Hệ Thống Xuyên Nhanh : Boss Phản Diện Đột Kích !
Chương 560:
Tất cả dẫn hồn giả đều thuộc sự quản lý của chuyển phát nh Âm Dương, tức thuộc sự quản lý gián tiếp của Minh Thù.
Bãi c?
Dẫn hồn giả mà cũng ra vẻ như vậy ?
"Vì lại kh xin cấp trên?"
" xin ." Thẩm Hàm Nguyệt giọng nhàn nhạt.
"Thế nhưng cấp trên nói là cửa sau, kh cho đổi."
"..." Quỷ ở địa phủ đều ngay thẳng như vậy ?
thẳng!
Đi cửa sau mà trơ tráo như vậy, tương lai!
Bình thường dẫn hồn giả trước đây đều quỷ quản lý nhưng bây giờ kẻ đứng đầu quản lý đang ở đây nên Thẩm Hàm Nguyệt trực tiếp tìm Minh Thù.
"Đại nhân, nếu như thực sự đổi kh được, xin phái thêm một dẫn hồn giả. Giả sử khu vực xảy ra vấn đề gì, một kh thể cân bằng được." Giống như lần này.
Đ Hoa là một thành phố lớn, xung qu quận nhỏ quận lớn đều do cô phụ trách. lúc m ngày cô cũng kh được nghỉ ngơi, cho dù cô là dẫn hồn giả nhưng thân thể của cô là con , nếu kh nghỉ ngơi, căn bản chịu kh nổi.
Cô thực sự kh cách nào, nhân lúc Minh Thù ở đây nên đến trình bày.
Minh Thù cho vào miệng hai hạt đậu: "Tên của kẻ cửa sau?"
Xem như nể tình Thẩm Hàm Nguyệt hay chia sẻ đồ ăn vặt với , trẫm sẽ giúp.
"Linh Yển."
"Linh Yển..."
Tên này nghe quen quen? Minh Thù nghĩ một hồi, tạm thời kh nhớ ra, nói: "Gọi qua đây gặp ta."
Thẩm Hàm Nguyệt do dự nhưng vẫn gật đầu, sau đó biến mất giữa kh trung.
Thẩm Hàm Nguyệt vừa biến mất, Tô Đồng liền từ ngoài phòng vào, đồng thời còn mẹ Tô cùng.
"Đồng Đồng, con chớ suy nghĩ lung tung, hãy nghỉ ngơi thật tốt, sức khỏe của con vừa hồi phục."
"Mẹ... các bạn đều đã c.h.ế.t." Tô Đồng ôm mặt, nước mắt chảy xuống từ trong kẻ tay, khổ sở: "Đó đều là bạn học của con, chúng con học với nhau lâu ."
"Đồng Đồng... mẹ này." Mẹ Tô tay chân luống cuống an ủi Tô Đồng:
"Chuyện này kh lỗi của con, con cũng kh dễ dàng sống sót được, con đừng buồn nữa."
Tô Đồng kh còn sức lực để ý tới hai cô quỷ đang bay trong phòng, cô khóc mệt ngủ .
Nửa đêm Tô Đồng tỉnh dậy từ trong ác mộng, vừa mở mắt liền th khuôn mặt m.á.u me của Tiểu Hồng trước mắt. Tiểu Hồng móc tròng mắt của ra chơi đùa, Tô Đồng đột nhiên trợn mắt, Tiểu Hồng liền dùng đôi mắt kh tròng cô.
Cảnh này thực sự quá kinh dị.
Một một quỷ mặt đối mặt.
"A!"
Tô Đồng hét lên, lôi gối trên đầu ném tới.
Chiếc gối xuyên qua thân thể Tiểu Hồng, rơi xuống mặt đất. Tô Đồng l lại tinh thần, vỗ vỗ ngực.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/he-thong-xuyen-nh-boss-phan-dien-dot-kich/chuong-560.html.]
"A!"
Tay Minh Thù đang chống trên bàn bị trượt ra, cô ngẩng đầu: " nói này cô Tô Đồng, cô thét một tiếng là đủ , thét nữa sẽ thành nghiện đó! Ngươi hù dọa cô làm cái gì, xuống đây."
Câu sau nói với Tiểu Hồng.
Tiểu Hồng nh chóng trốn ở phía sau Tô Đồng, cảnh giác Minh Thù. Tô Đồng mặt trắng bệch, một một quỷ ôm nhau.
Minh Thù: "..."
Cô quay đầu lại, chỉ th thứ gì kỳ quái đang ngồi trên cửa số, vừa giống vừa giống con vật, xung qu cái bóng đó toàn phát ra âm khí.
Càng kỳ lạ hơn, thứ âm khí kia chỉ thể được, lại kh cảm nhận được.
Cái bóng dần kéo dài ra, một đôi chân dài từ từ lộ diện, tiếp theo là thân áo, cánh tay...
Cái bóng dài đó dần dần lộ diện thành một dáng . Luồng âm khí kia chui vào trong cơ thể , biết mất kh th tăm hơi.
đàn ngâm dưới ánh trăng, trong đôi mắt đen thẫm mơ hồ lộ ra nỗi u buồn và sự cổ quái. vừa xuất hiện, kh khí xung qu dường như cô đọng lại khiến ta kh tự chủ được ngừng thở.
"An Ca, tìm ta làm gì?" Khuôn mặt đẹp trai đầy vẻ lo lắng nhưng trong giọng nói kh chút khách sáo này thân quen, dường như đã gọi tên cô vô số lần.
"Ông già đó kêu ngươi đến đây?"
"Linh Yển?" Minh Thù ngước mắt kh kiêng kỵ, quan sát .
đàn này chút kỳ quái nha.
Kh giống quỷ, cũng kh giống .
Ánh mắt của Tô Đồng đang nằm trên giường, lập tức nói với Minh Thù: " này qua vẻ ngon, ngươi muốn hiến tế cho ta kh?"
Minh Thù mỉm cười đưa tay ra dấu mời.
Tô Đồng trợn to mắt, cầm chăn đắp trước ngực, lạnh run.
Hiến tế là gì?
"Cô run rẩy cái gì?" Tô Đồng Tiểu Hồng đang ghì chặt , bị hiến tế là mà?
" đàn này thật đáng sợ." Tiểu Hồng run run.
Tô Đồng cũng th được cảm giác khí thế đàn kia mang lại kh thoải mái, thế nhưng bên kia Minh Thù cười thong dong, hình như kh cảm nhận được khiến cô còn sợ hơn.
Cô thật sự muốn bị hiến tế , với tình hình này thì đến cơ hội kêu cứu cũng kh .
Linh Yển đột nhiên giận tái mặt: "Làm như vậy để cho ta trở về, các thật biết tính toán."
"Kh ngươi muốn ăn ?" Trẫm để cho ngươi ăn, ngươi còn muốn nữa.
Linh Yển lạnh lùng Minh Thù, liên tục cười nhạt: "Ngươi tìm ta làm gì?"
Minh Thù chống cằm: "Nghe nói gần đây ngươi đang bãi c?"
Linh Yển cười: "Ta bãi c hay kh liên quan gì tới ngươi."
Minh Thù mỉm cười: "Dẫn hồn giả là do ta quản."
Linh Yển híp mắt lại, tâm tình của khá hơn một chút: "Ta lại quên mất. Song ngươi cũng đừng quên, ta cũng kh là dẫn hồn giả."
Minh Thù cuối cùng cũng nhớ tới ta là ai.
Chưa có bình luận nào cho chương này.