thù.
"Ta là ai?"
Đôi mắt Phong Bắc nàng vừa mê ly lại đầy oan ức, thở hổn hển vài hơi: "Mộ... Mộ Linh."
Minh Thù bu tay ra ngón tay cầm l dây lưng áo choàng, nhẹ nhàng kéo một cái áo choàng rơi xuống.
Rèm giường nhẹ nhàng hạ xuống che lại cảnh xuân bên trong.
Ánh trăng từ ngoài cửa sổ soi rọi, cả phòng vô cùng diễm lệ.
Minh Thù cảm th bị vào tròng với cái kịch bản cũ rích.
Cho nên lúc Phong Bắc thức dậy, th hình ảnh toàn bộ giáo phái ên cuồng viết nội quy giáo phái.
Tình cảnh cực kỳ tàn bạo... Bởi vì đa số giáo chúng chưa từng đọc sách, viết theo mẫu cũng là muốn l mạng bọn họ.
Đáng đời!
Phong Bắc nghiến răng kèn kẹt, mơ mơ màng màng cảnh ngủ với khác, tỉnh lại ngay cả cái bóng đối tượng ngủ với cũng kh th.
Khi tìm được Minh Thù, nàng ở thư phòng ôm một cục bánh trôi đủ màu sắc đờ ra.
Phong Bắc chằm chằm bánh trôi đủ màu, thú nhỏ ngậm gi dầu gói kỹ đồ ăn vặt nhảy xuống khỏi Minh Thù, chớp mắt liền biến mất.
"C.h.ế.t tiệt!"
Minh Thù đột ngột đứng dậy.
Dường như nàng muốn bắt thú nhỏ nhưng vừa th lại đột ngột dừng động tác, chống tay lên bàn : "Phong ện chủ, chào."
Phong Bắc cầm áo choàng vào cửa, thần sắc kh tốt: "Nàng ý gì?"
" ý gì là ý gì?"
"Tối hôm qua..."
Ngươi hiểu mà.
Nhưng mà Minh Thù lại nghiêng đầu cười khẽ: "Phong ện chủ nói cái gì?"
Dáng vẻ ngây thơ vô tội, giống như thực sự nghe kh hiểu Phong Bắc đang nói cái gì.
Chưa có bình luận nào cho chương này.